Ta hỏi nàng ta.

Khương Doanh rụt rè gật đầu.

“Chỉ là nhất thời hồ đồ mà phạm sai lầm thôi.”

Ta lướt qua một câu, rồi lại hỏi nàng ta:

“Thế còn ngươi? Ngươi có thích hoàng thượng không?”

Khương Doanh nghĩ một lát, rồi lắc đầu về phía ta.

Nàng ta đối diện với ánh mắt nghi hoặc của ta, chậm rãi nói:

“Ta chỉ coi hoàng thượng là bằng hữu.”

“Hoàng thượng dùng thân phận thái giám để lừa ta, ta cứ tưởng người cũng là kẻ khổ mệnh trong thâm cung.”

“Đêm nay ta không nghe lời hoàng hậu nương nương, đã đưa bánh tô cho hoàng thượng, cũng nói với người những lời của nương nương.”

“Hoàng thượng rất tức giận, cứ nói là ta lừa người.”

“Nhìn ra được, người thật ra rất để tâm đến nương nương.”

“Nương nương là ân nhân cứu mạng của ta, ta sẽ không làm chuyện khiến nương nương buồn.”

“Sau đêm nay, ta mới hiểu rõ nguy cơ quanh mình là do ai mà ra.”

Khương Doanh dập đầu thật mạnh về phía ta:

“Nô tỳ không có tâm tư vượt phận, chỉ cầu có thể bình an chịu đựng đến ngày được xuất cung.”

Ta nhìn nàng ta, có chút xuất thần.

Khương Doanh trông có vẻ ngây thơ, nhưng có những chuyện lại nhìn thấu hơn rất nhiều người.

“Nếu hoàng thượng thật sự thích ngươi, muốn giữ ngươi lại trong cung thì sao?”

Khương Doanh không ngẩng đầu, trán vẫn dán sát nền gạch.

“Vậy thì nô tỳ chỉ có thể cầu xin nương nương cứu ta.”

19

Khi Chu Hằng đến thì đã là nửa đêm.

Say khướt, xông thẳng vào tẩm điện của ta.

Cung nhân không dám cản, đành để hắn vào.

Mùi rượu nồng nặc xộc lên khiến người ta phải nhíu mày, vừa mở mắt ra đã thấy Chu Hằng ngồi bên giường ta.

“Hướng Lê, vì sao……”

“Vì sao ngay cả làm bánh tô cho một cung nữ cũng làm, mà lại không làm cho trẫm?”

“Nàng đã nói rồi, chỉ làm bánh tô cho một mình trẫm thôi.”

Ta lạnh lùng nhìn hắn, thản nhiên đáp:

“Có những lời cũng không cần phải coi là thật.”

“Hoàng thượng cũng từng nói, mỗi năm sẽ đưa thần thiếp ra ngoài cung xem hội đèn Thượng Nguyên, chẳng phải cũng không làm được đó sao?”

Ta cười nói, như thể chỉ nhắc đến một chuyện đùa.

Cổ tay ta bị hắn nắm c.h.ặ.t:

“Hướng Lê, trẫm không phải cố ý nuốt lời, là mẫu hậu và Trần Ý Vân tính kế trẫm.”

“Hội đèn Thượng Nguyên ở kinh thành vốn đã náo nhiệt, địa điểm cũng rộng, đường nào cũng có thể đến hội đèn, vậy mà lại cứ nửa đường gặp Trần Ý Vân, còn trùng hợp nhìn thấy nàng ta bị kẻ xấu bắt cóc.”

“Trần Ý Vân dù sao cũng là thiên kim hầu phủ, thân phận chưa gả, đêm hôm tự mình ra ngoài, ngay cả hộ vệ cũng không có, hoàng thượng không thấy kỳ lạ sao? Trái lại còn bị lừa rồi lại cảm thấy tủi thân?”

Ta phản bác hắn, đưa tay đ.á.n.h vào tay hắn.

Mặc cho ta dùng sức thế nào, Chu Hằng vẫn không buông ra.

“Nếu nàng thực sự ghét bỏ trẫm, thì dùng kiếm c.h.é.m đứt tay trẫm đi.”

Hắn nói giọng trầm thấp, đôi mắt bị men rượu nhuộm đỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thấy ta không nói, hắn vội vàng nói tiếp:

“Hướng Lê, trẫm thật sự biết sai rồi.”

“Trần Ý Vân trẫm đã phạt, mẫu hậu trẫm cũng đã xử trí, sau này bất kể chuyện gì, trẫm đều sẽ đứng về phía nàng.”

Chu Hằng dè dặt nhìn ta:

“Nếu nàng vẫn còn giận, trẫm sẽ ra ngoài đứng, đứng đến khi nàng nguôi giận thì thôi.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta bất lực thở dài một tiếng:

“Bên phía Khương Doanh, hoàng thượng định nghĩ thế nào?”

Trên mặt Chu Hằng thoáng hiện một tia vui mừng:

“Hướng Lê, nàng quyết định là được.”

20

Trong nhà Khương Doanh, đệ đệ còn nhỏ, phụ thân mất sớm, mẫu thân lại bệnh nặng.

Hằng tháng nàng đều gửi số tiền tích góp được về quê nhà.

Thế nhưng gửi nhầm người, số bạc thực sự đến tay mẫu thân nàng chỉ còn phân nửa.

Ta cho người tính toán sẵn tổng số lệ bạc nàng sẽ được nhận nếu ở trong cung đến năm hai mươi lăm tuổi, rồi lại cộng thêm gấp chín lần.

Ban đầu nàng không chịu nhận, phải đến khi ta hạ lệnh nàng mới miễn cưỡng thu lấy.

Ngày rời cung, ta làm một ít bánh tô cho nàng mang theo.

Ta không yên tâm với người của triều đình, nên nhờ các sư huynh đệ trong sư môn hộ tống Khương Doanh về quê.

Đúng vào mùa hè, ánh nắng thiêu đốt khiến người ta toát mồ hôi như tắm.

Khương Doanh vừa khóc vừa cười với ta, cuối cùng đột ngột chạy quay lại ôm chầm lấy ta.

“Hướng Lê tỷ tỷ, cảm ơn tỷ.”

Ta dõi theo xe ngựa khuất dần, quay đầu lại mới phát hiện Chu Hằng cũng đã đến.

Hắn thấy Khương Doanh rời đi, liền vội vã từ cổng cung bước xuống.

Chiếc ô che khuất ánh nắng, kéo gần khoảng cách giữa ta và hắn.

“Hướng Lê, bên ngoài nắng gắt, chúng ta về sớm đi.”

Hắn kéo tay ta, năm ngón tay đan c.h.ặ.t, như sợ ta bỏ chạy mất.

Những ngày về sau, Chu Hằng ngày nào cũng đến.

Nhưng ta đều không cho hắn ở lại qua đêm.

Hắn cũng không giận, chỉ là càng đối tốt với ta hơn.

Thậm chí còn hơn cả khi ta vừa mới vào cung năm xưa.

Thái hậu vẫn luôn bị giam lỏng, Chu Hằng không hề có ý định nới lỏng.

Ta tranh thủ đến thăm bà ta một lần.

Bà ta già đi rất nhiều, nhưng vẫn chưa chịu c.h.ế.t tâm, muốn dò lời ta.

“Cố ý bày ra cái bẫy này cho ai gia, ngươi cho rằng như vậy là có thể khiến hoàng đế hồi tâm chuyển ý sao?”

“Thái hậu nói vậy là ý gì? Ta xưa nay luôn trong sạch rõ ràng, những khúc khuỷu quanh co trong cung này, ta học không nổi.”

Ta mỉm cười đáp lời bà ta, cúi đầu nghịch chiếc vòng ngọc trên cổ tay.

Khi nhập cung, ta chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày mình cũng phải học cách tính kế người khác.

21

Vốn dĩ ta cũng không phải người biết chơi đùa với lòng người.

Nhưng người trong giang hồ, xưa nay có thù tất báo.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện