Ba năm sau.

Ta rời Thừa tướng phủ.

Không phải vì bị đuổi, cũng không phải vì bạc không đủ.

Chủ t.ử khỏi bệnh, thân thể đã ổn định, không còn cần ta kề cận mỗi ngày.

Trước khi đi, ông đưa ta một phong thư giới thiệu và một khoản bạc không nhỏ.

“Ngươi có tay nghề, cũng có tâm. Ra ngoài, sẽ không chịu thiệt.”

Ta cúi đầu tạ ơn.

Rời kinh thành, ta mở một y quán nhỏ ở Giang Nam.

Không lớn.

Không nổi danh.

Chỉ đủ để sống.

Ngày ngày bắt mạch, bốc t.h.u.ố.c, cứu người trong khả năng.

Có người gọi ta là Cát đại phu.

Có người gọi ta là Cát cô nương.

Ta đều đáp.

Cuộc sống bình lặng như nước.

Cho đến một ngày, có người chống gậy bước vào y quán.

Áo bào cũ, phong trần mệt mỏi.

Khi ta ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải ánh mắt hắn.

Đoàn Chính.

Hắn gầy hơn.

Cũng trầm lặng hơn.

Đứng trước quầy t.h.u.ố.c, không còn khí thế bức người của tướng quân năm xưa.

“Ta nghe nói, nàng ở đây.”

Giọng hắn khàn.

Ta gật đầu.

“Có bệnh thì mời ngồi.”

Hắn nhìn ta rất lâu, rồi ngồi xuống.

Ta bắt mạch cho hắn.

Mạch ổn.

Không có thương tích cũ.

Chỉ là khí huyết suy hao, tinh thần mỏi mệt.

“Không phải bệnh nặng.”

Ta thu tay.

“Uống t.h.u.ố.c điều dưỡng là được.”

Hắn không nhúc nhích.

“Ta không phải đến khám bệnh.”

“Vậy mời đi cho.”

Ta nói rất bình thản.

Hắn cười khổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ta thua rồi.”

Ta không đáp.

“Bốn năm nàng ở bên ta, ta chưa từng coi trọng.”

“Ba năm ở biên cương, mỗi đêm ta đều nghĩ, nếu năm đó ta giữ nàng lại bằng một thân phận đàng hoàng thì sao.”

Ta rót trà, đặt trước mặt hắn.

“Đoàn tướng quân.”

Ta lần đầu tiên gọi hắn như vậy.

“Ngài không nợ ta.”

Hắn ngẩng đầu.

“Còn nàng?”

“Ta cũng không nợ ngài.”

Ta nhìn thẳng vào hắn.

“Ngài cho ta mười lượng bạc chôn cha, ta trả ngài bốn năm.”

“Không hơn, không kém.”

Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y.

“Ta muốn cưới nàng.”

Ta lắc đầu.

“Ngài muốn cưới, là vì mất rồi mới hối tiếc.”

“Còn ta, đã không còn muốn nữa.”

Ngoài cửa, gió thổi lay tấm rèm vải.

Trong y quán, rất yên tĩnh.

Hắn đứng dậy.

Rất chậm.

“Ta hiểu rồi.”

Hắn cúi đầu thật sâu.

Lần này, không phải tướng quân.

Chỉ là một người đàn ông thất bại.

Hắn rời đi.

Không quay đầu.

Ta đứng sau quầy t.h.u.ố.c, nhìn bóng lưng hắn khuất dần nơi đầu phố.

Trong lòng không sóng.

Không đau.

Cũng không tiếc.

Đêm đó, ta đóng cửa y quán sớm hơn thường lệ.

Thắp đèn.

Ghi lại một dòng vào sổ bệnh án:

— Người này, đã khỏi.

Viết xong, ta khép sổ.

Từ nay về sau.

Ta và hắn.

Không còn nợ nhau nữa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện