Tào Khoái lùi lại hai bước, gương mặt hắn lộ rõ vẻ đề phòng: “Anh… anh định làm gì vậy?”
Lâm Sâm đỏ mặt, trong giọng nói của anh nghe có chút xấu hổ: “Không phải anh nói phải môi kề môi thì mới hút được sao?”
Đồng t.ử của Tào Khoái lập tức co rút lại. Hắn siết c.h.ặ.t vai Lâm Sâm, nhưng ánh mắt lại gườm gườm nhìn tôi.
“Bạch Hoa Hoa, cô… thật biết cách lừa người ta đấy!”
Tay hắn siết càng lúc càng c.h.ặ.t khiến cả mặt Lâm Sâm dần trở nên trắng bệch, cả người loạng choạng sắp ngã. Tôi liền giơ móng thỏ ra cào mạnh vào tay hắn.
“Đủ rồi! Anh ấy sắp xỉu rồi đó!”
Tào Khoái lườm tôi một cái rồi mới buông tay ra. Lâm Sâm lập tức ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, một tay anh chống vào tường rồi không ngừng thở dốc.
“Không tiễn.”
Trước khi đi, Tào Khoái ném lại cho tôi một viên kẹo: “Cho các người đấy, ăn vào sẽ không c.h.ế.t được đâu.”
23
Lúc này tôi đang cực kỳ ghét hắn nên cũng chẳng thèm đáp lại một cách t.ử tế: “Không cần!”
Tào Khoái tiện tay ném viên kẹo xuống sàn nhà rồi bỏ đi. Tôi giơ nắm đ.ấ.m thỏ ra đ.ấ.m vào không khí mấy cái để xả giận.
Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại, Lâm Sâm đã không thể trụ nổi nữa, cả người anh trượt dần xuống theo bức tường. Tôi vội vàng dìu anh lên giường. Tay chân anh lạnh ngắt, tôi phải đắp cho anh đến tận ba lớp chăn. Môi anh tái nhợt, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười.
“Em muốn làm anh c.h.ế.t ngạt à?”
Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay thỏ của mình: “Sao anh lại ngốc như vậy? Giảm thọ đâu phải là chuyện đùa!”
Lâm Sâm lại cười, nụ cười càng thêm dịu dàng, và giọng nói cũng mềm đi: “Anh lại… cứu em một lần nữa rồi, phải không?”
Tôi buồn bã gật đầu.
“Vậy thì em phải… ở lại để tiếp tục báo ơn chứ?”
Tôi lại gật đầu. Gương mặt anh lúc này mới giãn ra, sau đó anh mệt mỏi nhắm mắt lại.
“Vậy thì tốt rồi… để anh ngủ một chút.”
Tuy biết rằng anh sẽ không c.h.ế.t được, nhưng cứ năm phút là tôi lại ghé sát vào n.g.ự.c anh để nghe tiếng tim đập một lần. Đêm càng lúc càng sâu mà Lâm Sâm vẫn chưa tỉnh lại. Tôi đưa tay sờ trán anh… Trời đất ơi, anh sốt rồi!
Lúc này mà bị sốt thì… nguy hiểm lắm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi vội đắp khăn mát lên trán anh, cởi bớt cúc áo, rồi dùng khăn ướt lau người cho anh… Nhưng tất cả đều vô dụng. Người anh ngày càng nóng, chẳng khác nào một cái lò than đang cháy bừng bừng. Tủ t.h.u.ố.c trong nhà cũng không có lấy một viên t.h.u.ố.c hạ sốt.
Ngay khi tôi đang định gọi 120 thì tôi bỗng thấy viên kẹo mà Tào Khoái đã ném lại lúc rời đi đang phát ra ánh sáng mờ mờ trong phòng khách chưa bật đèn. Nghĩ lại câu hắn nói trước khi đi… chẳng lẽ đây là một viên linh châu đã được luyện hóa? Linh lực của yêu tinh không thể trực tiếp dùng cho con người, chỉ khi được luyện hóa thành linh châu thông qua pháp thuật thì mới có thể sử dụng được. Tôi không biết làm, nhưng xem ra Tào Khoái lại biết.
Tôi lập tức nhặt viên kẹo lên, bóc vỏ ra, một mùi thơm nồng nàn lan tỏa. Đúng là nó rồi!
Tôi mừng rỡ như điên, liền vội vàng nhét viên kẹo vào miệng Lâm Sâm. Khoảng nửa tiếng sau, thân nhiệt của anh bắt đầu hạ xuống, sắc mặt trắng bệch cũng dần có lại chút huyết sắc.
Sau một ngày trời loay hoay mệt mỏi, tôi cũng đã cạn kiệt tinh thần. Tôi rúc vào lòng anh, chẳng mấy chốc liền ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ này lại không hề yên ổn. Tôi mơ thấy cụ tổ bà đã mất của mình đang lấy tay chọc vào trán tôi và nghiêm giọng dặn dò: "Phải giữ vững bản tâm, nếu không con sẽ mãi mãi không thể trở về tộc được nữa."
24
Tôi bị dọa cho tỉnh giấc. Lâm Sâm vẫn đang ngủ say. Khi ngủ, trên người anh phảng phất một mùi rau củ tươi mát. Ánh sáng của buổi sớm mai chiếu nghiêng lên gương mặt anh. Sống mũi anh cao thẳng trông chẳng khác nào một củ cải trắng vừa đẹp vừa ngon. Môi anh có màu nhàn nhạt giống như một miếng cà rốt vừa được nhổ lên khỏi đất, rửa sạch rồi cắt lát.
Tôi đưa tay ra nhẹ nhàng ấn lên môi anh. Không đúng! Không phải là cà rốt, mà là mềm mềm như thạch trái cây.
Ngay lúc đó, Lâm Sâm cũng đã mở mắt ra. Con ngươi anh đen nhánh, trong veo, giống như những quả nho rừng ngon nhất trên núi.
Tim tôi bỗng đập mạnh một cái. Tôi vội vàng rụt tay lại.
“Em… em đ.á.n.h thức anh à?”
Anh nhìn tôi rồi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như trăm hoa cùng nở, và giọng nói cũng dịu dàng tựa làn gió xuân.
“Không đâu. Anh đã chờ em rất lâu rồi.”
“Em đang muốn hút…” Tôi vội vàng xua tay lia lịa: “Không không không! Anh đang yếu như vậy, em nào có ác độc đến thế…” Bị Tào Khoái bóc trần rồi, tôi đâu còn mặt mũi nào mà dám làm trò đó nữa.
Nhưng tôi còn chưa nói hết câu thì Lâm Sâm đã bất ngờ nghiêng người rồi hôn lên môi tôi.
“Bây giờ anh thấy tràn đầy sức sống rồi, em có thể hút một chút.”
Tôi trợn to mắt, tim đập thình thịch như muốn vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Đây là một cảm giác mà tôi chưa từng có trước đây. Tôi hoảng loạn, lập tức lăn khỏi giường rồi chạy thẳng vào phòng tắm. Hôm qua bận rộn quá nên tôi còn chưa kịp tắm.
Sau khi tắm xong, lúc nhìn vào gương, tôi thấy mình lại nở hoa nữa rồi. Tôi vội kéo tay áo xuống che đi, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà bước ra khỏi phòng tắm.
Chúng tôi lại tiếp tục những ngày tháng sống chung, anh đi làm, còn tôi thì rong chơi. Thỉnh thoảng tôi lại tự hỏi: Rốt cuộc là mình đang báo ơn, hay là anh đang báo ơn mình vậy?
Ngày hôm đó là thứ Sáu, là một ngày rất quan trọng. Bởi vì Lâm Sâm có một cuộc họp video với nhà đầu tư nước ngoài.
Lâm Sâm đỏ mặt, trong giọng nói của anh nghe có chút xấu hổ: “Không phải anh nói phải môi kề môi thì mới hút được sao?”
Đồng t.ử của Tào Khoái lập tức co rút lại. Hắn siết c.h.ặ.t vai Lâm Sâm, nhưng ánh mắt lại gườm gườm nhìn tôi.
“Bạch Hoa Hoa, cô… thật biết cách lừa người ta đấy!”
Tay hắn siết càng lúc càng c.h.ặ.t khiến cả mặt Lâm Sâm dần trở nên trắng bệch, cả người loạng choạng sắp ngã. Tôi liền giơ móng thỏ ra cào mạnh vào tay hắn.
“Đủ rồi! Anh ấy sắp xỉu rồi đó!”
Tào Khoái lườm tôi một cái rồi mới buông tay ra. Lâm Sâm lập tức ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, một tay anh chống vào tường rồi không ngừng thở dốc.
“Không tiễn.”
Trước khi đi, Tào Khoái ném lại cho tôi một viên kẹo: “Cho các người đấy, ăn vào sẽ không c.h.ế.t được đâu.”
23
Lúc này tôi đang cực kỳ ghét hắn nên cũng chẳng thèm đáp lại một cách t.ử tế: “Không cần!”
Tào Khoái tiện tay ném viên kẹo xuống sàn nhà rồi bỏ đi. Tôi giơ nắm đ.ấ.m thỏ ra đ.ấ.m vào không khí mấy cái để xả giận.
Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại, Lâm Sâm đã không thể trụ nổi nữa, cả người anh trượt dần xuống theo bức tường. Tôi vội vàng dìu anh lên giường. Tay chân anh lạnh ngắt, tôi phải đắp cho anh đến tận ba lớp chăn. Môi anh tái nhợt, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười.
“Em muốn làm anh c.h.ế.t ngạt à?”
Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay thỏ của mình: “Sao anh lại ngốc như vậy? Giảm thọ đâu phải là chuyện đùa!”
Lâm Sâm lại cười, nụ cười càng thêm dịu dàng, và giọng nói cũng mềm đi: “Anh lại… cứu em một lần nữa rồi, phải không?”
Tôi buồn bã gật đầu.
“Vậy thì em phải… ở lại để tiếp tục báo ơn chứ?”
Tôi lại gật đầu. Gương mặt anh lúc này mới giãn ra, sau đó anh mệt mỏi nhắm mắt lại.
“Vậy thì tốt rồi… để anh ngủ một chút.”
Tuy biết rằng anh sẽ không c.h.ế.t được, nhưng cứ năm phút là tôi lại ghé sát vào n.g.ự.c anh để nghe tiếng tim đập một lần. Đêm càng lúc càng sâu mà Lâm Sâm vẫn chưa tỉnh lại. Tôi đưa tay sờ trán anh… Trời đất ơi, anh sốt rồi!
Lúc này mà bị sốt thì… nguy hiểm lắm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi vội đắp khăn mát lên trán anh, cởi bớt cúc áo, rồi dùng khăn ướt lau người cho anh… Nhưng tất cả đều vô dụng. Người anh ngày càng nóng, chẳng khác nào một cái lò than đang cháy bừng bừng. Tủ t.h.u.ố.c trong nhà cũng không có lấy một viên t.h.u.ố.c hạ sốt.
Ngay khi tôi đang định gọi 120 thì tôi bỗng thấy viên kẹo mà Tào Khoái đã ném lại lúc rời đi đang phát ra ánh sáng mờ mờ trong phòng khách chưa bật đèn. Nghĩ lại câu hắn nói trước khi đi… chẳng lẽ đây là một viên linh châu đã được luyện hóa? Linh lực của yêu tinh không thể trực tiếp dùng cho con người, chỉ khi được luyện hóa thành linh châu thông qua pháp thuật thì mới có thể sử dụng được. Tôi không biết làm, nhưng xem ra Tào Khoái lại biết.
Tôi lập tức nhặt viên kẹo lên, bóc vỏ ra, một mùi thơm nồng nàn lan tỏa. Đúng là nó rồi!
Tôi mừng rỡ như điên, liền vội vàng nhét viên kẹo vào miệng Lâm Sâm. Khoảng nửa tiếng sau, thân nhiệt của anh bắt đầu hạ xuống, sắc mặt trắng bệch cũng dần có lại chút huyết sắc.
Sau một ngày trời loay hoay mệt mỏi, tôi cũng đã cạn kiệt tinh thần. Tôi rúc vào lòng anh, chẳng mấy chốc liền ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ này lại không hề yên ổn. Tôi mơ thấy cụ tổ bà đã mất của mình đang lấy tay chọc vào trán tôi và nghiêm giọng dặn dò: "Phải giữ vững bản tâm, nếu không con sẽ mãi mãi không thể trở về tộc được nữa."
24
Tôi bị dọa cho tỉnh giấc. Lâm Sâm vẫn đang ngủ say. Khi ngủ, trên người anh phảng phất một mùi rau củ tươi mát. Ánh sáng của buổi sớm mai chiếu nghiêng lên gương mặt anh. Sống mũi anh cao thẳng trông chẳng khác nào một củ cải trắng vừa đẹp vừa ngon. Môi anh có màu nhàn nhạt giống như một miếng cà rốt vừa được nhổ lên khỏi đất, rửa sạch rồi cắt lát.
Tôi đưa tay ra nhẹ nhàng ấn lên môi anh. Không đúng! Không phải là cà rốt, mà là mềm mềm như thạch trái cây.
Ngay lúc đó, Lâm Sâm cũng đã mở mắt ra. Con ngươi anh đen nhánh, trong veo, giống như những quả nho rừng ngon nhất trên núi.
Tim tôi bỗng đập mạnh một cái. Tôi vội vàng rụt tay lại.
“Em… em đ.á.n.h thức anh à?”
Anh nhìn tôi rồi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như trăm hoa cùng nở, và giọng nói cũng dịu dàng tựa làn gió xuân.
“Không đâu. Anh đã chờ em rất lâu rồi.”
“Em đang muốn hút…” Tôi vội vàng xua tay lia lịa: “Không không không! Anh đang yếu như vậy, em nào có ác độc đến thế…” Bị Tào Khoái bóc trần rồi, tôi đâu còn mặt mũi nào mà dám làm trò đó nữa.
Nhưng tôi còn chưa nói hết câu thì Lâm Sâm đã bất ngờ nghiêng người rồi hôn lên môi tôi.
“Bây giờ anh thấy tràn đầy sức sống rồi, em có thể hút một chút.”
Tôi trợn to mắt, tim đập thình thịch như muốn vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Đây là một cảm giác mà tôi chưa từng có trước đây. Tôi hoảng loạn, lập tức lăn khỏi giường rồi chạy thẳng vào phòng tắm. Hôm qua bận rộn quá nên tôi còn chưa kịp tắm.
Sau khi tắm xong, lúc nhìn vào gương, tôi thấy mình lại nở hoa nữa rồi. Tôi vội kéo tay áo xuống che đi, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà bước ra khỏi phòng tắm.
Chúng tôi lại tiếp tục những ngày tháng sống chung, anh đi làm, còn tôi thì rong chơi. Thỉnh thoảng tôi lại tự hỏi: Rốt cuộc là mình đang báo ơn, hay là anh đang báo ơn mình vậy?
Ngày hôm đó là thứ Sáu, là một ngày rất quan trọng. Bởi vì Lâm Sâm có một cuộc họp video với nhà đầu tư nước ngoài.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









