Ta và Chu Hằng thành hôn năm năm mà chưa từng có thai, cũng có liên quan đến Thái hậu.

Những thứ bà ta ban cho ta suốt những năm qua, tất cả đều có tác dụng tránh thai.

Chu Hằng nghe xong, ho dữ dội.

“G.i.ế.c hết…… xử t.ử hết……”

“Không có mệnh lệnh của trẫm, cả đời này Thái hậu không được rời khỏi tẩm cung nửa bước!”

Ta trấn an Chu Hằng:

“Hoàng thượng, mọi chuyện này đều là do thần thiếp mà ra.”

“Thay vì xử trí cung nhân, chi bằng để thần thiếp rời đi……”

Ta run rẩy, nước mắt rơi xuống mu bàn tay hắn.

Bàn tay bị hắn siết c.h.ặ.t:

“Không được nói.”

“Hướng Lê, trẫm yêu nàng, là vì nàng chưa từng lừa trẫm.”

“Cũng chỉ có nàng, là thật lòng đối đãi với trẫm, trước sau như một.”

Nói rồi, hắn khí uất công tâm, hôn mê bất tỉnh.

Chu Hằng ngã bệnh, ngày ngày ủ rũ.

Ngự y nói, bệnh đã ngấm vào xương tủy, t.h.u.ố.c thang vô hiệu.

Tinh thần hắn mỗi ngày một kém, nằm liệt giường ngủ nhiều, ngay cả tấu chương cũng cần ta đọc cho hắn nghe, thay hắn phê duyệt.

Có lúc hắn còn thần trí không rõ, ký ức rối loạn.

Hắn luôn kể cho ta nghe những chuyện trước kia.

Hắn nói, nhớ chúng ta của ngày xưa.

Ta chỉ lặng lẽ mỉm cười, không nói gì.

Cho đến lúc hấp hối, hắn nắm lấy tay ta, cố dùng sức, nhưng cũng chỉ nắm hờ hững.

“Hướng Lê, nàng có thể gọi ta thêm một tiếng ‘phu quân’ được không?”

Những ngày đầu nhập cung, ta rất thích gọi hắn như vậy.

Nhưng hắn luôn xưng “trẫm” trước mặt ta, là hắn muốn cùng ta làm vua tôi; nay lại muốn làm phu thê rồi.

Ta mỉm cười lắc đầu, hỏi hắn còn nhớ ngày lên sư môn cầu hôn ta không, sau khi hắn lên núi, mưa tạnh, cầu vồng vừa hiện.

Hắn đứng dưới ánh cầu vồng, thề trước trời đất.

Ánh nắng rơi nơi mày mắt hắn, lấp lánh ánh vàng.

Hắn nói: “Chu Hằng ta đời này chỉ lấy một mình Ôn Hướng Lê làm thê t.ử, nếu trái lời thề này, ắt c.h.ế.t không yên lành!”

……

Chu Hằng dường như đều nhớ ra cả, đồng t.ử co rút.

Bàn tay nắm lấy ta lập tức buông ra, hắn hoảng sợ nói:

“Nàng……”

Nhưng cổ họng hắn đã sớm hỏng rồi, âm thanh nghe chỉ như tiếng hít vào.

Ngày hắn cầu cưới ta, ta đã nói rồi: chúng ta là người trong giang hồ, coi trọng nhất là lời thề.

Đời này, chính là đời này.

25

Tiễn đưa Chu Hằng xong, ta đi gặp Thái hậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bà ta nhìn ta, không ngừng gào lên:

“Ai gia căn bản không hại Hoàng đế, ai gia chỉ cho người hạ độc vào t.h.u.ố.c thang của ngươi!”

“Là ngươi, chính là ngươi hại c.h.ế.t Hoàng đế!”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Bà ta chỉ thẳng vào ta, từ lâu đã chẳng còn chút uy nghi của Thái hậu.

Ta cười lạnh lắc đầu: “Hoàng đế băng hà, dưới gối không con, chẳng bao lâu nữa triều đại này sẽ thay đổi.”

“Ngươi chắc chắn còn muốn dây dưa những chuyện này sao?”

“Ta nghĩ ngươi hẳn sẽ hứng thú hơn với việc ai sẽ tiếp tục làm Hoàng đế chứ?”

“Dù sao khi Thái hậu nắm quyền, cũng đã có không ít phe phái đối địch.”

“Nếu là ta, ta sẽ sớm tự vẫn tìm một cái c.h.ế.t t.ử tế, còn hơn tiếp tục như thế này, người không ra người, quỷ không ra quỷ, đến cả tôn nghiêm cũng chẳng còn.”

Khi Chu Hằng bệnh nguy kịch, hắn đã chọn sẵn con cháu trong tông tộc.

Còn ai sẽ nhiếp chính, hắn cũng đã có sắp xếp từ lâu.

Để phòng Thái hậu sau khi hắn c.h.ế.t một tay che trời, hắn đặc biệt chọn một vị đại thần không hòa hợp với ngoại thích của Thái hậu.

Muốn không bị thanh toán, chỉ còn cách tự kết liễu.

“Hoàng thượng xưa nay vốn hiếu thuận, đến chỗ ta tự nhiên cũng không thể đứt đoạn.”

Nói xong, ta đặt xuống một chén rượu độc.

Xưa nay Thái hậu chỉ xem ta là một nữ t.ử giang hồ, trong mắt bà ta, ta thô lỗ, thân phận thấp hèn.

Nhưng bà ta lại quên mất, trước khi xuống núi, ta cũng từng là đại sư tỷ được cả sư môn kính trọng.

Sư môn khi mới lập phái vốn nổi danh vì giỏi dùng độc, về sau sư tổ cho rằng dùng độc là việc ti tiện.

Vì thế đệ t.ử trong môn không còn dùng độc nữa, nhưng lại bắt buộc phải học cách giải độc.

Ngạn ngữ có câu, lòng đề phòng người khác không thể không có.

Cho nên, khi ta uống bát t.h.u.ố.c có pha độc ấy, ta đã biết trong đó có độc.

Thái hậu quả thật không hại Chu Hằng.

Người hại Chu Hằng là ta.

Nhưng độc d.ư.ợ.c là do Thái hậu đưa cho ta.

Thái hậu từ lâu đã mất đi sự tín nhiệm của Chu Hằng, ta chỉ cần cũng uống một lượng nhỏ độc d.ư.ợ.c, liền có thể hoàn toàn xóa tan nghi ngờ của Chu Hằng.

Hại người rốt cuộc hại mình, Thái hậu tự ăn quả đắng, chẳng trách được ai.

26

Ngày rời khỏi cung, trời xuân quang đãng.

Không giống lúc ta nhập cung, mưa dầm u ám.

Ta ngẩng đầu để ánh nắng rơi xuống người, thoát khỏi tường son ngói đỏ, toàn thân nhẹ nhõm.

Trên đường về sư môn, ta đi ngang qua một quán mì.

Đúng lúc đói bụng, liền vào ăn một hơi hai bát mì.

Lúc trả tiền, ta bị một tiểu cô nương chỉ cao đến nửa người chặn lại.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ của ta nói hôm nay tỷ ấy mời khách.”

Theo ánh mắt của nó nhìn sang, ta thấy Khương Doanh đang bưng hai bát mì nóng hổi đi ra.

Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đều là ý cười lan tỏa.

Ngoài chiếc l.ồ.ng giam kia, chúng ta tự có một khoảng trời riêng.



- Hoàn văn - 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện