Từ sau đêm đó, Đoàn Chính không còn uống rượu.

Hắn cũng không nhắc lại câu hỏi hôm trước.

Giống như chưa từng xảy ra.

Chỉ là hắn tập đi càng thêm khắc nghiệt.

Sáng sớm, tập.

Chiều, tập.

Đêm xuống, vẫn tập.

Có hôm ta vào chính viện, thấy hắn mệt đến mức dựa lưng vào tường, hơi thở gấp gáp, mồ hôi thấm ướt cả áo trong.

“Không cần gấp như vậy.”

Ta khuyên.

Hắn không nhìn ta.

“Ta không thích chờ.”

Ta không nói nữa.

Vì ta biết, hắn không chờ được người, mà là không chờ được ta.

Ngày cuối cùng ta ở phủ tướng quân đến rất nhanh.

Buổi sáng, ta thu dọn đồ đạc.

Chỉ có một tay nải nhỏ.

Ba bộ y phục cũ.

Một hộp kim bạc.

Không có gì khác.

Quản sự đưa bạc cho ta, nhiều hơn lệ thường.

Ta nhận.

Không hỏi.

Buổi trưa, ta đến chính viện lần cuối.

Đoàn Chính đã có thể đi chậm rãi không cần chống đỡ.

Dáng người cao lớn, vai lưng thẳng tắp.

Không còn là người năm đó ngồi bất động trên xe lăn nữa.

Hắn nhìn ta, ánh mắt rất sâu.

“Đi thật sao?”

“Vâng.”

“Không quay lại?”

“Không.”

Hắn cười.

Cười rất nhạt.

“Ngươi đúng là vô tình.”

Ta cúi đầu.

“Dân nữ vốn như vậy.”

Hắn im lặng hồi lâu.

“Ta cho ngươi thêm bạc.”

“Không cần.”

“Chức vị?”

“Không dám.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Danh phận?”

Câu này, hắn hỏi rất khẽ.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

“Ân nghĩa không đổi được danh phận.”

Hắn khựng lại.

Trong mắt hiện lên thứ cảm xúc rất nhanh, rồi biến mất.

“Ta biết rồi.”

Buổi chiều, ta rời phủ.

Không có tiễn đưa.

Không có lời từ biệt.

Ta bước ra khỏi cổng phủ, không quay đầu.

Vì nếu quay đầu, ta sợ mình sẽ mềm lòng.

Ba năm ân tình.

Bốn năm trả ơn.

Đến đây, xem như đã hết.

Ta đến Thừa tướng phủ ngay trong ngày.

Chủ t.ử mới quả thật ôn hòa.

Không quát mắng.

Không soi mói.

Tiền công đúng hẹn.

Đêm đầu tiên ở nơi mới, ta ngủ rất sâu.

Không mộng.

Không tỉnh giữa đêm.

Nhưng ba ngày sau, ta nghe tin.

Tướng quân Đoàn Chính, xin nghỉ triều bảy ngày.

Người trong kinh thành bàn tán.

Có người nói hắn bệnh cũ tái phát.

Có người nói hắn bị thương khi luyện tập.

Cũng có người nói, hắn phát điên.

Ta nghe xong, chỉ im lặng.

Không hỏi.

Không tò mò.

Ta nghĩ, chuyện này, đã không còn liên quan đến ta nữa rồi.

Nhưng đêm hôm đó, ngoài cổng Thừa tướng phủ, có người đứng rất lâu.

Không gõ cửa.

Không lên tiếng.

Chỉ đứng đó.

Đến khi trời gần sáng mới rời đi.

Ta biết là ai.

Nhưng ta không ra gặp.

Vì ta đã đi rồi.

Lần này, thật sự rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện