“Thông thường thì… đúng là vậy…” Nhưng mà… anh nấu ăn rất ngon, nhân gian cũng rất thú vị. Em có thể nán lại thêm một thời gian nữa. Dù sao thì, mấy chục năm ở nhân gian đối với em cũng chỉ như một cái chớp mắt mà thôi.

Lâm Sâm đột ngột đứng dậy, anh khẽ kéo lại vạt áo cho ngay ngắn: “Xin lỗi… anh hơi say rồi.”

Muốn bỏ chạy giữa chừng sao? Đâu có dễ vậy!

Tôi liền nắm lấy vạt áo anh rồi kéo mạnh một cái.

Ánh mắt tôi sáng rực lên và lập tức khóa c.h.ặ.t lấy anh.

“Lâm Sâm, đã lên thuyền thỏ của em mà không nộp ‘lương thực’ thì đừng hòng xuống!”

20

Tôi đưa tay nâng cằm anh lên và làm ra vẻ bá đạo: “Nếu không, chuyện này mà truyền ra ngoài, mặt mũi của một yêu tinh ngàn năm như em biết giấu vào đâu nữa đây?”

Nói xong, tôi nhe răng, giơ vuốt rồi nhào tới.

Lâm Sâm lộ rõ vẻ ngập ngừng, nội tâm của anh đang không ngừng giằng xé, nhưng cuối cùng… anh vẫn bị vẻ quyến rũ của tôi đ.á.n.h bại.

Lúc mơ mơ màng màng, tôi cảm thấy có thứ gì đó lành lạnh đang được đeo vào tay mình. Mở mắt ra nhìn, tôi thấy Lâm Sâm đang cẩn thận đeo vào cổ tay tôi một chiếc vòng vàng trông có vẻ cũ kỹ.

“Đây là của bà nội để lại cho anh, bây giờ anh tặng nó cho em.”

“Thứ có ý nghĩa như vậy… em…”

Anh dịu dàng nói với giọng điệu ấm áp lạ thường: “Chỉ khi được đeo trên tay em thì nó mới thật sự có ý nghĩa.”

Giữa cơn mê man, tôi bỗng nghe Lâm Sâm hô to: “Bạch Hoa Hoa! Em… em nở hoa rồi!”

Tôi mở mắt ra thì liền thấy trên cánh tay mình, từng đóa, từng đóa hoa Bỉ Ngạn đỏ rực đang lan ra.

21

Theo nhịp tim của tôi, sắc đỏ của chúng càng lúc càng trở nên rực rỡ… Tôi thật sự nở hoa rồi. Vậy thì… Lâm Sâm, anh chính là người trong lòng của em, phải không? Lâm Sâm hôn tôi tha thiết, nụ hôn ấy tựa như một lời tuyên thệ: “Bạch Hoa Hoa, cả đời này anh sẽ bảo vệ em.”

Đồ ngốc. Em là yêu tinh mà, phải là em bảo vệ anh mới đúng chứ.

Đó là một đêm vừa đẹp đẽ lại vừa kiệt sức. Cuối cùng, tôi mệt đến mức biến về nguyên hình.

Tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng gọi gấp gáp của Lâm Sâm. Anh hoảng loạn gọi tên tôi hết lần này đến lần khác. Nhìn bộ dạng căng thẳng của anh… tôi muốn trêu anh cười một chút, nhưng lại phát hiện ra cho dù có cố gắng thế nào thì tôi cũng không thể điều khiển được cơ thể mình.

Xong rồi. Tác dụng phụ của việc mất đi năm mươi năm linh lực đã bộc phát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi nghe thấy Lâm Sâm gọi 120 liên tục. Cuối cùng cũng có người bắt máy, nhưng họ lại nói không tiếp nhận bệnh nhân là thỏ, khiến anh tức đến mức đạp mạnh vào cửa mấy cái.

“Bạch Hoa Hoa, anh biết có một bác sĩ thú y cách đây mấy cây số, anh sẽ đưa em đến đó ngay.”

Anh cẩn thận quấn tôi trong chăn, ôm c.h.ặ.t vào lòng, rồi vội vàng thay giày chuẩn bị ra cửa. Anh định trèo tường sao? Nếu bị bắt thì sẽ phải đi tù đó!

Tôi quýnh hết cả lên.

Đúng lúc đó đột nhiên có tiếng gõ cửa. Anh mở cửa ra, và giọng nói của tên rùa đáng ghét kia vang lên: “Tôi đến tìm Bạch Hoa Hoa, cô ta c.h.ế.t chưa?”

Hắn liếc thấy tôi đang nằm bất động trong vòng tay Lâm Sâm thì im lặng vài giây, sau đó liền hừ lạnh một tiếng: “Xem ra… cũng sắp c.h.ế.t rồi. Vì anh mà cô ta đã đưa cho tôi năm mươi năm linh lực, vậy mà anh còn dám để cô ta ‘lấy thân báo đáp’ à?”

22

Lâm Sâm sững sờ: “Năm mươi năm linh lực?”

“Cô ta vẫn ngốc như xưa, vì báo ơn mà suýt chút nữa đã mất cả mạng." Giọng điệu của Tào Khoái tràn đầy lạnh lẽo: "Người và yêu vốn dĩ chẳng chung đường. Một đời của anh đối với cô ta cũng chỉ như một cái chớp mắt mà thôi, anh bám lấy cô ta thì có ý nghĩa gì chứ?”

Con rùa xanh này, mày không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại cho chị.

Lâm Sâm vội vàng nói: “Tôi biết. Nhưng anh có cách để cô ấy tỉnh lại, đúng không?”

Tào Khoái uể oải đáp: “Có đấy. Nhưng anh phải đổi bằng một phần tư nguyên khí của mình.”

Đừng có đồng ý!

Tào Khoái nở nụ cười đầy khoái chí: “Anh  sẽ bị ốm nặng một trận, rồi còn bị giảm thọ mười năm nữa đấy.”

Lâm Sâm không hề do dự một giây nào: “Không sao cả. Tôi chấp nhận, anh làm đi.”

Giọng Tào Khoái trở nên khó chịu thấy rõ: “Đừng có mà hối hận đấy.”

Lâm Sâm lại mỉm cười, đó là một nụ cười thanh thản: “Tuyệt đối không. Tôi rất vui vì có thể làm gì đó cho cô ấy.”

Tào Khoái không nói thêm gì nữa. Tôi cảm thấy một bàn tay lạnh băng đang đặt lên người mình, sau đó là một luồng khí ấm áp chảy khắp tứ chi. Tôi choàng tỉnh, lập tức mở to mắt, rồi liền nhe răng nhìn về phía Tào Khoái: “Không được hút của anh ấy! Năm mươi năm linh lực tôi sẽ tự mình bù lại cho cậu!”

Ánh sáng trong mắt Tào Khoái vụt tắt, đôi mắt hắn dần trở nên u tối. Hắn nhìn Lâm Sâm.

“Lâm Sâm, anh muốn đổi ý à?”

Lâm Sâm giữ đầu tôi lại rồi cương quyết lên tiếng: “Đừng làm loạn. Tôi đã nói là làm được.”

Anh tiến lên một bước, nét mặt trông vừa đau khổ vừa cam chịu, rồi chu môi ra.

“Anh hút đi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện