Ngày đầu tiên ta vào phủ tướng quân, hậu viện lặng đến đáng sợ.
Không có tiếng cười nói của nha hoàn, cũng không có mùi hương son phấn thường thấy trong phủ quan lớn. Người trong phủ thưa thớt, ai nấy đi đứng nhẹ như mèo, chỉ sợ phát ra chút động tĩnh liền chọc giận chủ nhân.
Ta được sắp xếp ở một gian phòng nhỏ cạnh thiên viện.
Quản sự đưa cho ta một bộ y phục nha hoàn, giọng hạ thấp đến mức gần như thì thầm:
“Ngươi tự lo thân mình.”
Nói xong liền đi, không dám ở lại thêm nửa khắc.
Buổi chiều, ta được dẫn vào chính viện.
Đoàn Chính vẫn ngồi trên xe lăn.
Hắn mặc thường phục màu xám đậm, tóc buộc gọn, thân hình cao lớn nhưng tĩnh lặng như một khối đá lạnh. Ánh mắt hắn nhìn ta, không mang theo chút kiên nhẫn nào.
“Bắt đầu đi.”
Giọng hắn thấp, ngắn gọn.
Ta tiến lên, quỳ xuống.
“Xin tướng quân cho phép dân nữ bắt mạch.”
Hắn không nói gì, chỉ đưa tay ra.
Ta đặt ngón tay lên cổ tay hắn.
Mạch tượng hỗn loạn, khí huyết nghịch hành, nội thương tích tụ nhiều năm. Nhưng thứ khiến ta dừng lại lâu hơn, lại không nằm ở đôi chân.
Ta khẽ rũ mắt xuống.
Một lúc sau mới rút tay về.
“Thế nào?” hắn hỏi.
“Chân của tướng quân, không phải hoàn toàn vô phương.”
Ánh mắt hắn lập tức lạnh đi.
“Ngươi cũng nói câu này?”
Ta lắc đầu.
“Những người trước nói tướng quân không thể đi.”
“Còn dân nữ nói, là tướng quân không muốn đi.”
Không khí trong phòng chợt trầm xuống.
“Ngươi có biết mình đang nói gì không?” giọng hắn trầm hẳn.
“Biết.”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn.
“Tướng quân bị thương không chỉ ở thân thể, mà còn ở tâm.”
Hắn bật cười lạnh.
“Ngươi là đại phu, hay là thần tiên?”
“Dân nữ chỉ là người từng thấy nhiều kẻ, tự mình cắt đứt đường sống.”
Câu nói vừa dứt, hắn im lặng.
Rất lâu sau, hắn mới lạnh giọng nói:
“Tiếp tục.”
Ngày thứ nhất trôi qua như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Buổi tối, ta sắc t.h.u.ố.c, mang vào chính viện.
Hắn nhìn bát t.h.u.ố.c đen ngòm, không hỏi thành phần, cũng không do dự, một hơi uống cạn.
“Ngươi không sợ ta c.h.ế.t?” hắn hỏi.
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì tướng quân còn chưa muốn c.h.ế.t.”
Hắn cười nhạt.
“Ngươi tự tin quá rồi.”
Ngày thứ hai.
Ta xoa bóp kinh mạch cho hắn.
Khi tay ta chạm đến đầu gối, thân thể hắn khẽ cứng lại.
“Đau?” ta hỏi.
“Không.”
Hắn trả lời rất nhanh.
Ta không vạch trần.
Buổi tối, ta chuẩn bị kim châm.
Kim bạc vừa lộ ra, hắn đã cau mày.
“Ngươi định làm gì?”
“Châm cứu.”
“Ở đâu?”
Ta im lặng một nhịp.
“Xin tướng quân yên tâm, dân nữ biết chừng mực.”
Hắn nhìn ta chằm chằm, ánh mắt tối sầm.
Một lúc sau mới lạnh giọng:
“Lui ra.”
Ngày thứ hai, thất bại.
Đêm đó, ta không ngủ.
Ngày thứ ba.
Ta quỳ trước chính viện từ sáng sớm.
Khi hắn ra ngoài, nhìn thấy ta, ánh mắt lóe lên vẻ khó chịu.
“Ngươi còn chưa cút?”
Ta cúi đầu.
“Ba ngày còn chưa hết.”
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng phất tay.
“Vào đi.”
Ta biết.
Ta đã qua cửa đầu tiên.
Nhưng đây chỉ mới là bắt đầu.
Không có tiếng cười nói của nha hoàn, cũng không có mùi hương son phấn thường thấy trong phủ quan lớn. Người trong phủ thưa thớt, ai nấy đi đứng nhẹ như mèo, chỉ sợ phát ra chút động tĩnh liền chọc giận chủ nhân.
Ta được sắp xếp ở một gian phòng nhỏ cạnh thiên viện.
Quản sự đưa cho ta một bộ y phục nha hoàn, giọng hạ thấp đến mức gần như thì thầm:
“Ngươi tự lo thân mình.”
Nói xong liền đi, không dám ở lại thêm nửa khắc.
Buổi chiều, ta được dẫn vào chính viện.
Đoàn Chính vẫn ngồi trên xe lăn.
Hắn mặc thường phục màu xám đậm, tóc buộc gọn, thân hình cao lớn nhưng tĩnh lặng như một khối đá lạnh. Ánh mắt hắn nhìn ta, không mang theo chút kiên nhẫn nào.
“Bắt đầu đi.”
Giọng hắn thấp, ngắn gọn.
Ta tiến lên, quỳ xuống.
“Xin tướng quân cho phép dân nữ bắt mạch.”
Hắn không nói gì, chỉ đưa tay ra.
Ta đặt ngón tay lên cổ tay hắn.
Mạch tượng hỗn loạn, khí huyết nghịch hành, nội thương tích tụ nhiều năm. Nhưng thứ khiến ta dừng lại lâu hơn, lại không nằm ở đôi chân.
Ta khẽ rũ mắt xuống.
Một lúc sau mới rút tay về.
“Thế nào?” hắn hỏi.
“Chân của tướng quân, không phải hoàn toàn vô phương.”
Ánh mắt hắn lập tức lạnh đi.
“Ngươi cũng nói câu này?”
Ta lắc đầu.
“Những người trước nói tướng quân không thể đi.”
“Còn dân nữ nói, là tướng quân không muốn đi.”
Không khí trong phòng chợt trầm xuống.
“Ngươi có biết mình đang nói gì không?” giọng hắn trầm hẳn.
“Biết.”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn.
“Tướng quân bị thương không chỉ ở thân thể, mà còn ở tâm.”
Hắn bật cười lạnh.
“Ngươi là đại phu, hay là thần tiên?”
“Dân nữ chỉ là người từng thấy nhiều kẻ, tự mình cắt đứt đường sống.”
Câu nói vừa dứt, hắn im lặng.
Rất lâu sau, hắn mới lạnh giọng nói:
“Tiếp tục.”
Ngày thứ nhất trôi qua như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Buổi tối, ta sắc t.h.u.ố.c, mang vào chính viện.
Hắn nhìn bát t.h.u.ố.c đen ngòm, không hỏi thành phần, cũng không do dự, một hơi uống cạn.
“Ngươi không sợ ta c.h.ế.t?” hắn hỏi.
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì tướng quân còn chưa muốn c.h.ế.t.”
Hắn cười nhạt.
“Ngươi tự tin quá rồi.”
Ngày thứ hai.
Ta xoa bóp kinh mạch cho hắn.
Khi tay ta chạm đến đầu gối, thân thể hắn khẽ cứng lại.
“Đau?” ta hỏi.
“Không.”
Hắn trả lời rất nhanh.
Ta không vạch trần.
Buổi tối, ta chuẩn bị kim châm.
Kim bạc vừa lộ ra, hắn đã cau mày.
“Ngươi định làm gì?”
“Châm cứu.”
“Ở đâu?”
Ta im lặng một nhịp.
“Xin tướng quân yên tâm, dân nữ biết chừng mực.”
Hắn nhìn ta chằm chằm, ánh mắt tối sầm.
Một lúc sau mới lạnh giọng:
“Lui ra.”
Ngày thứ hai, thất bại.
Đêm đó, ta không ngủ.
Ngày thứ ba.
Ta quỳ trước chính viện từ sáng sớm.
Khi hắn ra ngoài, nhìn thấy ta, ánh mắt lóe lên vẻ khó chịu.
“Ngươi còn chưa cút?”
Ta cúi đầu.
“Ba ngày còn chưa hết.”
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng phất tay.
“Vào đi.”
Ta biết.
Ta đã qua cửa đầu tiên.
Nhưng đây chỉ mới là bắt đầu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









