Sau đêm đó, Đoàn Chính không đến nữa.

Ít nhất là không đứng trước cổng Thừa tướng phủ.

Kinh thành rộng lớn, muốn tránh một người, kỳ thực cũng không khó.

Ta chuyên tâm làm việc.

Sáng bắt mạch, chiều sắc t.h.u.ố.c, tối ghi chép bệnh án.

Chủ t.ử mới thân thể yếu nhưng tính tình tốt, không thích ồn ào, cũng không quản chuyện hạ nhân nhiều lời.

Ta ở trong phủ, ngày tháng trôi qua rất yên ổn.

Yên ổn đến mức, có lúc ta gần như quên mất, từng có một tướng quân đứng giữa bùn m.á.u chiến trường, cũng từng đứng giữa phòng, hỏi ta một câu không nên hỏi.

Cho đến một ngày, ta gặp lại hắn.

Hôm đó ta theo quản gia ra ngoài mua d.ư.ợ.c liệu.

Trên phố rất đông.

Ngựa xe qua lại, người người tấp nập.

Ta đang cúi đầu chọn t.h.u.ố.c thì nghe thấy tiếng xôn xao.

“Là Đoàn tướng quân.”

“Nghe nói chân đã khỏi rồi.”

“Thật đáng tiếc, tính tình vẫn khó chịu như trước.”

Ta khẽ dừng tay.

Ngẩng đầu lên.

Giữa đám đông, Đoàn Chính cưỡi ngựa.

Áo giáp chỉnh tề, thân hình thẳng tắp, khí thế ép người.

Hắn không nhìn sang phía ta.

Hoặc có nhìn, nhưng không dừng lại.

Ngựa đi qua rất nhanh.

Chỉ để lại tiếng vó ngựa dần xa.

Ta cúi đầu tiếp tục chọn t.h.u.ố.c.

Như chưa từng quen biết.

Tối hôm đó, chủ t.ử gọi ta đến.

“Nghe nói ngươi từng ở phủ Đoàn tướng quân?”

Ta không giấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Vâng.”

“Ngươi chữa khỏi cho hắn?”

“Không dám nhận. Chỉ là hỗ trợ điều dưỡng.”

Chủ t.ử gật đầu.

“Đoàn tướng quân là người có công, tính tình lại cứng rắn. Nếu sau này hắn đến tìm ngươi, ngươi cứ nói ta không cho đi.”

Ta khẽ sững người.

“Đa tạ chủ t.ử.”

Quả nhiên, ba ngày sau, có người đến Thừa tướng phủ.

Không phải Đoàn Chính.

Là thân binh của hắn.

“Cát y nữ, tướng quân nhà ta muốn gặp ngươi.”

Ta lắc đầu.

“Ta đã là người của Thừa tướng phủ.”

“Chỉ nói vài câu.”

“Không cần.”

Thân binh nhìn ta rất lâu, cuối cùng cúi đầu rời đi.

Đêm đó, trời mưa.

Ta đang ghi chép thì nghe tiếng sấm.

Trong lòng không hiểu sao lại nặng trĩu.

Nhưng ta không ra ngoài.

Cũng không hỏi.

Ngày hôm sau, ta nghe tin.

Đoàn Chính đệ đơn xin điều đi biên cương.

Ba năm nữa mới hồi kinh.

Người ta nói hắn chán ghét kinh thành.

Có người nói hắn tự xin ra chiến trường vì không chịu được nhàn rỗi.

Chỉ ta biết.

Hắn là đang trốn.

Còn ta.

Ta đã chọn không quay đầu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện