Từ sau đêm mưa đó, thái độ của Đoàn Chính đối với ta thay đổi rất nhỏ, nhưng đủ để người tinh ý nhận ra.

Hắn không còn dùng ánh mắt đề phòng nhìn ta mỗi khi ta bước vào chính viện.

Cũng không còn cố ý tìm cớ gây khó dễ.

Nhưng hắn vẫn giữ khoảng cách.

Giống như một người đã quen đứng giữa vách núi, dù có nhìn thấy đường lui, cũng không dám bước tới.

Ta hiểu.

Ba năm qua, hắn bị thương không chỉ ở thân thể, mà còn ở lòng tự tôn của một nam nhân từng tung hoành sa trường.

Ngày nào ta cũng châm cứu.

Từ chân, đến lưng, rồi dần dần điều dưỡng kinh mạch toàn thân.

Có những ngày, hắn đau đến mức mồ hôi ướt đẫm áo, nhưng vẫn không lên tiếng.

Chỉ khi ta vô tình chạm vào vết sẹo cũ nơi đùi trong, thân thể hắn mới khẽ run lên.

Ta lập tức rút tay.

“Xin lỗi.”

Hắn cười lạnh.

“Ngươi xin lỗi cái gì?”

“Dân nữ vượt giới hạn.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.

“Giữa ta và ngươi, còn có giới hạn sao?”

Ta cúi đầu.

“Có.”

“Ân tình.”

Hai chữ ấy khiến không khí trong phòng lặng đi.

Từ đó về sau, ta càng cẩn trọng.

Không nhìn lâu.

Không nói nhiều.

Không để bất kỳ ai hiểu lầm.

Ta chỉ là nha hoàn, kiêm y nữ.

Hắn là chủ t.ử.

Ngoài ân, không có gì khác.

Thế nhưng người trong phủ lại không nghĩ như vậy.

Tin đồn lan rất nhanh.

Nói rằng tướng quân sủng ái một nha hoàn mới.

Nói rằng ta ngày ngày ra vào chính viện, không khác gì nữ chủ nhân.

Có người ghen ghét.

Có người khinh thường.

Ta mặc kệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chỉ cần bạc tháng đúng hạn, ta không quan tâm người khác nghĩ gì.

Một ngày nọ, trong lúc xoa bóp, Đoàn Chính đột nhiên hỏi:

“Nếu năm đó ta giữ ngươi lại, ngươi có hận ta không?”

Ta suy nghĩ một lát.

“Có lẽ có.”

“Vì sao?”

“Vì khi đó, dân nữ yếu đuối, nếu chỉ dựa vào tướng quân mà sống, cả đời này cũng chỉ là một cái bóng.”

Hắn không nói gì.

Sau hôm đó, hắn bắt đầu tập đứng.

Ban đầu chỉ là nhúc nhích đầu ngón chân.

Rồi đến nhấc gót.

Mỗi lần như vậy, hắn đều c.ắ.n răng đến bật m.á.u.

Ta đứng phía sau, không đỡ, chỉ sẵn sàng khi hắn ngã.

Hắn rất ghét được thương hại.

Ta biết.

Một buổi chiều, khi hắn miễn cưỡng đứng được nửa khắc, cả người đổ mồ hôi như tắm.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

“Ngươi đúng là biết cách giày vò người khác.”

Ta mỉm cười nhạt.

“Dân nữ chỉ đang trả ân.”

Hắn bỗng hỏi:

“Trả xong rồi thì sao?”

Ta không trả lời ngay.

Rất lâu sau mới nói:

“Thì rời đi.”

Lần này, hắn không cười.

Ánh mắt hắn trầm xuống, như có thứ gì đó bị bóp c.h.ặ.t.

Nhưng ta không nhìn.

Ta sợ.

Sợ nhìn thấy thứ không nên thấy.

Tối hôm đó, quản sự gọi ta ra ngoài.

“Nha đầu Cát Yên, có chủ t.ử khác muốn mời ngươi chữa bệnh.”

“Lương gấp mười lần.”

Ta siết c.h.ặ.t t.a.y áo.

Trong đầu chỉ có một ý nghĩ.

Ân sắp trả xong rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện