“Ta còn chưa cần điều tra, người đã tự được đưa đến trước mặt ta rồi.”

Sắc mặt Thu Hà đột nhiên biến đổi: 

“Là nô tỳ suy nghĩ không chu toàn.”

Ta mỉm cười lắc đầu.

Trước kia ở trong cuộc thì mê muội, cũng đã từng mắc bẫy.

Giờ đây, chỉ là không muốn tiếp tục dính líu vào nữa.

Ai ngờ khách không mời mà đến lại nối tiếp nhau.

Khương Doanh vừa đi, Chu Hằng liền đến.

Tính kỹ lại, cũng đã hơn ba tháng không gặp mặt.

“Ngươi đã làm gì Khương Doanh?”

Đi thẳng vào vấn đề, đến cả xưng hô cũng không mang theo.

Ta hướng về phía Chu Hằng hành lễ, cúi đầu rũ mắt:

“Tâu hoàng thượng, nàng ấy vừa mới rời đi.”

Bóng người trước mắt vẫn chưa rời, ta lại bổ sung một câu:

“Nếu hoàng thượng không tin, có thể hỏi các cung nhân trong cung của thần thiếp.”

“Thần thiếp không làm tổn thương nàng, cũng không dọa nạt nàng.”

Rất lâu sau, Chu Hằng mới rời đi.

Đêm đó, Thái y viện đưa đến rất nhiều t.h.u.ố.c mỡ, ta đều ban thưởng hết cho Khương Doanh.

4

Sáng sớm ngày hôm sau, Thái hậu sai người đến mời ta.

Ta không lập tức lên đường, đợi dùng xong bữa trưa mới qua.

Khi Chu Hằng muốn lập ta làm hoàng hậu, triều thần phản đối, nhưng Thái hậu lại đứng ra nói đỡ cho ta.

Ta từng nghĩ bà ta là người thích ta.

Cho đến khi Trần Quý phi nhập cung, ta mới biết bà ta chỉ là đang nhẫn nhịn.

Bà ta không muốn vì ta mà nảy sinh hiềm khích với Chu Hằng.

Bà ta chờ đợi, chờ Chu Hằng chán ghét ta, chờ ta tự nhảy vào cái bẫy bà ta đã giăng sẵn.

Ngày Trần Ý Vân nhập cung, Thái hậu liền bảo ta đứng chờ bên ngoài.

Bà ta mài mòn sự kiên nhẫn của ta, để ta nghe được cuộc trò chuyện giữa bà ta và Trần Ý Vân.

Bà ta chê ta xuất thân giang hồ, không có phong thái của tiểu thư thế gia.

Trách ta không hiểu chuyện, khiến Chu Hằng bỏ trống hậu cung, dưới gối không con.

Ta đương nhiên không cam chịu bị ức h.i.ế.p, lập tức bỏ đi.

Nhưng trớ trêu thay, đúng lúc ta múa kiếm để trút giận, Trần Ý Vân lại lao tới.

Ta đã thu kiếm, nàng ta lại nói ta làm nàng ta bị thương.

Thái hậu quở trách ta suốt ngày múa đao vung kiếm, chẳng có dáng vẻ của một hoàng hậu.

Chu Hằng thì nhìn ta với vẻ mặt thất vọng, hắn nói:

“Thanh kiếm của nàng xưa nay chưa từng làm bị thương người.”

“Trẫm đã nói, cả đời này chỉ có một mình nàng, vậy sao nàng không tin trẫm, lại đi làm tổn thương Ý Vân?”

Hắn nhận định rằng, ta coi Trần Ý Vân là kẻ địch.

Ta trăm miệng cũng không thể biện bạch.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Trong cơn hụt hẫng, ta thấy trong mắt Thái hậu thoáng qua một tia vui mừng.

……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Khi hoàn hồn lại, cánh cửa ngoài chính điện của Thái hậu vẫn đang đóng.

“Nếu hôm nay Thái hậu có việc, vậy bổn cung sẽ đến vào lần sau.”

Lời vừa dứt, cửa liền mở ra.

Thái hậu đang ngồi trên ghế uống trà, chén trà bị bà nặng nề đặt xuống.

“Hoàng hậu, tính khí của ngươi vẫn nóng nảy như vậy.”

5

“Có vội thì cũng không thể vội bằng Trần Quý phi.”

Ta trả lại lời cho Thái hậu: 

“Chỉ là nàng ta quá nóng vội, ngược lại còn hại chính mình.”

Thái hậu tức giận không nhẹ, ta thẳng bước đến bên chỗ ngồi rồi ngồi xuống.

Ta rốt cuộc cũng hiểu được khoái cảm khi năm xưa Thái hậu cùng Trần Ý Vân chỉ vài ba câu đã có thể chọc giận ta.

“Ý Vân cũng là vì hoàng thượng suy nghĩ, vì ai gia mà chia sẻ lo lắng.”

“Đường đường là thiên t.ử, ngày ngày vì một cung nữ thân phận thấp kém mà giả làm thái giám, còn để trên dưới trong cung cùng hắn chơi trò gia đình trẻ con, còn ra thể thống gì!”

Ta chỉ cười, không đáp.

“Vậy mà ngươi còn cười được.” Thái hậu quở trách.

“Thân là hoàng hậu, quản lý hậu cung, khuyên răn hoàng thượng là trách nhiệm của ngươi.”

“Hậu cung bỏ trống, hoàng thượng dưới gối không con, nay còn dây dưa không rõ với cung nữ, đó là ngươi thất trách!”

Ta cũng không tức giận, chỉ cảm thấy buồn cười.

“Nếu ta thật sự có thủ đoạn, cũng không đến mức trở thành bại tướng dưới tay Thái hậu người.”

“Thủ đoạn của Thái hậu cao minh, năm xưa đã đối phó với ta thế nào, nay chỉ cần dùng lại chiêu cũ là được.”

Thái hậu giận đến cực điểm, cầm chén trà ném thẳng về phía ta.

Mảnh sứ vỡ và nước trà nóng nổ tung bên chân, b.ắ.n tung tóe khắp nơi.

“Nếu lúc trước ngươi sớm biết điều, ai gia đâu cần phải tốn công tốn sức đến vậy?”

“Ngươi thân phận thấp kém, có thể làm hoàng hậu đã là phúc phận tu từ kiếp trước.”

“Hoàng thượng nắm giữ lục cung, làm sao có thể cả đời chỉ có một mình ngươi? Ngay cả chút độ lượng cơ bản cũng không có, ngươi căn bản không xứng làm hoàng hậu.”

Mặc cho bà ta nói thế nào, trong lòng ta vẫn không gợn sóng.

“Nếu Thái hậu cho rằng ta không xứng, vậy thì cứ để hoàng thượng phế ta.”

Ta đứng dậy hành lễ rồi rời đi.

“Ngươi thật sự cho rằng ai gia không dám sao?”

Giọng Thái hậu phẫn nộ truyền đến từ phía sau.

Ta không quay đầu, nhưng vừa ra khỏi điện thì chạm mặt Chu Hằng.

Hắn hẳn là đến thỉnh an Thái hậu, cũng không biết đã đứng ngoài đó bao lâu rồi.

6

Không nhớ đã bao lâu rồi ta mới lại thấy trên gương mặt Chu Hằng biểu cảm như thế này.

Hắn nhìn ta, hệt như khi ta cướp ngục cứu hắn năm đó.

Ta đỡ cho hắn một nhát đao, hắn ôm c.h.ặ.t lấy ta, ánh mắt khi ấy cũng giống hệt bây giờ.

Kinh ngạc, xót xa.

Hắn muốn mở miệng, nhưng ta không muốn nghe.

Ta lặng lẽ khom người hành lễ, chuẩn bị rời đi.

Tay bị hắn nắm lấy, người bị hắn kéo lại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện