Từ ngày đó trở đi, ta chính thức được lưu lại trong chính viện.

Không ai hỏi thân phận ta là gì, cũng không ai quan tâm ta từ đâu đến. Trong phủ tướng quân, chỉ cần sống sót qua được một ngày đã là bản lĩnh.

Ngày thứ tư, Đoàn Chính cho gọi ta từ sáng sớm.

Hắn ngồi trên xe lăn, áo bào sẫm màu, ánh mắt âm trầm nhìn ta từ đầu đến chân.

“Hôm nay, ngươi muốn làm gì?”

“Châm cứu.”

Hai chữ vừa thốt ra, không khí lập tức lạnh đi.

Hắn cười nhạt.

“Ngươi gan lớn thật.”

“Không lớn thì không dám vào phủ tướng quân.”

Ta bình tĩnh trả lời.

Hắn nhìn ta rất lâu, như muốn xuyên thủng da thịt ta để xem rốt cuộc ta đang nghĩ gì.

Cuối cùng, hắn nói:

“Châm.”

Chỉ một chữ.

Ta lấy hộp kim bạc ra, đặt lên bàn.

Tay ta rất ổn định.

Không run, không chậm.

Khi kim đầu tiên cắm xuống huyệt vị, thân thể hắn khẽ căng cứng.

“Đau thì nói.”

“Không cần.”

Giọng hắn lạnh lẽo.

Kim thứ hai, kim thứ ba.

Mồ hôi mỏng dần hiện trên trán hắn, nhưng hắn không hé răng nửa lời.

Ta biết, người này quen chịu đau.

Thứ hắn không chịu được, chưa bao giờ là thể xác.

Kim cuối cùng cắm xuống, ta nhẹ giọng nói:

“Nếu tướng quân tin dân nữ, thì từ nay về sau, xin đừng tự đoạn đường lui của mình nữa.”

Hắn nhắm mắt, không đáp.

Một lúc sau, ta rút kim.

Khi kim rời khỏi da thịt, hắn bỗng mở mắt.

“Ngươi biết điều tiếng bên ngoài nói gì về ta không?”

“Biết.”

“Ngươi không sợ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sợ chứ.”

Ta đứng thẳng người.

“Nhưng dân nữ sợ nhất là người đã cứu mình, lại tự tay hủy mình.”

Hắn khựng lại.

Ánh mắt lần đầu tiên d.a.o động.

Buổi tối hôm đó, hắn không nổi giận.

Cả phủ kinh ngạc.

Ngày thứ năm, hắn chủ động gọi ta đến.

“Tiếp tục.”

Từ đó, ta mỗi ngày đều vào chính viện.

Châm cứu, xoa bóp, sắc t.h.u.ố.c.

Hắn vẫn khó tính, vẫn cay nghiệt, nhưng không còn xua đuổi ta.

Có lần hắn đột ngột hỏi:

“Ba năm trước, ta chỉ cho ngươi mười lượng bạc, nhưng không thu lưu ngươi, ngươi không hận ta sao?”

Ta khẽ lắc đầu.

“Nếu năm đó tướng quân không giúp dân nữ, có lẽ xác cha dân nữ phải quấn chiếu mà chôn và dân nữ đã c.h.ế.t đói ở nơi nào đó rồi.”

Hắn im lặng.

Sau hôm đó, quản sự lén tăng phần bạc tháng cho ta.

Ta không từ chối.

Ta cần tiền.

Đêm nọ, trời mưa lớn.

Ta bưng t.h.u.ố.c đến, phát hiện hắn vẫn chưa uống.

“Thuốc nguội rồi.”

Hắn nói.

Ta đổi bát khác, đưa lên.

Hắn uống xong, nhìn ta một lúc, đột nhiên hỏi:

“Nếu một ngày ta đứng dậy được, ngươi muốn gì?”

Ta không nghĩ lâu.

“Dân nữ sẽ rời đi.”

Hắn sững người.

“Vì sao?”

“Vì ân đã trả xong.”

Ánh mắt hắn tối hẳn.

Ngoài trời, mưa càng lúc càng lớn.

Còn ta biết, từ giây phút này, mọi chuyện đã bắt đầu đi lệch khỏi quỹ đạo ban đầu rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện