1

Nghe nói Chu Hằng gặp cung nữ ấy trên đường hồi cung.

Hôm đó mưa lớn, bệnh cũ của Chu Hằng tái phát.

Cung nữ kia tưởng hắn là một tiểu thái giám đói lả, liền đỡ hắn sang một bên, còn chia cho hắn bánh điểm tâm của mình.

Chưa kịp để Chu Hằng nói lời cảm tạ, nàng ta đã vội vã rời đi.

Lần gặp lại sau đó, là khi cung nữ ấy va phải Trần Quý phi.

Bị người trong cung của Trần Quý phi kéo đi, vừa hay bị Chu Hằng trông thấy.

Chỉ một câu nói, đã miễn tội cho nàng ta.

Chu Hằng còn giả làm thái giám, đích thân sai người mang đến kim sang d.ư.ợ.c và t.h.u.ố.c xóa sẹo trị giá ngàn vàng.

Không bao lâu sau, Trần Quý phi bị phạt cấm túc.

Hoàng thượng phải lòng một tiểu cung nữ, trong cung ngoài một người ra, không ai là không biết.

Ta biết chuyện này vào ngày ngự thiện phòng đưa món viên bánh trứng đến.

Vì lạ lẫm, lại không hợp khẩu vị của ta, cung nữ thân cận bên cạnh là Thu Hà liền hỏi thêm một câu.

“Hoàng hậu nương nương không biết đấy thôi, đây là hoàng thượng căn dặn, trong cung trên dưới đều có.”

Hỏi thêm mới biết rõ sự tình.

Hóa ra mấy ngày trước, tiểu cung nữ ấy nhớ quê nhà.

Chu Hằng đặc biệt sai người mời vị đại trù nổi danh nhất địa phương vào cung, làm cho nàng ta một món viên bánh trứng.

Cả cung đều có, chỉ vì muốn để nàng ta cũng được ăn một miếng.

Thu Hà không nói tiếp nữa, hẳn là sợ ta đau lòng.

Nhưng nước mắt của ta sớm đã cạn rồi.

“Viên bánh trứng này quả thật không tệ, cũng là nhờ phúc của nàng ta.”

Ta mỉm cười ăn tiếp, ra hiệu cho Thu Hà cũng ăn cùng.

Thu Hà thở dài một tiếng, xót xa nhìn ta:

“Nương nương, trước đây người đâu có như vậy.”

“Nhưng đó là trước đây.” 

Ta thản nhiên đáp.

“Giờ Trần Quý phi bị cấm túc, ta còn được ăn món viên bánh trứng ngon như vậy, chẳng phải là chuyện vui sao?”

“Nương nương, người thật sự đã thay đổi rồi.” Thu Hà bất lực nói.

“Ta lại muốn gặp thử cung nữ đó, xem rốt cuộc là người thế nào mà có thể mê hoặc hoàng thượng đến vậy.”

Ta vội ngăn lời Thu Hà, “Đây là chốn hậu cung, chuyện tai vách mạch rừng ngươi còn thấy ít sao?”

Không ngờ lời Thu Hà lại ứng nghiệm.

Ngày hôm sau, ta liền gặp được cung nữ ấy.

2

Nàng ta tên là Khương Doanh.

Khương Doanh sinh ra thanh lệ, như một đóa hoa nhỏ trên vách đá cheo leo, thoạt nhìn không mấy nổi bật, nhưng kiên cường bất khuất, sớm đã bén rễ trong lòng người.

Nghe những kẻ áp giải nói, nàng ta lén vào Thái y viện trộm t.h.u.ố.c của ta.

Là t.h.u.ố.c trị chứng bệnh cũ của ta.

Ban đầu ta không nhìn ra thân phận của Khương Doanh.

Cho đến khi nàng nhìn thấy ta.

Nàng ta không biện giải, cũng chưa từng cầu xin.

“Thuốc là ta trộm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ta có một bằng hữu, bệnh tình rất nặng.”

“Mỗi khi trời âm u mưa gió, hai đầu gối của hắn liền đau đến không chịu nổi.”

“Hắn chỉ là một tiểu thái giám, ta sợ khi hắn đang làm việc bệnh cũ tái phát, nên mới trộm t.h.u.ố.c.”

“Hắn có ơn với ta, nếu không có hắn, Khương Doanh đã sớm c.h.ế.t rồi.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Hoàng hậu nương nương muốn trừng phạt thế nào, Khương Doanh đều chấp nhận.”

Nàng ta nói không kiêu ngạo không xiểm nịnh, ngẩng đầu nhìn ta.

Đôi mắt trong veo, chưa từng bị vấy bẩn chút nào bởi sự nhơ nhớp trong tường son này.

Lời đã nói đến mức ấy, ta dĩ nhiên cũng đoán ra bằng hữu mà nàng ta nhắc đến là ai.

“Ta không phạt ngươi, đứng dậy đi.”

Ta khẽ nói, đến chính mình cũng không nhận ra ý cười nơi khóe môi.

Khương Doanh nửa tin nửa ngờ nhìn ta.

“Nếu còn không đứng lên, ta thật sự sẽ phạt ngươi đấy.”

Lúc này nàng ta mới nhanh nhẹn đứng dậy.

“Vết thương của bằng hữu kia rốt cuộc là thế nào?” Ta hỏi nàng ta.

“Hắn mới vào cung từng bị quý nhân phạt quỳ, gặp ngày mưa quỳ quá lâu, lại thêm lúc đó không dùng t.h.u.ố.c, nên để lại bệnh căn.”

Khương Doanh nói rất nghiêm túc, ta không nhịn được bật cười.

Năm ấy, khi Chu Hằng cầu cưới ta làm hoàng hậu, phụ thân ta kịch liệt phản đối.

Phụ thân cho rằng Chu Hằng là hoàng đế, còn ta chỉ là một nữ t.ử giang hồ.

Thân phận chênh lệch, đã định sẵn không có kết quả.

Chu Hằng để tỏ lòng thành, đã từng bước một quỳ lạy từ chân núi đến sư môn.

Khi ấy đúng lúc mưa dầm triền miên.

3

Ta đối diện với ánh mắt khó hiểu của Khương Doanh, nói: 

“Ngươi có biết vì sao ta phải dùng những loại t.h.u.ố.c này không?”

“Ta vì cướp ngục cứu một người, mà mang đầy người thương tích.”

“Ta cũng có bệnh cũ.”

Lần đầu gặp Chu Hằng, hắn cải trang thành một thư sinh nghèo vi hành, còn ta thì vừa mới bước chân vào giang hồ.

Ta tưởng hắn đắc tội với tham quan địa phương, liền liều mạng cứu hắn.

Sau này mới biết, hắn đã sớm có tính toán, dẫn rắn ra khỏi hang.

Còn ta, chỉ là một ngoài ý muốn.

Sau khi thẳng thắn thân phận với ta, Chu Hằng muốn cưới ta.

Tuổi trẻ tình chân, chỉ cầu được yêu một lần.

Cũng từng nghĩ những điều viết trong thoại bản đã thành sự thật, rằng sẽ thật sự có một quân vương hứa với ta một đời một kiếp, một người duy nhất.

Ánh mắt lướt qua vẻ kinh ngạc trên mặt Khương Doanh, ta nói: 

“Ngươi đi đi, nhớ mang theo t.h.u.ố.c của ngươi.”

Khương Doanh gật đầu, cầm t.h.u.ố.c rời đi.

Thu Hà nhìn theo bóng lưng nàng ta rời khỏi, bất bình nói:

“Nương nương, người rõ ràng biết t.h.u.ố.c này là cho…”

“Chính vì biết là cho hoàng thượng, nên mới càng phải tác thành.”

Ta tiếp lời Thu Hà, thu lại ánh nhìn.

“Đã cả cung trên dưới đều biết Khương Doanh là người ở đầu tim của hoàng thượng, thì sao có thể cố ý làm khó nàng?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện