Đoàn Chính rời kinh thành vào một buổi sáng sương mù dày đặc.
Tin tức truyền đến Thừa tướng phủ chậm hơn một ngày.
Khi ta nghe được, trong tay đang sắc t.h.u.ố.c.
Lửa lò cháy đều, d.ư.ợ.c thảo sôi nhẹ, mùi t.h.u.ố.c đắng lan ra khắp phòng.
Ta không dừng tay.
Cũng không hỏi thêm.
Chỉ đến khi t.h.u.ố.c cạn một nửa, ta mới phát hiện mình đã cho nhầm thêm một vị d.ư.ợ.c liệu.
Quá cay.
Không hại người, nhưng đắng đến khó uống.
Ta lặng lẽ đổ đi, sắc lại từ đầu.
Từ hôm đó, kinh thành dường như không còn liên quan gì đến hắn nữa.
Không có tin chiến thắng.
Không có thư từ.
Không ai nhắc đến.
Giống như Đoàn Chính chỉ là một khách qua đường, ghé ngang cuộc đời ta, rồi rẽ sang hướng khác.
Thừa tướng phủ có thêm khách.
Là một vị công t.ử trẻ tuổi, họ Tạ, thân thể yếu, bệnh triền miên đã lâu.
Hắn được đưa đến ở tạm trong phủ để tiện điều dưỡng.
Người này tính tình hiền hòa, nói chuyện nhẹ nhàng, chưa bao giờ nặng lời với hạ nhân.
Hắn gọi ta:
“Cát y nữ.”
Không thân, không xa.
Rất đúng mực.
Ta chữa bệnh cho hắn, không cần dè chừng, cũng không cần đoán ý.
Ngày tháng như vậy, trôi qua rất nhanh.
Có lúc ta nghĩ, nếu đời người cứ thế này, cũng không tệ.
Một ngày nọ, Tạ công t.ử hỏi ta:
“Ngươi từng thích một người?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta hơi khựng lại.
“Không.”
Hắn cười.
“Ngươi nói dối không giỏi.”
Ta im lặng.
Hắn không hỏi thêm.
Chỉ nói:
“Người từng quen ngươi, chắc hẳn sẽ rất khó quên.”
Ta không đáp.
Vì ta biết, có những người, quên hay không, đã không còn quan trọng nữa.
Mùa đông năm đó đến rất sớm.
Biên cương truyền về tin thắng trận.
Trong danh sách công lao, có tên Đoàn Chính.
Chỉ có tên.
Không có lời bình.
Không có tấu chương ca ngợi.
Giống như triều đình cố ý làm nhạt đi sự tồn tại của hắn.
Ta nghe xong, chỉ gật đầu.
Buổi tối, ta thắp đèn viết thư cho sư phụ năm xưa.
Nói rằng ta sống rất tốt.
Không nhắc đến kinh thành.
Không nhắc đến tướng quân.
Viết xong, ta đốt đi.
Vì không cần gửi nữa.
Có những chuyện, chỉ cần tự mình biết là đủ rồi.
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi lặng lẽ.
Ta khép cửa lại.
Đoạn đường phía trước, không còn ai đuổi theo.
Cũng không cần ai chờ đợi.
Tin tức truyền đến Thừa tướng phủ chậm hơn một ngày.
Khi ta nghe được, trong tay đang sắc t.h.u.ố.c.
Lửa lò cháy đều, d.ư.ợ.c thảo sôi nhẹ, mùi t.h.u.ố.c đắng lan ra khắp phòng.
Ta không dừng tay.
Cũng không hỏi thêm.
Chỉ đến khi t.h.u.ố.c cạn một nửa, ta mới phát hiện mình đã cho nhầm thêm một vị d.ư.ợ.c liệu.
Quá cay.
Không hại người, nhưng đắng đến khó uống.
Ta lặng lẽ đổ đi, sắc lại từ đầu.
Từ hôm đó, kinh thành dường như không còn liên quan gì đến hắn nữa.
Không có tin chiến thắng.
Không có thư từ.
Không ai nhắc đến.
Giống như Đoàn Chính chỉ là một khách qua đường, ghé ngang cuộc đời ta, rồi rẽ sang hướng khác.
Thừa tướng phủ có thêm khách.
Là một vị công t.ử trẻ tuổi, họ Tạ, thân thể yếu, bệnh triền miên đã lâu.
Hắn được đưa đến ở tạm trong phủ để tiện điều dưỡng.
Người này tính tình hiền hòa, nói chuyện nhẹ nhàng, chưa bao giờ nặng lời với hạ nhân.
Hắn gọi ta:
“Cát y nữ.”
Không thân, không xa.
Rất đúng mực.
Ta chữa bệnh cho hắn, không cần dè chừng, cũng không cần đoán ý.
Ngày tháng như vậy, trôi qua rất nhanh.
Có lúc ta nghĩ, nếu đời người cứ thế này, cũng không tệ.
Một ngày nọ, Tạ công t.ử hỏi ta:
“Ngươi từng thích một người?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta hơi khựng lại.
“Không.”
Hắn cười.
“Ngươi nói dối không giỏi.”
Ta im lặng.
Hắn không hỏi thêm.
Chỉ nói:
“Người từng quen ngươi, chắc hẳn sẽ rất khó quên.”
Ta không đáp.
Vì ta biết, có những người, quên hay không, đã không còn quan trọng nữa.
Mùa đông năm đó đến rất sớm.
Biên cương truyền về tin thắng trận.
Trong danh sách công lao, có tên Đoàn Chính.
Chỉ có tên.
Không có lời bình.
Không có tấu chương ca ngợi.
Giống như triều đình cố ý làm nhạt đi sự tồn tại của hắn.
Ta nghe xong, chỉ gật đầu.
Buổi tối, ta thắp đèn viết thư cho sư phụ năm xưa.
Nói rằng ta sống rất tốt.
Không nhắc đến kinh thành.
Không nhắc đến tướng quân.
Viết xong, ta đốt đi.
Vì không cần gửi nữa.
Có những chuyện, chỉ cần tự mình biết là đủ rồi.
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi lặng lẽ.
Ta khép cửa lại.
Đoạn đường phía trước, không còn ai đuổi theo.
Cũng không cần ai chờ đợi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









