Nhưng trớ trêu thay, chuyện đi du học ban đầu lại là đề nghị của chính cô. Sau đó, khi cô gọi điện báo với Trì Sính rằng mình sẽ không đi nữa, người con trai cô yêu ở đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, rồi khẽ hỏi:

"Na Na, em không định cho anh một lý do sao?"

Cô bịt c.h.ặ.t miệng, không dám bật ra tiếng khóc.

Lý do thì có rất nhiều, bịa đại một cái cũng được, nhưng cô biết, đó không phải là điều mà Trì Sính muốn nghe.

Trong cơn tuyệt vọng, cô tìm đến Hàn Trị. Sự kìm nén bấy lâu khiến ánh mắt cô không còn vẻ sợ hãi nữa, cô bình tĩnh hỏi hắn: "Hàn tiên sinh, anh có định cưới tôi không?"

Hàn Trị nhướng mày, bật cười như thể nghe chuyện lạ đời: "Em biết mình đang nói gì không?"

"Được, đã không định cưới, tức là chỉ muốn chơi đùa. Tôi sẽ chơi cùng anh. Vậy anh định chơi bao lâu?"

Người đàn ông kia thế mà lại nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi đáp: "Nếu cô Ngô ngoan ngoãn nghe lời, tôi nghĩ hứng thú của tôi đối với em sẽ không kéo dài quá một năm đâu."

Ngô Tú Na mỉm cười, tiến lại gần, khẽ quỳ một chân xuống trước mặt hắn, cầm lấy bàn tay hắn áp lên má mình:

"Hàn tiên sinh, bắt đầu từ bây giờ, tôi là của anh."

Quay người lại, cô dứt khoát gọi điện cho Trì Sính: "Trì Sính, chúng ta chia tay đi."

Đầu dây bên kia, cuối cùng cũng đáp lại một chữ: "Được."

Thế nhưng, cả hai đều không ai cúp máy, cô cứ thế im lặng chờ đợi rất lâu, rất lâu.

Trái tim đau đớn đến nghẹt thở, cô ôm n.g.ự.c ngồi thụp xuống đất, nức nở không thành tiếng.

Trì Sính lại nói: "Em thực sự không muốn nói với anh điều gì khác sao?"

"Trì Sính, anh đợi em một năm được không? Cho em thời gian một năm thôi."

"Được."

Cô dọn đến căn hộ riêng của Hàn Trị, nói dối với Phó Quyên là định thi cao học nên chuyển vào trường ở một thời gian cho tiện ôn tập.

Phó Quyên tuy có chút phàn nàn về việc cô không đi du học, nhưng suy nghĩ của người trẻ bà cũng chẳng cản được, đành mặc kệ cho qua.

Hàn Trị không hạn chế tự do của cô. Cô vẫn đi học, vẫn dạo phố, gặp gỡ Hàn Băng Băng cũng vẫn tỏ ra bình thường như mọi khi.

Nhưng trong lòng cả hai đều ngầm hiểu, cô giờ đây là tình nhân bí mật của Hàn Trị.

Hàn Trị đưa cô đi dự những buổi tiệc rượu, triển lãm tranh của Hàn gia.

Những lúc tâm trạng tốt, hắn còn đưa cô ra khơi nghỉ dưỡng, hay đến trường đua ngựa tập b.ắ.n s.ú.n.g.

Hắn tặng cô đủ loại trang sức đắt tiền, chỉ cần cô để lộ ra chút vẻ thích thú, Hàn Trị chẳng bao giờ bận tâm đến giá cả.

Trong đêm tiệc từ thiện, cô đứng bên cạnh Hàn Trị, khoác lên mình bộ lễ phục đính pha lê xa xỉ, mái tóc dài buông xõa bồng bềnh, dung nhan trang điểm tinh tế, hoàn mỹ không tì vết.

Gặp phải những lời khiêu khích đầy ghen tuông của những người phụ nữ khác, cô cũng chỉ cười nhạt, chẳng hề để tâm.

Những hôm Hàn Trị ngủ lại căn hộ, cô sẽ mua chút hoa quả, tỉ mẩn gọt vỏ, bày biện thành đĩa trái cây đẹp mắt.

Cô mặc chiếc áo sơ mi của Hàn Trị, tóc b.úi cao, cùng hắn rúc mình trên ghế sofa. Hàn Trị xem tivi, còn cô đút trái cây cho hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ là, tiếng tivi ồn ào náo nhiệt, nhưng tâm trí chẳng ai đặt vào đó.

Họ thân mật khăng khít, Hàn Trị ôm cô vào lòng, nắm lấy bàn tay cô tùy ý vân vê, đôi mắt lạnh lùng thoáng chút thương hại: "Em bây giờ quả thực rất ngoan ngoãn, ngoan đến mức khiến tôi cảm thấy ngày càng vô vị."

Trong lòng Ngô Tú Na nhen nhóm lên từng tia hy vọng, tiếc thay, ngay giây tiếp theo, gã đàn ông ấy lại nhếch môi đầy tàn nhẫn: "Diễn sâu đến thế này, không làm diễn viên thì phí quá, có muốn tôi đưa em vào giới giải trí không?"

📜 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

"Không cần đâu, Hàn tiên sinh."

Đầu ngón tay lạnh buốt được Hàn Trị đưa lên môi hôn nhẹ, hắn cười u ám: "Em rất muốn quay về bên hắn ta sao?"

Cô sững sờ vài giây, rồi định thần lại, chủ động quàng tay lên cổ hắn, hôn hắn: "Không có, đàn ông trên đời này thì nhiều, nhưng Hàn tiên sinh thì chỉ có một mà thôi."

Phải rồi, ai có thể sánh được với thân phận và địa vị của Hàn Trị, huống chi hắn còn điển trai và ra tay hào phóng đến thế.

Cô giấu giếm rất kỹ, hành xử thận trọng, với tư cách là tình nhân của Hàn Trị, cô triệt để tuân thủ hai chữ "bí mật".

Gia đình Trì Sính và cả bà Phó Quyên thậm chí còn không biết chuyện cô và Trì Sính đã chia tay.

Được trở về bên Trì Sính, đó là giấc mơ của riêng cô.

Thời gian trôi đi, rồi cũng sẽ có ngày Hàn Trị chán cô mà thôi.

Một năm sau, dường như đã xuất hiện bước ngoặt.

Bên cạnh Hàn Trị xuất hiện một người phụ nữ khác, là một nữ minh tinh, môi hồng răng trắng, phong tình vạn chủng.

Mà hắn cũng đã rất lâu rồi không ghé qua căn hộ.

Ngô Tú Na tắm xong, một mình co người ngoài ban công nhìn ra cửa sổ, rót một ly vang đỏ, châm một điếu t.h.u.ố.c.

Bầu trời đêm trong trẻo, bóng tối bao trùm vô tận, điểm xuyết vài ánh sao.

Những vì sao dày đặc thế này, ở thành phố lớn hiếm khi thấy được.

Thuở nhỏ ở quê nhà, tối nào cũng nhìn thấy, giờ nghĩ lại cứ ngỡ như đã mấy kiếp trôi qua.

Uống chút rượu vào, do dự mãi, cô mới gọi điện cho Trì Sính.

Cuộc gọi đầu tiên sau khi chia tay.

Bên Trì Sính đang là ban ngày nên bắt máy rất nhanh.

Những lời hàn huyên đầy khách sáo, Ngô Tú Na lờ mờ cảm thấy có điều gì đó đã đổi khác, nhưng cô vẫn hỏi: "Kỳ nghỉ năm nay anh có về không?"

"Có chứ."

"Đến lúc đó em đi đón anh được không?"

Trì Sính cười: "Được chứ, anh sẽ mang quà về cho em."

Trong lòng cô bỗng trào dâng niềm hoan hỉ vô tận. Đâu có gì khác biệt đâu chứ, chỉ cần được ở bên Trì Sính, mọi thứ đều có thể quay trở về điểm xuất phát.

Cúp điện thoại xong, cô lại uống thêm vài ly, lảo đảo đứng dậy, tay cầm ly rượu nhảy múa trong phòng khách, đầu óc chếnh choáng nhưng cảm giác vô cùng dễ chịu, giọng hát cất lên chậm rãi êm tai:

"Ngày xửa ngày xưa, có một người yêu anh rất lâu, nhưng trớ trêu thay, gió cứ thổi, thổi khoảng cách bay xa mãi..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện