Nước trà nóng trôi qua cổ họng, lại chỉ thấy lạnh buốt trong lòng.

“Hướng Lê, trẫm không có ý đó.”

Chu Hằng vội vàng phủ nhận, ta mỉm cười thản nhiên.

“Thần thiếp cũng không có ý gì khác, là hoàng thượng nghĩ nhiều rồi.”

9

Chu Hằng không chịu rời đi.

Ta cũng lười để ý đến hắn, trốn vào tẩm điện đọc sách.

“Nương nương, hoàng thượng đang sửa chiếc cung đăng kia.”

Thu Hà nói với ta, vẻ mặt khó xử.

“Không phải đã bảo các ngươi vứt đi rồi sao?” Ta không ngẩng đầu.

“Vốn định lén đem vứt, nhưng hoàng thượng vừa ra ngoài liền hỏi tìm chiếc cung đăng đó, còn đặc biệt nhặt về.”

“Vừa rồi sai người đi xem, tay của hoàng thượng lại bị thương rồi.” Thu Hà đáp.

“Hắn thích sửa thì cứ sửa, truyền Thái y đến chờ sẵn, đừng để đến lúc bị thương lại đổ lên đầu ta.”

Nước đã đổ thì khó thu lại, cung đăng hỏng còn có thể sửa, nhưng tình cảm hỏng rồi sẽ để lại sẹo.

Ta không muốn tiếp tục đối mặt với Chu Hằng, liền trèo tường rời khỏi chính cung của mình.

Chưa đi được bao xa, ta đã thấy hai tên thái giám lén lút.

Bọn họ trói một người, kéo về phía giếng nước trong cung của ta.

Nhìn kỹ lại, người đó là Khương Doanh!

Mượn d.a.o g.i.ế.c người không thành, lại còn định vu oan giá họa.

Ta chẳng kịp nghĩ nhiều, xông lên đ.á.n.h ngất hai tên thái giám kia.

“Nương nương…”

Khương Doanh rõ ràng đã bị dọa sợ, nước mắt dâng lên nơi khóe mắt.

“Suỵt—”

Ta tháo dây trói ở tay chân cho nàng ta, dẫn nàng ta rời đi.

Đi được xa rồi, ta mới hỏi nàng ta:

“Rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?”

Khương Doanh lắc đầu, trên trán mồ hôi túa ra dày đặc.

“Cô cô bảo ta mang số lan còn lại đến cung của Thái hậu, đi được nửa đường thì ta bị trói.”

“Họ bịt miệng ta, lại đi toàn là cung đạo vắng người…”

Nói đến đây, Khương Doanh bật khóc.

“Không có gì đáng khóc cả, chuyện này vốn không phải lỗi của ngươi.”

Ta đưa khăn tay cho nàng ta, “Sau này ngươi cứ ở lại cung của ta làm việc.”

Khương Doanh nhận lấy khăn, “phịch” một tiếng quỳ xuống.

“Hoàng hậu nương nương, cảm ơn người…”

Không đợi nàng ta nói thêm, ta đã đỡ nàng ta đứng dậy.

“Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ.”

Người trong giang hồ, vốn nên như vậy.

Chỉ là, ta đã không còn ở giang hồ nữa.

Ta cũng có tính toán của riêng mình.

10

Ta bảo Thu Hà dẫn Khương Doanh đến hoa phòng, truyền lệnh của ta điều Khương Doanh sang cung của ta.

Một là để bảo vệ nàng ta, hai là Khương Doanh ở trong cung ta thì Chu Hằng sẽ không đến nữa.

“Hướng Lê, trẫm sửa xong rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Vừa bước vào điện, Chu Hằng đã đứng dậy, đưa chiếc cung đăng đã sửa xong tới trước mặt ta.

Chiếc cung đăng được lau chùi cẩn thận, khung xương lỏng lẻo cũng đã được ghép lại.

Còn chụp đèn bị bẩn, sớm đã bị Chu Hằng thay mới.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Trước kia vẽ là hoa sen chung cuống, ngụ ý “đồng tâm”.

Giờ đã đổi thành uyên ương hí thủy.

Đã chẳng còn đồng tâm, thì làm sao còn có thể tiếp tục làm phu thê? “Giờ không phải tiết Nguyên tiêu, chiếc cung đăng này cũng không có tác dụng gì, hoàng thượng không cần phải sửa.”

“Thái y đang ở điện bên, Thu Hà, gọi Thái y đến bôi t.h.u.ố.c cho hoàng thượng.”

Ta không nhận lấy cung đăng, để mặc tay Chu Hằng lơ lửng giữa không trung.

“Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không sao đâu.”

Hắn rũ mắt, che giấu sự thất vọng trong ánh nhìn.

“Khương Doanh suýt nữa bị người ta ném xuống giếng g.i.ế.c hại, chuyện này hoàng thượng có biết không?” Ta hỏi hắn.

“Sao lại có chuyện đó?” Chu Hằng cau mày.

“Thần thiếp cũng không rõ, chỉ là vừa rồi ở gần giếng nước đã gặp hai tên thái giám trói Khương Doanh.”

“Người thì thần thiếp đã sai cung nhân bắt giữ rồi, chỉ lo thân phận của họ có điều khó xử, nên mới bẩm báo hoàng thượng.”

“Giếng nước lại ở gần tẩm điện của thần thiếp, e rằng là kế một mũi tên trúng hai đích của kẻ có lòng.”

Nghe ta nói, bàn tay cầm cung đăng của Chu Hằng vô thức siết c.h.ặ.t lại.

“Hướng Lê, may mà có nàng ở đó.”

Hắn muốn vươn tay ra, rồi lại chợt dừng lại.

“Thần thiếp lo Khương Doanh vẫn còn có thể bị người khác hạ độc thủ, nên đã điều nàng ấy đến bên cạnh mình.”

“Nếu hoàng thượng thật sự để tâm đến nàng ấy, thì lẽ ra nên cho nàng ấy một danh phận mới phải.”

Ta mỉm cười dịu dàng, còn Chu Hằng đối diện thì sững sờ.

“Hướng Lê, kỳ thực nàng không cần phải hiểu chuyện đến mức này.”

11

Hiểu chuyện…

“Hướng Lê, trẫm vẫn luôn thông cảm cho nàng, nàng có thể cũng vì trẫm mà suy nghĩ một chút được không?”

“Hướng Lê, nàng quá tùy hứng rồi, trẫm rất mệt.”

“Hướng Lê, nàng thật sự quá không hiểu chuyện.”

……

Những giọng nói trong ký ức đan xen vang bên tai.

Người cho rằng ta không hiểu chuyện là hắn, mà người bảo ta không cần phải hiểu chuyện cũng chính là hắn.

Ta không còn như trước đây cười đùa nói năng cùng hắn nữa, nụ cười vẫn treo trên môi:

“Thần thiếp thân là hoàng hậu, lẽ ra phải như vậy.”

“Ngược lại là hoàng thượng, dây dưa không rõ với cung nữ, khó tránh khỏi lời ra tiếng vào.”

“Khương Doanh đơn thuần, nếu bị lừa dối quá lâu e rằng sẽ đau lòng.”

“Lát nữa Khương Doanh sẽ đến cung ta làm việc, nếu hoàng thượng còn chưa nghĩ xong cách nói rõ sự thật với nàng ấy, thì vẫn nên đừng ở lại lâu thì hơn.”

Ta hướng về phía hắn hành lễ, nhưng lại bị hắn đỡ lấy.

“Hướng Lê, trước kia nàng chưa từng hành lễ.”

“Trẫm cũng cho phép nàng không cần hành lễ.”

Trong đáy mắt Chu Hằng, sự xót xa theo ánh nhìn tràn ra.

Phải rồi, hắn cho phép ta không cần quỳ.

Hắn từng nói, hắn thật lòng thật dạ muốn cùng ta làm phu thê.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện