Ngày cha ta c.h.ế.t, trời không mưa.
Gió thổi rất mạnh, cuốn cát bụi bay mù cả con đường đất trước thôn. Ta quỳ bên t.h.i t.h.ể cha từ sáng đến trưa, khóc không ra tiếng, nước mắt chảy đến khô cạn.
Cha ta c.h.ế.t vì bệnh.
Nhà nghèo, không có tiền mời đại phu, càng không có tiền mua quan tài.
Người trong thôn đứng xa xa nhìn, có thương hại, có lắc đầu, nhưng không ai bước tới.
Bởi ai cũng nghèo.
Ta hiểu.
Cho nên khi mặt trời ngả về tây, ta c.ắ.n răng đứng dậy, tháo cây trâm gỗ duy nhất trên đầu, cầm theo tờ giấy bán thân viết sẵn, đi về phía quan đạo.
Ta biết hôm nay sẽ có quân đội đi qua.
Chỉ là không biết, ta có may mắn hay không.
Ngựa dẫm lên đất, tiếng vó sắt vang đều. Cờ phướn phấp phới. Quân dung chỉnh tề, sát khí nặng nề.
Ta quỳ xuống giữa đường.
“Xin các vị đại nhân dừng bước.”
Quân lính lập tức rút đao, ánh thép lạnh lóe lên trước mắt ta. Ta không né, chỉ cúi đầu thật thấp.
“Dân nữ xin bán thân làm nô, chỉ cầu mười lượng bạc chôn cất phụ thân.”
Không khí lặng đi trong chốc lát.
Một con ngựa đen dừng lại trước mặt ta.
Ta nhìn thấy đôi ủng quân màu đen, dính bùn đất chiến trường, sau đó là vạt áo giáp lạnh lẽo.
“Ngẩng đầu lên.”
Giọng nam nhân trầm thấp, không giận không dữ.
Ta ngẩng đầu.
Người trước mặt rất trẻ, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sâu và sắc, giống như lưỡi đao chưa tra vỏ.
Sau này ta mới biết, hắn là Đoàn Chính.
Khi đó, hắn chỉ là vị tướng quân chuẩn bị ra chiến trường.
“Bao nhiêu?”
“Mười lượng.”
Hắn nhìn ta một lúc, ánh mắt lướt qua đôi tay chai sạn vì làm việc nặng, bộ y phục vá chằng vá đụp, rồi dừng lại trên gương mặt ta.
Không khinh thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cũng không thương hại.
“Không cần bán thân.”
Hắn quay đầu, nói với tùy tùng:
“Lấy mười lượng bạc.”
Túi bạc rơi vào tay ta, nặng trĩu.
Ta sững người.
“Đại nhân…”
“Chôn cha ngươi cho t.ử tế.”
Hắn nói xong, giật dây cương, ngựa quay đầu.
Ta vội dập đầu xuống đất.
“Đa tạ đại nhân.”
Hắn không quay lại.
Đoàn quân tiếp tục tiến lên, rất nhanh đã đi xa.
Ta quỳ rất lâu, cho đến khi bụi cát lắng xuống, mới đứng dậy.
Mười lượng bạc đủ mua một cỗ quan tài gỗ tốt, đủ mời người chôn cất đàng hoàng, còn dư chút ít.
Ta chôn cha xong, rời khỏi thôn.
Không quay đầu.
Ba năm sau, ta học xong y thuật ở Chu Thành.
Cũng đúng ba năm ấy, người cho ta mười lượng bạc năm xưa, trở thành tướng quân nhất phẩm, hồi kinh trong ánh mắt kính sợ của thiên hạ.
Chỉ là nghe nói, tính tình hắn đã hoàn toàn thay đổi.
Nghe nói, hắn bị thương nặng.
Nghe nói, trong phủ hắn, nha hoàn đổi hết lượt này đến lượt khác, không ai chịu nổi.
Ta nghe xong, im lặng rất lâu.
Rồi ta mang theo hòm t.h.u.ố.c, đến phủ tướng quân, quỳ xuống trước cổng.
“Dân nữ Cát Yên, xin vào phủ làm nha hoàn.”
“Không cần tiền công.”
“Chỉ xin được hầu hạ tướng quân.”
Ta cúi đầu, giọng nói rất nhẹ.
“Để trả mười lượng bạc năm xưa.”
Gió thổi rất mạnh, cuốn cát bụi bay mù cả con đường đất trước thôn. Ta quỳ bên t.h.i t.h.ể cha từ sáng đến trưa, khóc không ra tiếng, nước mắt chảy đến khô cạn.
Cha ta c.h.ế.t vì bệnh.
Nhà nghèo, không có tiền mời đại phu, càng không có tiền mua quan tài.
Người trong thôn đứng xa xa nhìn, có thương hại, có lắc đầu, nhưng không ai bước tới.
Bởi ai cũng nghèo.
Ta hiểu.
Cho nên khi mặt trời ngả về tây, ta c.ắ.n răng đứng dậy, tháo cây trâm gỗ duy nhất trên đầu, cầm theo tờ giấy bán thân viết sẵn, đi về phía quan đạo.
Ta biết hôm nay sẽ có quân đội đi qua.
Chỉ là không biết, ta có may mắn hay không.
Ngựa dẫm lên đất, tiếng vó sắt vang đều. Cờ phướn phấp phới. Quân dung chỉnh tề, sát khí nặng nề.
Ta quỳ xuống giữa đường.
“Xin các vị đại nhân dừng bước.”
Quân lính lập tức rút đao, ánh thép lạnh lóe lên trước mắt ta. Ta không né, chỉ cúi đầu thật thấp.
“Dân nữ xin bán thân làm nô, chỉ cầu mười lượng bạc chôn cất phụ thân.”
Không khí lặng đi trong chốc lát.
Một con ngựa đen dừng lại trước mặt ta.
Ta nhìn thấy đôi ủng quân màu đen, dính bùn đất chiến trường, sau đó là vạt áo giáp lạnh lẽo.
“Ngẩng đầu lên.”
Giọng nam nhân trầm thấp, không giận không dữ.
Ta ngẩng đầu.
Người trước mặt rất trẻ, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sâu và sắc, giống như lưỡi đao chưa tra vỏ.
Sau này ta mới biết, hắn là Đoàn Chính.
Khi đó, hắn chỉ là vị tướng quân chuẩn bị ra chiến trường.
“Bao nhiêu?”
“Mười lượng.”
Hắn nhìn ta một lúc, ánh mắt lướt qua đôi tay chai sạn vì làm việc nặng, bộ y phục vá chằng vá đụp, rồi dừng lại trên gương mặt ta.
Không khinh thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cũng không thương hại.
“Không cần bán thân.”
Hắn quay đầu, nói với tùy tùng:
“Lấy mười lượng bạc.”
Túi bạc rơi vào tay ta, nặng trĩu.
Ta sững người.
“Đại nhân…”
“Chôn cha ngươi cho t.ử tế.”
Hắn nói xong, giật dây cương, ngựa quay đầu.
Ta vội dập đầu xuống đất.
“Đa tạ đại nhân.”
Hắn không quay lại.
Đoàn quân tiếp tục tiến lên, rất nhanh đã đi xa.
Ta quỳ rất lâu, cho đến khi bụi cát lắng xuống, mới đứng dậy.
Mười lượng bạc đủ mua một cỗ quan tài gỗ tốt, đủ mời người chôn cất đàng hoàng, còn dư chút ít.
Ta chôn cha xong, rời khỏi thôn.
Không quay đầu.
Ba năm sau, ta học xong y thuật ở Chu Thành.
Cũng đúng ba năm ấy, người cho ta mười lượng bạc năm xưa, trở thành tướng quân nhất phẩm, hồi kinh trong ánh mắt kính sợ của thiên hạ.
Chỉ là nghe nói, tính tình hắn đã hoàn toàn thay đổi.
Nghe nói, hắn bị thương nặng.
Nghe nói, trong phủ hắn, nha hoàn đổi hết lượt này đến lượt khác, không ai chịu nổi.
Ta nghe xong, im lặng rất lâu.
Rồi ta mang theo hòm t.h.u.ố.c, đến phủ tướng quân, quỳ xuống trước cổng.
“Dân nữ Cát Yên, xin vào phủ làm nha hoàn.”
“Không cần tiền công.”
“Chỉ xin được hầu hạ tướng quân.”
Ta cúi đầu, giọng nói rất nhẹ.
“Để trả mười lượng bạc năm xưa.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









