Cô mặc chiếc váy ngủ bằng lụa, mái tóc dài uốn xoăn, nhuộm màu đỏ rượu, bởi vì Hàn Băng Băng từng nói chú nhỏ của cô ta trước đây đều hẹn hò với những người phụ nữ quyến rũ, trưởng thành.
Giờ đây, nữ minh tinh đứng cạnh Hàn Trị kia cũng có mái tóc xoăn nhẹ, phong thái mê người.
Những người phụ nữ ngàn người như một, người mới rốt cuộc cũng sẽ thay thế người cũ mà thôi.
Cô cười khẽ, bước chân loạng choạng, rượu vang trong tay sóng sánh tràn ra ngoài.
Thế nhưng ngay sau đó, cô bất ngờ rơi vào một vòng tay quen thuộc.
Mờ mịt ngẩng đầu lên, người trước mắt rõ ràng là Hàn Trị, nhưng miệng lưỡi lại không tự chủ được mà thầm thì một câu: "... Trì Sính à."
Cô say rồi. Ly rượu rơi xuống đất, vang đỏ loang lổ trên t.h.ả.m, hương rượu nồng nàn khắp căn phòng.
Người đang ôm cô, ánh mắt lại dần dần trở nên lạnh lẽo.
Đêm ấy, vào lúc nửa đêm, cô khát nước nên tỉnh lại đôi chút. Nhìn thấy Hàn Trị đang ngồi trên ghế trong phòng ngủ, quay lưng về phía cô, mắt nhìn ra ngoài ban công, bất động như một bức tượng âm u lạnh lẽo.
Hoàn hồn lại, sống lưng cô toát lạnh mồ hôi.
Cô vẫn còn nhớ mang máng, trong cơn say chếnh choáng, cô đã ăn nói hàm hồ, vừa đẩy hắn ra vừa nói rất nhiều lời ngông cuồng.
"Hàn Trị, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi? Tại sao cứ phải bắt nạt tôi như thế? Tôi chỉ là một người bình thường, tôi chỉ muốn được ở bên người mình thích mà thôi."
"Anh có hiểu tình yêu là gì không? Hàn Trị, anh không hiểu đâu. Một kẻ như anh, làm gì có chân tình."
"Tôi có người trong lòng rồi, anh biết không? Ở bên cạnh anh bao lâu thì đã sao chứ, tôi đâu có yêu anh, sẽ mãi mãi không bao giờ yêu anh..."
Cô đã nói rất nhiều, nhưng Hàn Trị không nói một lời nào, chỉ bế cô đặt lên giường, còn cẩn thận đắp chăn cho cô.
Giờ phút này thấy cô tỉnh lại, bóng đen kia vẫn cứ im lặng như tờ.
Ánh đèn phòng ngủ hiu hắt, hắn đứng dậy, bưng một ly nước đến cho cô.
"Tôi không thích phụ nữ uống rượu, sau này đừng như vậy nữa."
"... Vâng." Cô lí nhí đáp.
Ngày Trì Sính về nước, cô không đi đón.
Bởi vì cô đang phải tháp tùng Hàn Trị đến một nông trang sinh thái.
Hàn Trị rất thích cưỡi ngựa, hơn nữa kỹ thuật lại cực kỳ điêu luyện.
Còn cô thì hoàn toàn mù tịt.
Nhưng không sao, Hàn Trị có thể dạy cô.
Thực ra cũng chẳng cần thiết lắm, ở trường đua có rất nhiều huấn luyện viên riêng, nhưng hắn cứ khăng khăng đòi tự mình dạy.
"Người thẳng lên, khuỷu tay cong lại, đầu gối thả lỏng, cổ chân thả lỏng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi Hàn Trị nghiêm túc thì cực kỳ khắt khe, may thay cô cũng thông minh, lại chịu khó học hỏi, nên rất nhanh đã có thể tự mình cưỡi đi một vòng.
Trong mắt Hàn Trị hiện lên vẻ tán thưởng, hắn thích những người thông minh, nói một hiểu mười.
Hôm đó ở trường đua còn có những người khác, cô minh tinh thường xuyên xuất hiện bên cạnh Hàn Trị dạo gần đây cũng đến.
Hàn Trị ngồi dưới dù che nắng bàn chuyện công việc với người ta.
Ngô Tú Na đang cưỡi ngựa dạo quanh sân, vốn đang đi rất yên ổn, thì cô minh tinh có kỹ thuật cưỡi ngựa tinh xảo kia bất ngờ đuổi theo sát nút, vung tay quất mạnh một roi vào m.ô.n.g ngựa của cô.
Trong nháy mắt, con ngựa chồm hai vó trước lên, hí vang một tiếng rồi như phát điên mà lao về phía trước.
Ngô Tú Na ngã văng xuống ngựa.
Cú ngã khiến đầu óc cô choáng váng, thắt lưng đau buốt, cảm giác như gãy đôi người.
Sau đó, người bế ngang cô lên là Hàn Trị. Người đàn ông bạnh quai hàm, dưới mái tóc rũ xuống có phần rối bời, đồng t.ử hơi co lại, trong đáy mắt lóe lên tia tàn độc.
Những lúc hắn nổi giận, hắn chưa bao giờ ý thức được rằng khí tức nguy hiểm trên người mình lại nồng nặc sát ý đến thế.
Ngô Tú Na đau đến toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn không quên nắm lấy tay áo hắn, c.ắ.n răng nói: "Hàn tiên sinh, tôi vẫn còn sống, anh yên tâm."
Ngay sau đó cô được đưa vào bệnh viện cấp cứu, từ đó về sau cô minh tinh kia không bao giờ còn xuất hiện bên cạnh Hàn Trị nữa.
Không chỉ bên cạnh Hàn Trị, mà ngay cả trên tivi cũng bặt vô âm tín.
Hàn Băng Băng kể lại, sắc mặt chú nhỏ cô ta lúc đó u ám đến dọa người, cô minh tinh kia e rằng cả đời này không còn ngày ngóc đầu lên nổi.
Hàn Băng Băng còn bảo: "Có lẽ vị trí của cậu trong lòng chú nhỏ tớ không giống những người phụ nữ khác đâu."
Ngô Tú Na cười lạnh trong lòng. Không giống ư? Một kẻ ngạo mạn như Hàn Trị, chẳng qua chỉ là không thích người khác làm trái ý mình, hay đụng vào đồ của mình mà thôi.
📜 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
Lúc cô nằm viện, người nhà đều được thông báo.
Trong phòng bệnh rất đông người, Trì Sính và bố mẹ anh cũng đến.
Cũng may là Hàn Trị sẽ không đến bệnh viện thăm cô.
Chẳng ai hay biết chuyện giữa cô và Trì Sính. Bố mẹ Trì Sính thậm chí còn nói đùa: "Thảo nào cái Na không ra sân bay đón, hóa ra là bị ngã đến mức bị thương. Vừa khéo Trì Sính cũng về rồi, để thằng con này ở lại bệnh viện chăm sóc cháu cho t.ử tế."
Trì Sính nhìn cô, mỉm cười nhưng không nói gì.
Sau đó, anh quả nhiên ở lại bệnh viện túc trực bên cô hai ngày.
Món quà anh mang từ nước ngoài về tặng cô là một sợi dây chuyền hình thánh giá.
Trì Sính ngồi trong phòng bệnh gọt táo cho cô, dung mạo vẫn khôi ngô tuấn tú như ngày nào. Thế nhưng đôi môi anh hơi mím lại, trong lời nói rốt cuộc đã xen lẫn vài phần xa cách.
Bầu không khí trong phòng bệnh ngột ngạt đè nén, đến cả cô cũng chẳng biết nên nói gì, trong lòng vừa thấp thỏm lo âu, lại vừa hoảng loạn rối bời.
Thánh giá... liệu có còn tượng trưng cho sự cứu rỗi nữa không? Hốc mắt cô đỏ hoe, đau đớn đến tột cùng.
Giờ đây, nữ minh tinh đứng cạnh Hàn Trị kia cũng có mái tóc xoăn nhẹ, phong thái mê người.
Những người phụ nữ ngàn người như một, người mới rốt cuộc cũng sẽ thay thế người cũ mà thôi.
Cô cười khẽ, bước chân loạng choạng, rượu vang trong tay sóng sánh tràn ra ngoài.
Thế nhưng ngay sau đó, cô bất ngờ rơi vào một vòng tay quen thuộc.
Mờ mịt ngẩng đầu lên, người trước mắt rõ ràng là Hàn Trị, nhưng miệng lưỡi lại không tự chủ được mà thầm thì một câu: "... Trì Sính à."
Cô say rồi. Ly rượu rơi xuống đất, vang đỏ loang lổ trên t.h.ả.m, hương rượu nồng nàn khắp căn phòng.
Người đang ôm cô, ánh mắt lại dần dần trở nên lạnh lẽo.
Đêm ấy, vào lúc nửa đêm, cô khát nước nên tỉnh lại đôi chút. Nhìn thấy Hàn Trị đang ngồi trên ghế trong phòng ngủ, quay lưng về phía cô, mắt nhìn ra ngoài ban công, bất động như một bức tượng âm u lạnh lẽo.
Hoàn hồn lại, sống lưng cô toát lạnh mồ hôi.
Cô vẫn còn nhớ mang máng, trong cơn say chếnh choáng, cô đã ăn nói hàm hồ, vừa đẩy hắn ra vừa nói rất nhiều lời ngông cuồng.
"Hàn Trị, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi? Tại sao cứ phải bắt nạt tôi như thế? Tôi chỉ là một người bình thường, tôi chỉ muốn được ở bên người mình thích mà thôi."
"Anh có hiểu tình yêu là gì không? Hàn Trị, anh không hiểu đâu. Một kẻ như anh, làm gì có chân tình."
"Tôi có người trong lòng rồi, anh biết không? Ở bên cạnh anh bao lâu thì đã sao chứ, tôi đâu có yêu anh, sẽ mãi mãi không bao giờ yêu anh..."
Cô đã nói rất nhiều, nhưng Hàn Trị không nói một lời nào, chỉ bế cô đặt lên giường, còn cẩn thận đắp chăn cho cô.
Giờ phút này thấy cô tỉnh lại, bóng đen kia vẫn cứ im lặng như tờ.
Ánh đèn phòng ngủ hiu hắt, hắn đứng dậy, bưng một ly nước đến cho cô.
"Tôi không thích phụ nữ uống rượu, sau này đừng như vậy nữa."
"... Vâng." Cô lí nhí đáp.
Ngày Trì Sính về nước, cô không đi đón.
Bởi vì cô đang phải tháp tùng Hàn Trị đến một nông trang sinh thái.
Hàn Trị rất thích cưỡi ngựa, hơn nữa kỹ thuật lại cực kỳ điêu luyện.
Còn cô thì hoàn toàn mù tịt.
Nhưng không sao, Hàn Trị có thể dạy cô.
Thực ra cũng chẳng cần thiết lắm, ở trường đua có rất nhiều huấn luyện viên riêng, nhưng hắn cứ khăng khăng đòi tự mình dạy.
"Người thẳng lên, khuỷu tay cong lại, đầu gối thả lỏng, cổ chân thả lỏng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi Hàn Trị nghiêm túc thì cực kỳ khắt khe, may thay cô cũng thông minh, lại chịu khó học hỏi, nên rất nhanh đã có thể tự mình cưỡi đi một vòng.
Trong mắt Hàn Trị hiện lên vẻ tán thưởng, hắn thích những người thông minh, nói một hiểu mười.
Hôm đó ở trường đua còn có những người khác, cô minh tinh thường xuyên xuất hiện bên cạnh Hàn Trị dạo gần đây cũng đến.
Hàn Trị ngồi dưới dù che nắng bàn chuyện công việc với người ta.
Ngô Tú Na đang cưỡi ngựa dạo quanh sân, vốn đang đi rất yên ổn, thì cô minh tinh có kỹ thuật cưỡi ngựa tinh xảo kia bất ngờ đuổi theo sát nút, vung tay quất mạnh một roi vào m.ô.n.g ngựa của cô.
Trong nháy mắt, con ngựa chồm hai vó trước lên, hí vang một tiếng rồi như phát điên mà lao về phía trước.
Ngô Tú Na ngã văng xuống ngựa.
Cú ngã khiến đầu óc cô choáng váng, thắt lưng đau buốt, cảm giác như gãy đôi người.
Sau đó, người bế ngang cô lên là Hàn Trị. Người đàn ông bạnh quai hàm, dưới mái tóc rũ xuống có phần rối bời, đồng t.ử hơi co lại, trong đáy mắt lóe lên tia tàn độc.
Những lúc hắn nổi giận, hắn chưa bao giờ ý thức được rằng khí tức nguy hiểm trên người mình lại nồng nặc sát ý đến thế.
Ngô Tú Na đau đến toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn không quên nắm lấy tay áo hắn, c.ắ.n răng nói: "Hàn tiên sinh, tôi vẫn còn sống, anh yên tâm."
Ngay sau đó cô được đưa vào bệnh viện cấp cứu, từ đó về sau cô minh tinh kia không bao giờ còn xuất hiện bên cạnh Hàn Trị nữa.
Không chỉ bên cạnh Hàn Trị, mà ngay cả trên tivi cũng bặt vô âm tín.
Hàn Băng Băng kể lại, sắc mặt chú nhỏ cô ta lúc đó u ám đến dọa người, cô minh tinh kia e rằng cả đời này không còn ngày ngóc đầu lên nổi.
Hàn Băng Băng còn bảo: "Có lẽ vị trí của cậu trong lòng chú nhỏ tớ không giống những người phụ nữ khác đâu."
Ngô Tú Na cười lạnh trong lòng. Không giống ư? Một kẻ ngạo mạn như Hàn Trị, chẳng qua chỉ là không thích người khác làm trái ý mình, hay đụng vào đồ của mình mà thôi.
📜 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
Lúc cô nằm viện, người nhà đều được thông báo.
Trong phòng bệnh rất đông người, Trì Sính và bố mẹ anh cũng đến.
Cũng may là Hàn Trị sẽ không đến bệnh viện thăm cô.
Chẳng ai hay biết chuyện giữa cô và Trì Sính. Bố mẹ Trì Sính thậm chí còn nói đùa: "Thảo nào cái Na không ra sân bay đón, hóa ra là bị ngã đến mức bị thương. Vừa khéo Trì Sính cũng về rồi, để thằng con này ở lại bệnh viện chăm sóc cháu cho t.ử tế."
Trì Sính nhìn cô, mỉm cười nhưng không nói gì.
Sau đó, anh quả nhiên ở lại bệnh viện túc trực bên cô hai ngày.
Món quà anh mang từ nước ngoài về tặng cô là một sợi dây chuyền hình thánh giá.
Trì Sính ngồi trong phòng bệnh gọt táo cho cô, dung mạo vẫn khôi ngô tuấn tú như ngày nào. Thế nhưng đôi môi anh hơi mím lại, trong lời nói rốt cuộc đã xen lẫn vài phần xa cách.
Bầu không khí trong phòng bệnh ngột ngạt đè nén, đến cả cô cũng chẳng biết nên nói gì, trong lòng vừa thấp thỏm lo âu, lại vừa hoảng loạn rối bời.
Thánh giá... liệu có còn tượng trưng cho sự cứu rỗi nữa không? Hốc mắt cô đỏ hoe, đau đớn đến tột cùng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









