Chu Hằng hỏi ta: “Những lời nàng nói với mẫu hậu… là chuyện gì?” 

“Đều đã qua rồi, hoàng thượng không cần bận tâm.”

Hắn lại hỏi: “Những lọ t.h.u.ố.c mỡ đó, vì sao đều cho Khương Doanh?” 

“Nàng ấy rất lo lắng cho chứng bệnh cũ ở hai đầu gối của hoàng thượng, để nàng ấy chuẩn bị sẵn nhiều chút cũng tốt. Bằng không lần sau bệnh cũ của hoàng thượng tái phát, nàng ấy lại đi trộm t.h.u.ố.c của người khác thì không hay.”

Ta vẫn mỉm cười như cũ, nhưng trong giọng nói lại chẳng thể khơi dậy cảm xúc.

Hóa ra diễn kịch cũng là việc hao tổn tinh lực.

Chu Hằng vốn còn muốn nói gì đó, ta đã nhanh hơn một bước rút tay lại, sải bước rời đi.

……

Trên đường hồi cung, ta gặp Khương Doanh.

Nàng ta đang trực ở hoa phòng, trong tay ôm một chậu lan.

“Hoàng hậu nương nương.”

Khương Doanh vừa thấy ta liền nở nụ cười, mày mắt cong cong.

“Đa tạ nương nương đã ban t.h.u.ố.c, ta nghĩ chừng ấy hẳn đủ cho hắn dùng một thời gian rồi.”

Ta đáp: “Giúp được hắn là tốt rồi.” 

Ta hỏi: “Chậu hoa này đưa đến đâu?” 

“Dâng cho nương nương. Các cung đều phải đưa, ta đặc biệt chọn chậu đẹp nhất cho người.”

Khương Doanh vừa nói vừa lắc lắc chậu lan trong tay về phía ta.

Nụ cười rạng rỡ hơn cả hoa.

Thật tốt.

Trong khóe mắt, có một bóng người xông vào, một mảng vàng sáng ch.ói đến ch.ói mắt.

7

Ta cùng Khương Doanh trở về cung.

Chậu lan được đặt trong sân, chiếc hoa đăng bên cạnh đã thu hút ánh nhìn của Khương Doanh.

Đó là chiếc đèn năm ngoái, trước Tết Nguyên tiêu, Chu Hằng đã làm cho ta.

Là chiếc đèn hắn làm cho ta sau khi hiểu lầm ta cố ý làm Trần Ý Vân bị thương.

Chu Hằng biết ta không muốn gặp hắn, chỉ mở hé nửa cánh cửa, đưa chiếc cung đăng vào trong.

Trên chiếc cung đăng tinh xảo hoa lệ ấy, là đôi tay đầy thương tích của hắn.

“Hướng Lê, nàng tha thứ cho trẫm được không?”

“Năm nay nàng cũng không nỡ để trẫm một mình cô độc đi xem hoa đăng chứ?”

Ta và Chu Hằng quen nhau vào tiết Nguyên tiêu.

Hắn từng hứa với ta, mỗi năm đều sẽ cùng ta ra ngoài cung xem hoa đăng, đoán đố đèn.

Năm ngoái, tiết Nguyên tiêu, ta đã tha thứ cho Chu Hằng.

Chiếc cung đăng được chính tay ta treo trong sân.

Nhưng giữa đường, chúng ta lại gặp Trần Ý Vân.

Nàng ta lạc mất người hầu, bị bọn lưu manh kéo vào ngõ tối.

Sự việc quá trùng hợp, nhưng Chu Hằng đã tin.

Hắn bỏ lại ta, mặc cho ta đứng đợi giữa con phố người qua kẻ lại.

Người cô độc khi ấy, lại chính là ta.

Chu Hằng sai ám vệ đuổi bọn lưu manh đi, đích thân đưa Trần Ý Vân về phủ.

Còn ta, là được ám vệ hộ tống hồi cung.

Sáng sớm ngày hôm sau, Chu Hằng liền đến cung của ta.

Hóa ra Trần Ý Vân vì chuyện đêm qua mà thanh danh bị tổn hại, một lòng muốn tự vẫn.

Thái hậu vì bảo vệ nàng ta, đề nghị cho Trần Ý Vân nhập cung làm phi, để dẹp yên sóng gió.

Chu Hằng đã đồng ý, hắn nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ta và Ý Vân chỉ có danh mà không có thực, chỉ là kế sách tạm thời.”

“Hướng Lê, sau này Ý Vân nhập cung, nàng hãy quan tâm nàng ấy nhiều hơn.”

……

“Nương nương, chiếc cung đăng này đã bám bụi rồi, sao người không lau đi?”

Giọng Khương Doanh kéo ta trở về thực tại.

“Cũng nên vứt đi rồi, không sao cả.” Ta đáp.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Chiếc cung đăng đẹp thế này, vứt đi chẳng phải đáng tiếc sao?”

Khương Doanh khó hiểu nhìn ta.

“Không thích, vứt đi thì vứt đi, có gì đáng tiếc?”

“Nếu ngươi thích, ta tặng ngươi.”

Ta gỡ chiếc hoa đăng xuống, đưa cho Khương Doanh.

Phía sau bỗng vang lên một tiếng động, Khương Doanh giật mình không đỡ kịp.

Chiếc cung đăng rơi xuống đất, khung vỡ ra, bức họa trên mặt đèn cũng bị bẩn.

So với vẻ hoảng hốt của Khương Doanh, ta lại thấy nhẹ nhõm hơn.

“Thôi, hỏng rồi cũng tốt.”

Lời vừa dứt, Thu Hà liền vội vàng tiến lên nói:

“Nương nương, hoàng thượng đến rồi.”

8

Chu Hằng theo ta suốt dọc đường, hẳn là sợ ta làm tổn thương Khương Doanh.

Ta cố ý dặn người khép cửa lại, đừng vạch trần lời dối của Chu Hằng.

“Hoàng thượng không cần lo lắng, nàng ấy chỉ phụng mệnh đến đưa hoa, thần thiếp cũng không làm gì nàng ấy.”

“Trẫm không hỏi chuyện của Khương Doanh.”

Chu Hằng ngồi đó, nhưng lại có chút không tự nhiên.

“Hướng Lê, dạo này nàng có khỏe không?”

Hắn nghiêng người về phía ta, ta lại quay người đi lấy chén trà.

“Thần thiếp rất ổn.”

Lời vừa dứt, tất cả lại rơi vào tĩnh lặng.

Rất lâu sau, Chu Hằng mới phá vỡ sự im lặng.

“Những chuyện trước kia, là trẫm không biết.”

“Ý Vân từ nhỏ đã cùng trẫm lớn lên, trẫm chưa từng nghĩ nàng ấy sẽ cùng mẫu hậu hợp mưu lừa trẫm.”

“Trẫm sẽ tra cho rõ, trả lại trong sạch cho nàng.”

Tay Chu Hằng vươn qua, nhưng chẳng chạm được gì.

“Khương Doanh, trẫm chỉ coi nàng ấy là bằng hữu.”

“Nàng ấy thuần khiết, lương thiện, mỗi lần nhìn thấy nàng ấy, trẫm lại nhớ đến nàng.”

Những lời tương tự, ta không phải lần đầu nghe.

Cũng không còn kiên nhẫn để nghe tiếp.

“Nghe nói lúc đó Khương Doanh bị Quý phi vu cáo trộm cắp, hoàng thượng còn chưa điều tra rõ đã phạt Quý phi.”

Hương trà theo làn hơi nóng phả đầy gương mặt, chỉ nghe giọng Chu Hằng vang lên bên cạnh:

“Khương Doanh chân thành thuần khiết, sao có thể trộm cây trâm vàng của nàng ta?”

Giọng nói vô cùng chắc chắn.

Hắn và Khương Doanh quen biết chưa đầy ba tháng, còn ta và hắn đã là phu thê năm năm.

Giữa ta và Trần Ý Vân, hắn tin người sau.

Giữa Khương Doanh và Trần Ý Vân, hắn lại không chút do dự tin người trước.

“Hoàng thượng đối với Khương Doanh quả thật là chân tâm.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện