Cô gái nhỏ này khá đáng thương. 

Cha mẹ đều còn, nhưng mải mê sự nghiệp, chẳng bao lâu sau khi sinh con liền gửi về quê cho ông bà nội nuôi.

Tuổi thơ rất đẹp. 

Ở làng quê, đêm về trời sao lấp lánh, trăng non sáng trong, cả vòm trời mênh m.ô.n.g đẹp đến nao lòng.

Đồng ruộng vang tiếng ếch kêu, dế gáy; trước sân, dưới cầu, suối chảy róc rách.

Mùa xuân ngắm hoa nở, mùa hạ nghe ve kêu, mùa thu nhặt lá rụng, mùa đông thì đắp người tuyết.

Ông bà yêu thương cô vô cùng. 

Nhà có g.i.ế.c gà, đôi đùi gà bóng mỡ thơm phức đều để dành cho cô.

Vào vụ mùa bận rộn, sợ để cô ở nhà một mình, nửa đêm cũng bồng ra đồng. 

Trên sân phơi lúa trải chiếu, cô ngủ say sưa, còn ông bà thì thức trắng đêm đập lúa.

Những ngày đào khoai trên nương, cả một vùng xanh ngát dưới bầu trời trong xanh. 

Cô đeo chuỗi vòng bằng lá khoai do bà làm, tay cầm củ khoai mới gọt, cắn một miếng, giòn ngọt lan tỏa.

Cô có bạn bè cùng trang lứa, cả bọn chạy nhảy trên sân phơi, nô đùa khắp cánh đồng, rủ nhau ra suối bắt tôm càng...

Đến tuổi đi học thì lại ríu rít cùng nhau cắp sách đến trường.

Hồi ấy bọn trẻ con đâu có yếu ớt như bây giờ. 

Đường đến trường xa lắc, sáng nào cũng phải dậy sớm. 

Lũ bạn đeo cặp, tụm năm tụm ba, trời còn chưa sáng đã rủ nhau lên đường.

Đến nơi thì mặt trời vừa ló, cả chục ngôi làng quanh đó mới có được một ngôi tiểu học, học trò đông nghịt. 

Tập thể dục buổi sáng, chào cờ, đọc bài sáng... thành nếp quen.

Thành tích của Ngô Tú Na luôn đứng đầu lớp.

Mỗi học kỳ, ba học sinh giỏi đầu bảng đều có tên cô. 

Bà nội dán đầy giấy khen lên cả một bức tường, lúc nào cũng cười tít mắt: 

“Chờ ba mẹ con về, cho họ thấy mới được.”

Cha mẹ với cô đó là một từ ngữ rất xa lạ.

Bà nội bảo họ vất vả nơi thành phố lớn, cũng chỉ vì muốn cho cô một cuộc sống tốt hơn. 

Chờ khi mọi thứ ổn định, họ sẽ đón cô về bên cạnh.

Bà còn nói: 

“Nana mà đi rồi, ông bà nhất định sẽ buồn lắm. 

Con có nỡ rời xa ông bà không?”

Ngô Tú Na vốn là đứa bé hiểu chuyện, ngoan ngoãn. 

Nghe vậy liền ôm chặt cổ bà:

📜 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

“Con chẳng đi đâu hết, con không nỡ xa ông bà.”

Nói không nỡ xa thì đúng là thật, mà nhớ cha mẹ cũng là thật.

Ai mà chẳng khao khát được sống cạnh cha mẹ? 

Thế nhưng từ nhỏ đến lớn, số lần cô gặp họ đếm trên đầu ngón tay.

Họ luôn bận rộn, có khi hai ba năm mới về một lần. 

Về rồi cũng chỉ ở vài ngày, sau đó lại vội vã đi.

Có vẻ làm ăn khá phát đạt, tiền sinh hoạt đưa cho ông bà cũng nhiều. 

Một lần về quê ăn Tết, họ còn lì xì cho cô hẳn một ngàn đồng.

Mẹ cô có phong thái, lại rất thời thượng. 

Hôm đó mặc áo khoác lông dê màu be, tình cờ Ngô Tú Na nghe được chiếc áo ấy hơn hai ngàn, cô ngẩn người, thầm kinh ngạc.

Đến năm lớp Năm, cha mẹ lại trở về, lần này lái cả chiếc xe Benz bóng loáng. 

Từ trên xe, một cô bé ôm búp bê xinh xắn bước xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đứa bé gái ấy nhỏ hơn cô ba tuổi, mặc chiếc váy công chúa lấp lánh. 

Đó chính là em gái cô — Ngô Nhược Hân.

Em gái được sống bên cha mẹ từ nhỏ. 

Khi sinh em, việc làm ăn nhà họ đã vào guồng, còn thuê cả bảo mẫu, vì thế hàng ngày chủ yếu là bảo mẫu chăm. 

Em được học trường song ngữ, còn học thêm piano và múa ba lê.

Em gái về quê ít, nhưng ông bà thương lắm. 

Đùi gà ngày trước thuộc về cô, giờ lại gắp cho em trước tiên.

Tất nhiên, cha mẹ đối xử với Ngô Tú Na cũng không tệ. 

Họ xoa đầu, hỏi chuyện học hành, có mệt mỏi không.

Chỉ là... giữa cô và em chẳng mấy thân thiết.

Ngô Nhược Hân đúng kiểu công chúa nhỏ kiêu kỳ. 

Làn da trắng nõn, đôi mắt long lanh, giọng nói trong trẻo, chuẩn tiếng phổ thông, nghe như tiếng hoàng oanh.

Còn Ngô Tú Na thì khác. 

Thường chỉ mặc mấy bộ đồng phục cũ kỹ, da ngăm đen, hai má đỏ ửng.

Không lớn lên bên cha mẹ, tính tình cô trở nên rụt rè. 

Khi dậy thì, những băn khoăn của cơ thể chẳng biết nói với ai; đến cả băng vệ sinh cũng là bạn bè chỉ dạy, áo lót nhỏ thì tự lén mua lấy.

Vì ngại ngùng, cô quen cúi đầu đi, lưng hơi khom, dáng dấp chẳng được đẹp.

Em gái từ trước đến nay không ưa cô, chê cô lôi thôi, nên hai chị em chẳng mấy khi gần gũi.

Bà nội vẫn luôn nói cha mẹ cô vất vả bôn ba chỉ để dành cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn. 

Thế nhưng đến khi cuộc sống đã ổn định, họ vẫn chẳng có ý định đón cô về bên cạnh.

Ngô Tú Na ghen tị với em gái. 

Cô cũng rất muốn được ở chung với cha mẹ, nhưng chẳng dám mở miệng.

Một phần vì sợ bà nội buồn, phần khác là vì có lần cô vô tình nghe lén cuộc gọi của bà với cha. 

Cha nói vốn định đón cô lên thành phố học cấp hai, nhưng trong nhà xảy ra chuyện, công ty lại bận rộn, nên chẳng thể lo cho cô.

Sau này cô mới biết, cái gọi là “chuyện” ấy chính là việc cha ngoại tình, dan díu với bảo mẫu trong nhà.

Mẹ phát hiện ra, bảo mẫu bị đuổi đi. 

Cha vì muốn cứu vãn hôn nhân, chủ động giao toàn bộ quyền quản lý tài chính và cổ phần công ty cho mẹ.

Mẹ tha thứ cho ông, nhưng từ đó trong nhà không còn thuê bảo mẫu nữa.

Vốn đã tính đón Ngô Tú Na lên thành phố học, nhưng mẹ lại nói: hãy đợi thêm một thời gian. 

Giờ không có bảo mẫu, mẹ vừa phải đi làm, vừa phải chăm sóc em gái, một thân hai việc, chẳng thể lo nổi cho cả hai đứa trẻ.

Ngô Tú Na rất muốn thưa: 

Cô không cần ai chăm sóc, có thể tự giặt quần áo, tự rửa bát, tự đi học... 

Chỉ cầu được ở bên cha mẹ.

Nhưng cô không biết, khi cha mẹ vì chuyện bảo mẫu mà cãi nhau đến mức muốn ly hôn, mẹ đã nói thẳng: 

Mẹ muốn nuôi em gái, còn đứa chị thì không, để lại cho nhà họ Ngô nuôi.

Mẹ có thương cô không? 

Dĩ nhiên là có.

Bà luôn nói: “Không thể để con thua thiệt ngay từ vạch xuất phát.”

Bà dặn ông bà nội phải đăng ký cho cô lớp học thêm tiếng Anh, tài liệu học hành cần mua thì cứ mua, đừng tiếc tiền.

Mỗi lần về nhà, mẹ cũng mua cho cô quần áo, giày dép mới.

Tình yêu của mẹ — tất cả đều thể hiện ở vật chất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện