17
Do không kiểm soát được lực đạo nên tôi đã húc anh ngã ngồi luôn ra đất. Ờm… Hơi xấu hổ một chút.
Tào Khoái đứng ngoài hàng rào sắt trừng mắt nhìn Lâm Sâm, rồi đưa chiếc bánh tiramisu cho nhân viên quản lý: “Trông kỹ cái con thỏ phiền phức đó giùm tôi, bảo nó bớt gây rắc rối cho người khác đi.”
Vừa về đến nhà, sau khi kiểm tra chắc chắn rằng tôi không bị thương, Lâm Sâm liền nổi trận lôi đình:
“Cô có biết ngoài kia nguy hiểm đến mức nào không? Không có chứng minh thư, không có giấy phép ra ngoài, cô là dân lậu đó, cô có biết không?! Cô nghĩ mình là yêu tinh thì giỏi lắm à?! Lỡ bị người ta bắt đi, rồi m.ổ b.ụ.n.g lôi ruột ra để nghiên cứu thì sao hả?!”
Tôi im lặng nghe anh mắng, rồi nhẹ nhàng níu lấy áo anh.
“Tôi xin lỗi… hôm nay là sinh nhật anh, anh đừng giận nữa. Tôi chỉ muốn anh… cũng giống như em trai anh… có thể có bánh sinh nhật, được thổi nến, và có người nói lời chúc mừng.”
Tôi kiễng chân lên, nở một nụ cười thật tươi, rồi đưa tay xoa đầu anh.
“Chúc mừng sinh nhật, Lâm Sâm.”
Vành mắt Lâm Sâm đỏ ửng, yết hầu của anh khẽ lăn một cái thật nặng nề. Qua một lúc lâu, anh mới vươn tay kéo tôi vào lòng, giọng nói phát ra có phần trầm thấp và nghèn nghẹn.
“Xin lỗi, tôi không nên nạt cô…chỉ là tôi…”
Tôi ngẩng đầu lên và liền nở một nụ cười rạng rỡ với anh: “Không sao đâu~ Hôm nay anh là nhân vật chính mà, tôi sẽ không chấp nhất với anh đâu!”
Nói xong, tôi liền lấy chiếc bánh sinh nhật ra.
Lục tung cả nhà lên, cuối cùng tôi cũng chỉ tìm được đúng một cây nến. Tên rùa xanh đó quả là chẳng đáng tin chút nào.
Tôi châm nến, rồi ấn Lâm Sâm ngồi xuống ghế: “Nhanh nào, mau thổi nến và ước đi.”
Tôi kéo rèm cửa lại rồi nhanh ch.óng tắt hết đèn đi. Căn phòng rộng lớn giờ chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ một ngọn nến nhỏ. Ánh lửa vàng ấm áp nhuộm lên những đường nét hoàn hảo trên gương mặt anh. Anh cứ nhìn tôi không chớp mắt, trong đôi mắt sâu thẳm ấy ẩn chứa một thứ cảm xúc mà tôi không tài nào hiểu nổi.
Anh khẽ hỏi, giọng nói như thể tan vào trong không khí: “Dù tôi ước điều gì… cũng đều sẽ thành hiện thực sao?”
“Dĩ nhiên rồi!” Tôi gật đầu chắc nịch.
Trong ánh nến lay động, anh mỉm cười thật dịu dàng.
“Tôi không có điều ước xa xôi nào cả…” Anh nói: "…vì điều tôi muốn, đã ở ngay trước mắt rồi.”
18
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trúng tim đen rồi! Thì ra anh thật sự chỉ muốn có một chiếc bánh sinh nhật.
Lâm Sâm có vẻ rất vui. Anh lấy ra một chai rượu vang đỏ rồi nói rằng muốn uống vài ly.
Thổi nến xong, anh kéo rèm ra nhưng vẫn không bật đèn. Ánh đèn từ những tòa nhà trong khu dân cư phản chiếu vào phòng khách tạo nên một không gian lờ mờ nhưng lại khiến tôi cảm thấy vô cùng ấm áp, thân quen và an toàn.
Lâm Sâm đã uống khá nhiều, và tôi cũng bị anh chuốc cho không ít. Uống đến mức đôi tai thỏ mềm mượt của tôi cũng không giấu được nữa mà lòi cả ra ngoài.
Mắt anh đã say mờ mịt. Anh véo nhẹ tai tôi một cái: “Cái tai thỏ đạo cụ này mua ở đâu vậy? Đáng yêu thật.”
Tôi lườm anh: “Đạo cụ cái đầu nhà anh! Đây là tai thật của tôi đó!” Nói rồi, tôi còn cố ý lắc qua lắc lại cho anh xem.
Anh nhìn chằm chằm một lúc, rồi đột nhiên đưa tay kéo tôi lại. Tôi ngã phịch vào lòng anh. Trên người anh, vì men rượu mà thoang thoảng hương nho chín nồng nàn, khiến đầu óc tôi cũng lâng lâng theo. Đúng là một con thỏ say rượu.
Anh cúi xuống gần hơn, ghé sát vào tai tôi, hôn nhẹ lên ch.óp tai, giọng khàn khàn vương chút men say: “Nóng thật… đúng là tai thật rồi.”
Cả tai tôi đỏ bừng lên. Tôi đưa tay đẩy nhẹ vào n.g.ự.c anh: “Anh làm gì vậy hả?”
Sau đó anh lại đưa tay khẽ ấn vào môi tôi: “Chẳng phải thỏ có ba cánh môi sao? Sao cô chỉ có hai?”
“Vì bây giờ tôi đang trong hình dạng con người mà! Lâm Sâm, anh say thật rồi đó!”
Anh phả một hơi thở ấm nóng vào tôi: “Cô ngửi xem, có mùi gì thế?”
“Mùi nho chứ gì nữa!”
“Vậy cô có thích ăn nho không?”
Trời ơi, anh chàng này đúng là say mềm rồi. Tôi đành gật đầu một cách bất đắc dĩ: “Thích lắm.”
Lời vừa dứt, anh bỗng nhiên cúi đầu hôn tôi. Vị rượu nồng nàn hòa cùng hơi thở của anh khiến đầu óc tôi quay cuồng và dần chìm đắm trong cơn say mềm mại. Tim tôi đập loạn lên và cũng không tài nào kiểm soát nổi. Anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi, và còn thì thầm bên tai: “Thỏ con, cái đuôi của em… lộ ra hết rồi kìa.”
19
Nụ hôn đó vừa vụng về lại vừa mãnh liệt, vừa cẩn trọng lại vừa tràn đầy tình cảm. Chỉ mấy giây sau, tôi cũng bất giác vươn tay ôm lấy cổ anh và nhiệt tình đáp lại nụ hôn ấy.
Tôi ngẩng khuôn mặt ửng đỏ của mình lên, và dùng đôi mắt mơ màng hỏi: “Lâm Sâm, bây giờ anh đang định bắt em ‘báo ơn theo kiểu truyền thống’ sao?”
Anh vốn đang như một ngọn lửa rực cháy, nhưng khi nghe câu nói đó, ngọn lửa trong mắt anh dường như lụi tàn đi trong giây lát.
“Báo ơn xong… em sẽ rời đi, phải không?”
Do không kiểm soát được lực đạo nên tôi đã húc anh ngã ngồi luôn ra đất. Ờm… Hơi xấu hổ một chút.
Tào Khoái đứng ngoài hàng rào sắt trừng mắt nhìn Lâm Sâm, rồi đưa chiếc bánh tiramisu cho nhân viên quản lý: “Trông kỹ cái con thỏ phiền phức đó giùm tôi, bảo nó bớt gây rắc rối cho người khác đi.”
Vừa về đến nhà, sau khi kiểm tra chắc chắn rằng tôi không bị thương, Lâm Sâm liền nổi trận lôi đình:
“Cô có biết ngoài kia nguy hiểm đến mức nào không? Không có chứng minh thư, không có giấy phép ra ngoài, cô là dân lậu đó, cô có biết không?! Cô nghĩ mình là yêu tinh thì giỏi lắm à?! Lỡ bị người ta bắt đi, rồi m.ổ b.ụ.n.g lôi ruột ra để nghiên cứu thì sao hả?!”
Tôi im lặng nghe anh mắng, rồi nhẹ nhàng níu lấy áo anh.
“Tôi xin lỗi… hôm nay là sinh nhật anh, anh đừng giận nữa. Tôi chỉ muốn anh… cũng giống như em trai anh… có thể có bánh sinh nhật, được thổi nến, và có người nói lời chúc mừng.”
Tôi kiễng chân lên, nở một nụ cười thật tươi, rồi đưa tay xoa đầu anh.
“Chúc mừng sinh nhật, Lâm Sâm.”
Vành mắt Lâm Sâm đỏ ửng, yết hầu của anh khẽ lăn một cái thật nặng nề. Qua một lúc lâu, anh mới vươn tay kéo tôi vào lòng, giọng nói phát ra có phần trầm thấp và nghèn nghẹn.
“Xin lỗi, tôi không nên nạt cô…chỉ là tôi…”
Tôi ngẩng đầu lên và liền nở một nụ cười rạng rỡ với anh: “Không sao đâu~ Hôm nay anh là nhân vật chính mà, tôi sẽ không chấp nhất với anh đâu!”
Nói xong, tôi liền lấy chiếc bánh sinh nhật ra.
Lục tung cả nhà lên, cuối cùng tôi cũng chỉ tìm được đúng một cây nến. Tên rùa xanh đó quả là chẳng đáng tin chút nào.
Tôi châm nến, rồi ấn Lâm Sâm ngồi xuống ghế: “Nhanh nào, mau thổi nến và ước đi.”
Tôi kéo rèm cửa lại rồi nhanh ch.óng tắt hết đèn đi. Căn phòng rộng lớn giờ chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ một ngọn nến nhỏ. Ánh lửa vàng ấm áp nhuộm lên những đường nét hoàn hảo trên gương mặt anh. Anh cứ nhìn tôi không chớp mắt, trong đôi mắt sâu thẳm ấy ẩn chứa một thứ cảm xúc mà tôi không tài nào hiểu nổi.
Anh khẽ hỏi, giọng nói như thể tan vào trong không khí: “Dù tôi ước điều gì… cũng đều sẽ thành hiện thực sao?”
“Dĩ nhiên rồi!” Tôi gật đầu chắc nịch.
Trong ánh nến lay động, anh mỉm cười thật dịu dàng.
“Tôi không có điều ước xa xôi nào cả…” Anh nói: "…vì điều tôi muốn, đã ở ngay trước mắt rồi.”
18
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trúng tim đen rồi! Thì ra anh thật sự chỉ muốn có một chiếc bánh sinh nhật.
Lâm Sâm có vẻ rất vui. Anh lấy ra một chai rượu vang đỏ rồi nói rằng muốn uống vài ly.
Thổi nến xong, anh kéo rèm ra nhưng vẫn không bật đèn. Ánh đèn từ những tòa nhà trong khu dân cư phản chiếu vào phòng khách tạo nên một không gian lờ mờ nhưng lại khiến tôi cảm thấy vô cùng ấm áp, thân quen và an toàn.
Lâm Sâm đã uống khá nhiều, và tôi cũng bị anh chuốc cho không ít. Uống đến mức đôi tai thỏ mềm mượt của tôi cũng không giấu được nữa mà lòi cả ra ngoài.
Mắt anh đã say mờ mịt. Anh véo nhẹ tai tôi một cái: “Cái tai thỏ đạo cụ này mua ở đâu vậy? Đáng yêu thật.”
Tôi lườm anh: “Đạo cụ cái đầu nhà anh! Đây là tai thật của tôi đó!” Nói rồi, tôi còn cố ý lắc qua lắc lại cho anh xem.
Anh nhìn chằm chằm một lúc, rồi đột nhiên đưa tay kéo tôi lại. Tôi ngã phịch vào lòng anh. Trên người anh, vì men rượu mà thoang thoảng hương nho chín nồng nàn, khiến đầu óc tôi cũng lâng lâng theo. Đúng là một con thỏ say rượu.
Anh cúi xuống gần hơn, ghé sát vào tai tôi, hôn nhẹ lên ch.óp tai, giọng khàn khàn vương chút men say: “Nóng thật… đúng là tai thật rồi.”
Cả tai tôi đỏ bừng lên. Tôi đưa tay đẩy nhẹ vào n.g.ự.c anh: “Anh làm gì vậy hả?”
Sau đó anh lại đưa tay khẽ ấn vào môi tôi: “Chẳng phải thỏ có ba cánh môi sao? Sao cô chỉ có hai?”
“Vì bây giờ tôi đang trong hình dạng con người mà! Lâm Sâm, anh say thật rồi đó!”
Anh phả một hơi thở ấm nóng vào tôi: “Cô ngửi xem, có mùi gì thế?”
“Mùi nho chứ gì nữa!”
“Vậy cô có thích ăn nho không?”
Trời ơi, anh chàng này đúng là say mềm rồi. Tôi đành gật đầu một cách bất đắc dĩ: “Thích lắm.”
Lời vừa dứt, anh bỗng nhiên cúi đầu hôn tôi. Vị rượu nồng nàn hòa cùng hơi thở của anh khiến đầu óc tôi quay cuồng và dần chìm đắm trong cơn say mềm mại. Tim tôi đập loạn lên và cũng không tài nào kiểm soát nổi. Anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi, và còn thì thầm bên tai: “Thỏ con, cái đuôi của em… lộ ra hết rồi kìa.”
19
Nụ hôn đó vừa vụng về lại vừa mãnh liệt, vừa cẩn trọng lại vừa tràn đầy tình cảm. Chỉ mấy giây sau, tôi cũng bất giác vươn tay ôm lấy cổ anh và nhiệt tình đáp lại nụ hôn ấy.
Tôi ngẩng khuôn mặt ửng đỏ của mình lên, và dùng đôi mắt mơ màng hỏi: “Lâm Sâm, bây giờ anh đang định bắt em ‘báo ơn theo kiểu truyền thống’ sao?”
Anh vốn đang như một ngọn lửa rực cháy, nhưng khi nghe câu nói đó, ngọn lửa trong mắt anh dường như lụi tàn đi trong giây lát.
“Báo ơn xong… em sẽ rời đi, phải không?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









