Phủ tướng quân rất lớn.
Lớn đến mức, khi ta quỳ ngoài cổng suốt một canh giờ, vẫn không có ai để ý đến.
Trời vào thu, gió lạnh len qua lớp y phục mỏng. Ta cúi đầu, lưng thẳng, không kêu khổ.
Ta từng quỳ lâu hơn thế.
Cuối cùng, cửa phủ mở ra.
Một quản sự trung niên bước ra, ánh mắt quét từ đầu đến chân ta, mang theo vẻ không kiên nhẫn.
“Ngươi là ai?”
“Dân nữ Cát Yên, xin vào phủ làm nha hoàn.”
“Trong phủ không thiếu người.”
Ta im lặng một lát, rồi nói:
“Ta biết y thuật.”
Quản sự khựng lại.
Ánh mắt ông ta trở nên thận trọng hơn một chút.
“Biết trị bệnh gì?”
“Biết trị bệnh mà đại phu trong kinh đều lắc đầu.”
Câu này ta nói rất nhẹ, nhưng đủ để lọt vào tai người đứng sau cánh cửa.
“Cho nàng vào.”
Giọng nam nhân vang lên từ trong phủ.
Không cao, không lớn.
Nhưng lạnh.
Quản sự lập tức cúi đầu đáp vâng, rồi tránh sang một bên.
Ta đứng dậy, bước vào trong.
Lần đầu tiên ta nhìn thấy Đoàn Chính, là trong chính viện của phủ tướng quân.
Hắn ngồi trên xe lăn.
Thân hình cao lớn, lưng thẳng, nhưng hai chân bất động dưới lớp chăn mỏng.
Áo bào màu đen, thêu văn mây chìm, khiến cả người hắn toát ra sát khí khó gần.
Ánh mắt hắn dừng trên mặt ta.
Rất lâu.
“Ngươi biết ta là ai không?” hắn hỏi.
“Biết.”
“Tướng quân nhất phẩm, Đoàn Chính.”
Hắn cười nhạt.
“Nếu biết, còn dám nói chữa được bệnh của ta?”
Ta cúi đầu.
“Dân nữ không dám nói chắc, chỉ dám thử.”
“Thử?”
Giọng hắn trầm xuống.
“Ngươi có biết, những kẻ thử trước ngươi, đều bị đuổi ra ngoài thế nào không?”
Ta biết.
Nghe nói, có người bị đ.á.n.h.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có người bị mắng đến mức bỏ chạy giữa đêm.
Có người vừa nhìn thấy ánh mắt hắn đã xin đi ngay.
Nhưng ta vẫn đứng yên.
“Dân nữ không cần tiền công.”
Hắn khựng lại.
“Ngươi muốn gì?”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn.
“Mười lượng bạc năm xưa, tướng quân cho để chôn cha.”
“Dân nữ đến trả ơn.”
Trong viện yên lặng.
Rất lâu sau, hắn bật cười.
Nụ cười không có nửa phần vui vẻ.
“Trả ơn?”
Hắn nhìn ta từ trên xuống dưới, ánh mắt sắc như lưỡi d.a.o.
“Ngươi cho rằng, ta thiếu mười lượng bạc đó sao?”
“Không.”
“Vậy ngươi lấy tư cách gì nói trả ơn?”
Ta không đáp ngay.
Chỉ chậm rãi nói:
“Lấy mạng của dân nữ.”
Không khí đột ngột lạnh hẳn.
Hắn nhìn ta rất lâu, rồi phất tay.
“Giữ lại.”
“Cho nàng ở hậu viện.”
“Ba ngày.”
“Nếu không có tác dụng, cút.”
Quản sự vội đáp vâng.
Ta cúi đầu hành lễ.
“Đa tạ tướng quân.”
Khi ta lui ra, ta nghe thấy hắn nói sau lưng:
“Nghe cho rõ.”
“Bản tướng quân không thích nữ nhân.”
“Càng không thích những kẻ mang tâm tư.”
“Ngươi nếu dám mơ tưởng những gì không nên mơ, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng c.h.ế.t.”
Ta dừng bước một nhịp, rồi tiếp tục đi.
Không quay đầu.
Ta biết.
Trong mắt hắn, ta chỉ là một nha hoàn liều mạng tìm đường sống.
Còn trong lòng ta, hắn chỉ là ân nhân.
Chỉ thế thôi.
Ít nhất, lúc này là vậy.
Lớn đến mức, khi ta quỳ ngoài cổng suốt một canh giờ, vẫn không có ai để ý đến.
Trời vào thu, gió lạnh len qua lớp y phục mỏng. Ta cúi đầu, lưng thẳng, không kêu khổ.
Ta từng quỳ lâu hơn thế.
Cuối cùng, cửa phủ mở ra.
Một quản sự trung niên bước ra, ánh mắt quét từ đầu đến chân ta, mang theo vẻ không kiên nhẫn.
“Ngươi là ai?”
“Dân nữ Cát Yên, xin vào phủ làm nha hoàn.”
“Trong phủ không thiếu người.”
Ta im lặng một lát, rồi nói:
“Ta biết y thuật.”
Quản sự khựng lại.
Ánh mắt ông ta trở nên thận trọng hơn một chút.
“Biết trị bệnh gì?”
“Biết trị bệnh mà đại phu trong kinh đều lắc đầu.”
Câu này ta nói rất nhẹ, nhưng đủ để lọt vào tai người đứng sau cánh cửa.
“Cho nàng vào.”
Giọng nam nhân vang lên từ trong phủ.
Không cao, không lớn.
Nhưng lạnh.
Quản sự lập tức cúi đầu đáp vâng, rồi tránh sang một bên.
Ta đứng dậy, bước vào trong.
Lần đầu tiên ta nhìn thấy Đoàn Chính, là trong chính viện của phủ tướng quân.
Hắn ngồi trên xe lăn.
Thân hình cao lớn, lưng thẳng, nhưng hai chân bất động dưới lớp chăn mỏng.
Áo bào màu đen, thêu văn mây chìm, khiến cả người hắn toát ra sát khí khó gần.
Ánh mắt hắn dừng trên mặt ta.
Rất lâu.
“Ngươi biết ta là ai không?” hắn hỏi.
“Biết.”
“Tướng quân nhất phẩm, Đoàn Chính.”
Hắn cười nhạt.
“Nếu biết, còn dám nói chữa được bệnh của ta?”
Ta cúi đầu.
“Dân nữ không dám nói chắc, chỉ dám thử.”
“Thử?”
Giọng hắn trầm xuống.
“Ngươi có biết, những kẻ thử trước ngươi, đều bị đuổi ra ngoài thế nào không?”
Ta biết.
Nghe nói, có người bị đ.á.n.h.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có người bị mắng đến mức bỏ chạy giữa đêm.
Có người vừa nhìn thấy ánh mắt hắn đã xin đi ngay.
Nhưng ta vẫn đứng yên.
“Dân nữ không cần tiền công.”
Hắn khựng lại.
“Ngươi muốn gì?”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn.
“Mười lượng bạc năm xưa, tướng quân cho để chôn cha.”
“Dân nữ đến trả ơn.”
Trong viện yên lặng.
Rất lâu sau, hắn bật cười.
Nụ cười không có nửa phần vui vẻ.
“Trả ơn?”
Hắn nhìn ta từ trên xuống dưới, ánh mắt sắc như lưỡi d.a.o.
“Ngươi cho rằng, ta thiếu mười lượng bạc đó sao?”
“Không.”
“Vậy ngươi lấy tư cách gì nói trả ơn?”
Ta không đáp ngay.
Chỉ chậm rãi nói:
“Lấy mạng của dân nữ.”
Không khí đột ngột lạnh hẳn.
Hắn nhìn ta rất lâu, rồi phất tay.
“Giữ lại.”
“Cho nàng ở hậu viện.”
“Ba ngày.”
“Nếu không có tác dụng, cút.”
Quản sự vội đáp vâng.
Ta cúi đầu hành lễ.
“Đa tạ tướng quân.”
Khi ta lui ra, ta nghe thấy hắn nói sau lưng:
“Nghe cho rõ.”
“Bản tướng quân không thích nữ nhân.”
“Càng không thích những kẻ mang tâm tư.”
“Ngươi nếu dám mơ tưởng những gì không nên mơ, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng c.h.ế.t.”
Ta dừng bước một nhịp, rồi tiếp tục đi.
Không quay đầu.
Ta biết.
Trong mắt hắn, ta chỉ là một nha hoàn liều mạng tìm đường sống.
Còn trong lòng ta, hắn chỉ là ân nhân.
Chỉ thế thôi.
Ít nhất, lúc này là vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









