Chương 5: Sơn Tiêu Quỷ Quái

1

Đầu To nói không sai, ở chỗ Trì Sính quả thật có chút mờ ám. 

Nhưng ta cũng không nói sai — hắn đúng là phúc tinh của ta.

Hắn lại tìm đến ta, lần này là vì bạn gái cũ mất tích.

Người bạn gái ấy chính là cô tiểu thư Ngô Tú Na — từng bỏ hắn lúc nhà hắn sa sút, chuẩn bị gả cho một thương gia có tiếng. 

Thế nhưng ngay trước đêm tân hôn, cô lại bặt vô âm tín.

Người nhà Ngô Tú Na tưởng cô tìm về chỗ Trì Sính, còn cố ý đến hỏi hắn. 

Kết quả là thằng nhóc kia mặt mày ngơ ngác, chẳng hiểu gì.

Bởi vì tối hôm trước, hắn còn nhận được điện thoại của cô. 

Thực ra, cuộc chia tay giữa hai người chẳng hề giống như lời đồn bên ngoài rằng cô vì tiền mà phản bội.

Nói đúng ra thì nhà họ Ngô vốn đã giàu có, Tú Na vốn là tiểu thư nhà quyền quý. 

Trước khi nhà Trì Sính xảy ra biến cố, tình cảm giữa họ đã dần nhạt, chia tay là chuyện sớm muộn.

Trước lễ cưới, Tú Na có gọi cho hắn, chỉ trò chuyện dăm câu như bạn bè, cuối cùng lại nói:

“Cảm ơn anh, Trì Sính. 

Chính anh khiến em hiểu rằng chỉ khi đủ xuất sắc mới có thể đứng ngang hàng với người mình yêu. 

Không có anh, sẽ không có em ngày hôm nay. 

Em sắp lấy chồng rồi, và em thật lòng yêu chồng em. 

Mong anh cũng sẽ hạnh phúc.”

Trì Sính khẳng định:

“Nana sẽ không biến mất vô cớ đâu. 

Tôi nghi ngờ cô ấy bị bắt cóc, có thể giúp tôi tìm không?”

“Bắt cóc thì đi báo cảnh sát chứ. 

Kính Đài của ta đâu phải đồ có thể đem ra dùng tùy tiện.”

“Tôi có thể trả tiền.”

“...”

“Vương Tri Thu, cô cứ tùy ý ra giá.”

“Cút!”

Có lẽ thường ngày ta quá ôn hòa, khiến hắn lầm tưởng ta hiền lành dễ tính.

Nhưng ta là yêu, mà yêu thì vốn mang tà tính. 

Đụng vào ta, kết cục sẽ chẳng có gì tốt đẹp.

Một con yêu như ta, sao có thể xem trọng tiền bạc? 

Vậy mà Trì Sính cứ tưởng ta tham tiền. 

Những thứ sống chẳng mang theo, c.h.ế.t chẳng mang đi ấy, vốn chỉ là chấp niệm của loài người mà thôi.

Ta mượn thân xác của con người, thì cũng phải làm chút gì đó cho người ấy.

Vương Tri Thu là trẻ mồ côi, lớn lên trong trại phúc lợi. 

Từ năm thứ hai khi ta nhập vào thân cô ấy, ta đã bắt đầu gửi tiền ủng hộ cho trại nơi cô lớn lên.

Viện trưởng của trại phúc lợi ấy quả là người có khí tiết. 

Khi ta chuyển vài vạn, bà liền gọi điện mắng ta một trận:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Thu Thu, con lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? 

Ta nói cho con biết, ta cực khổ nuôi con lớn không phải để con đi vào con đường sai trái. 

Làm sinh viên thì phải có dáng vẻ của sinh viên, phải biết chống lại cám dỗ. 

Nếu ta phát hiện ra điều gì, ta sẽ không tha cho con đâu!”

Đã lâu lắm ta mới nghe được những lời chính nghĩa như thế, cũng đã lâu không gặp được người chính trực như vậy, bất giác trong lòng có chút cảm động.

Sau đó ta ngừng gửi tiền, mãi đến khi tốt nghiệp đại học, mở tiệm tang lễ, có nguồn thu đàng hoàng, ta mới lại gửi đều đặn.

Viện trưởng cảm động vô cùng, thường xuyên gọi điện cho ta, trò chuyện sâu sắc. 

Bà bảo tâm nguyện lớn nhất của mình chính là để những đứa trẻ không nhà được đủ ăn đủ mặc, ai nấy đều có thể thi đỗ đại học như Vương Tri Thu, có một tương lai tốt đẹp.

Ta — một con yêu đường đường chính chính — lại bị một người phàm rửa não đến mức sinh ra cảm giác mình gánh trọng trách lớn lao, nặng nề mà vinh quang.

Mỗi lần gửi tiền, ta lại thấy mình như được dát vàng, tỏa ra muôn trượng hào quang, tựa hồ sắp sửa thành Phật vậy.

Cái cảm giác vinh dự ấy khiến ta rất vui. 

Vì thế ta còn đặc biệt gọi điện cho viện trưởng:

“Con năm nào cũng quyên góp, sao không tặng cái cúp gì đó cho con chưng? 

Con định làm cả một bức tường để khoe đây.”

📜 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

“...”

Sau này viện trưởng lại mở thêm một trại phúc lợi khác, ta vẫn là nhà tài trợ VIP của bọn họ.

Quả nhiên họ làm hẳn cho ta một loạt cúp danh dự, mỗi năm gửi một cái, chỉ tiếc chất lượng chẳng ra gì, dễ phai màu.

Chạm vào cúp xong rồi cầm bánh bao, còn dính bụi vàng rớt xuống. 

Ta sợ ngộ độc chết, bèn nhét cả đống vào tủ.

Trì Sính bị ta mắng cho một trận, thấy sắc mặt ta u ám vẫn chưa chịu bỏ cuộc, hắn nói:

“Vương Tri Thu, tôi không có ý đó. 

Nếu cảnh sát tìm được thì tôi đã chẳng nhờ đến cô. 

Người mà Nana sắp cưới là Hàn Trị, với thế lực nhà họ Hàn mà còn không tìm nổi, tôi mới thấy tình hình chẳng lành.”

“Liên quan quái gì đến ta.”

Ta khẽ bật cười:

“Ngươi có biết trên đời này có bao nhiêu người không? 

Chẳng lẽ ai gặp chuyện ta cũng phải ra tay sao?”

Không ngờ ta lại có thái độ này, sắc mặt Trì Sính trông khó coi, trầm mặc giây lát mới nói:

“Vậy ra Vương tiểu thư quyết tâm không chịu giúp rồi?”

“Biến mau! 

Cút cút cút!”

Tiễn được Trì Sính đi, ta lặng lẽ ngả người ra ghế, chân gác lên bàn.

Lâu lắm rồi ta không nổi giận, trong lòng cũng hơi hoang mang, không hiểu sao tâm tình lại dễ d.a.o động đến thế.

Nửa canh giờ sau, ta đứng dậy bước đến Nghiệt Kính Đài.

Ngón tay chạm lên mặt gương trong veo như nước, tức khắc sương trắng cuồn cuộn bốc lên.

Có lẽ gương cảm nhận được tâm trạng ta không vui, bèn ngoan ngoãn, chẳng dám tác quái.

Ta nói:

“Tiểu Điềm Điềm, theo ta xuống nhân gian một chuyến, có thấy vui không?”

Gương run bắn, chậm rãi hiện lên một hàng chữ: Đừng có giả vờ, giả vờ thì sẽ bị sét đánh.

Khóe miệng ta giật giật: “G..r..”

Trải nghiệm của Ngô Tú Na, lại giống với Đầu To đến kỳ lạ.

Trước khi gương chiếu ra quỹ đạo đời, ta nhấn nút tạm dừng, xuống lầu xách một túi hạt dưa lên, chuẩn bị ngồi nhấm nháp như coi phim.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện