2.

Cấp hai học ở thị trấn, Ngô Tú Na bắt đầu phải ở ký túc.

Ba năm ấy, cha mẹ chỉ đến thăm cô đúng một lần. 

Khi ấy, bạn bè trong lớp trầm trồ:

“Ngô Tú Na, mẹ cậu đẹp quá, thật sự rất xinh.”

Chút hư vinh trong lòng khiến cô vui sướng vô cùng.

Cha mẹ nói:

“Đợi con tốt nghiệp cấp hai, sẽ đón con về ở cạnh chúng ta học cấp ba.”

Cô mong ngóng mãi, rốt cuộc cũng đợi được ngày tốt nghiệp. 

Kỳ nghỉ hè ấy, lần đầu tiên cô được ngồi máy bay, theo cha mẹ đến ngôi nhà của họ ở thành phố lớn.

Hóa ra cha mẹ còn giàu có hơn tưởng tượng. 

Nhà ở khu biệt thự sang trọng, sạch sẽ, đẹp đẽ. 

Biệt thự chạm trổ hoa văn tinh xảo, trong sân còn có ao cá, từng đàn cá chép ngũ sắc bơi lượn tung tăng.

Phòng riêng của cô gọn gàng ngăn nắp, bộ ga trải giường đồng bộ, thoang thoảng hương thơm, đẹp đến lạ thường.

Em gái đã lớn, thái độ với cô cũng dễ chịu hơn đôi chút. 

Tuy vẫn coi cô là “con nhà quê”, nhưng ít ra cũng chịu gọi một tiếng “chị”.

Mẹ đưa hai chị em đi trung tâm thương mại mua sắm.

Em gái chọn một chiếc váy hồng xinh xắn, tiện tay cũng lấy cho cô một chiếc đầm.

Thế nhưng, khi cả hai đứng trước gương, dưới lời khen ngợi của nhân viên bán hàng, em gái với làn da trắng nõn, gương mặt xinh đẹp, tự tin rạng rỡ, tràn đầy sức sống.

Còn người chị lại làn da ngăm, vẻ mặt rụt rè, ánh mắt lảng tránh, lưng hơi còng.

Điều quan trọng nhất là chiếc váy hồng kia càng khiến nước da cô thêm sạm, mặc lên người chỉ thấy kỳ cục lạ thường.

Quả nhiên, mẹ vừa nhìn đã cau mày, tự mình chọn cho cô mấy bộ khác.

Quần áo tuy toàn là hàng cao cấp, kiểu dáng đẹp đẽ, nhưng mặc lên người cô lại như biến thành một thứ gì khác, gượng gạo khó coi. 

Cuối cùng mẹ miễn cưỡng chọn cho cô hai bộ tạm chấp nhận được.

Trên đường về, mẹ trách mắng:

“Con gái thì đừng có kiểu quê mùa rụt rè, phải biết tự tin như em con. 

Đi đường thì ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, đừng co rúm như thế, trông chẳng ra sao cả.”

Ngô Tú Na nghe mà run rẩy trong lòng. 

Em gái quả thực rực rỡ chói sáng. 

📜 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Mới bấy nhiêu tuổi đã thi piano đến cấp sáu, nói tiếng Anh trôi chảy, còn đoạt giải nhất trong cuộc thi dẫn chương trình thiếu nhi.

Rõ ràng bản thân cô cũng không kém, từ nhỏ đến lớn thành tích học tập luôn xuất sắc, thầy cô và bạn bè đều quý mến. 

Cấp hai cô từng tham gia thi đọc diễn cảm, bài văn cũng từng đoạt giải nhất.

Thầy chủ nhiệm là người thương cô nhất.

Thế mà chẳng hiểu sao, vừa đặt chân đến thành phố lớn, đứng cạnh những người càng thêm lộng lẫy, cô lại như bị lột trần lớp vỏ, trở nên vụng về, luống cuống, chẳng biết phải làm gì.

Hôm ấy, sau khi mua sắm trở về, vào đến khu biệt thự, mẹ đi đỗ xe, còn cô cùng em gái xách đống túi chiến lợi phẩm về nhà trước.

Cảnh quan trong khu vô cùng đẹp, bồn hoa trồng kín tùng xanh bốn mùa, được cắt tỉa ngay ngắn, duyên dáng.

Đang đi trên lối lát gạch xanh, bất chợt em gái nhét hết đống đồ vào tay cô, rồi vui vẻ chạy đi:

“Anh Trì Sính, các anh đang làm gì thế?”

Ngô Tú Na ôm chặt mớ túi trong lòng, ánh mắt thuận thế nhìn theo, bất giác ngây người.

Cách đó không xa, mấy thiếu niên đang chơi ván trượt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nắng vàng rực rỡ, cây cỏ xanh mướt, từ nhà ai phảng phất mùi sườn hầm thơm lừng bay tới.

Cô nuốt nước bọt, dõi theo bóng dáng em gái đang chạy về phía một thiếu niên mặc áo phông trắng, quần soóc xanh đậm. 

Mái tóc ngắn đen nhánh, trán sáng bóng lấp lánh mồ hôi.

Cậu thiếu niên ấy khôi ngô, dáng người cao thẳng, đường nét khuôn mặt rõ ràng sạch sẽ, đôi mắt đen trắng phân minh, sáng ngời dịu dàng.

Cậu ta tên Trì Sính. 

Ngô Nhược Hân từng khoe với cô: nhà cậu là giàu nhất khu biệt thự này. 

Không, phải nói khu biệt thự này đều do nhà họ Trì xây dựng. 

Ông nội cậu, Trì Xương Hải, chính là đại gia bất động sản có tiếng.

Những chuyện này đều là về sau. 

Còn năm ấy, lần đầu Ngô Tú Na gặp Trì Sính, cô vừa tròn mười sáu tuổi, trái tim thiếu nữ bỗng chốc rung động.

Tiếc rằng lần đầu gặp mặt lại là một ký ức khó xử.

Một trong số mấy thiếu niên đang chơi ván trượt phóng thẳng về phía cô. 

Không kịp phanh lại, cậu ta tông thẳng khiến cô ngã dúi dụi xuống đất.

Đống đồ đạc rơi tán loạn. 

Cô quỳ rạp dưới nền mãi mới chật vật đứng lên, đầu gối bỏng rát đau đớn.

Cậu thiếu niên gây họa vội vàng xin lỗi. 

Ngô Nhược Hân nghe thấy tiếng động cũng chạy tới, nhưng vừa mở miệng đã không phải mắng người ta, mà là mắng thẳng vào chị gái:

“Chị bị ngốc à? 

Thấy người ta lao tới mà không biết tránh, đứng như khúc gỗ vậy. 

Não chị có bị hỏng không đấy?”

Ngô Tú Na khó nhọc đứng dậy, cúi đầu lẳng lặng nhặt đồ, chẳng dám ngẩng lên.

Bởi vì lúc này mấy cậu thiếu niên đã vây quanh. 

Người gây họa vừa định cúi xuống giúp cô nhặt, chợt thấy trên mặt đất vương vãi toàn là áo n.g.ự.c và quần lót mẹ vừa mua cho cô.

Đều là những mẫu đồ lót xinh xắn, tươi mới mà Ngô Tú Na chưa từng thấy qua.

Mặt cô đỏ bừng, vội vã nhặt hết lên nhét lại vào túi. 

Bên cạnh có người cười cợt hỏi em gái:

“Ngô Nhược Hân, đây là cô bảo mẫu nhà quê mới đến nhà cậu sao?”

Khuôn mặt Ngô Nhược Hân lập tức sầm lại, giọng chua ngoa đáp:

“Đừng nói bậy! 

Nhà tôi mới không thuê loại bảo mẫu thế này đâu.”

“Thế cô ta là ai?”

Em gái thoáng ngập ngừng, ánh mắt đảo đi chỗ khác:

“Một người bà con xa thôi.”

Nói xong, nó nhanh nhẹn nhặt nốt mấy cái túi còn sót, kéo tay cô một cái đầy khó chịu:

“Về mau đi, mất mặt c.h.ế.t đi được!”

Khoảnh khắc ấy, bị em lôi đi, Ngô Tú Na chỉ thấy lòng tự trọng mình bị ép sát xuống đất mà chà đạp. 

Mí mắt nóng lên, cô khó nhọc kìm nước mắt.

Lúc rời đi, ngang qua trước mặt thiếu niên tên Trì Sính, Ngô Tú Na nghe cậu nói khẽ:

“Về nhà nhớ xoa cao hồng hoa lên đầu gối, nếu không ngày mai sẽ đau lắm.”

Cô ngẩn ra, hoàn toàn không dám tin câu đó là nói với mình. 

Ngẩng lên, ánh mắt bất giác chạm phải đôi con ngươi sáng trong tinh khiết ấy — tim cô như khựng lại vài nhịp.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện