Để tranh thủ thời gian làm việc, đôi bàn chân của Giang Chi sớm đã bị đông cứng đến đỏ ửng tê dại.

Nhìn những vết sẹo do nứt nẻ vì lạnh trên chân nguyên chủ và vẻ mặt không chút ngạc nhiên của Từ Nhị Thụy, có thể thấy việc nguyên chủ để chân trần xuống ruộng làm lụng đã là chuyện thường tình.

Chẳng còn cách nào khác, ở nông thôn hễ vào vụ mùa thì đàn bà bị coi như đàn ông, đàn ông bị coi như súc vật, chẳng ai có lúc nào được thảnh thơi. Huống hồ người đàn ông của nguyên chủ không làm được việc nặng, con cái trong nhà lại nhỏ, luôn phải có người xuống đồng, bằng không cả nhà chỉ có nước c.h.ế.t đói.

Giang Chi bước ra khỏi ruộng bậc thang, quẹt đôi chân vào đám cỏ khô bên cạnh để sạch lớp bùn ướt, rồi mới xỏ chân vào đôi dép cỏ, tức thì cảm thấy lòng bàn chân ấm trở lại.

Thật cảm ơn ông cụ Trường Canh, mấy ngày nay ông cứ loay hoay tìm cách đan dép cỏ cho mọi người, nếu không thì cứ đi lại trong mưa bùn thế này, chẳng có giày dép gì mà phải đi chân đất suốt thì chịu sao thấu.

Trong ngôi nhà cạnh ruộng bậc thang, bà nội Tiểu Mãn và Xảo Vân đang ngồi bên mép giường lò, dùng những chiếc cào nhỏ làm bằng đinh tre để chải bông, chuẩn bị kéo sợi dệt vải. Tiểu Nê Ni ngoan ngoãn học theo động tác của bà cố và thím Xảo Vân, cũng ngồi bên cạnh gỡ những sợi chỉ bông.

Người nhà nông đều tự may mặc, nhưng không phải ai cũng biết dệt vải. Trước đây đàn ông nhà họ đều là những tay làm lụng giỏi, bà nội Tiểu Mãn chưa bao giờ phải xuống đồng, cả ngày chỉ ở nhà dệt vải kéo sợi, luyện được một đôi tay khéo léo.

Bà không chỉ dệt đủ cho cả nhà mặc mà còn có vải dư để mang bán lấy tiền. Phụ nữ trong làng muốn theo bà học nghề rất đông nhưng bà chẳng dạy ai, vậy mà giờ đây bà bắt đầu dạy cho Xảo Vân và đứa chắt nội Nê Ni.

Thấy ba người đi làm đồng về, Nê Ni vội đặt cuộn chỉ xuống rồi chạy lại: "Bà Giang, chú Nhị Thụy, chú Tiểu Mãn!"

Con bé đã quen thân với mấy người Giang Chi, bớt đi vẻ nhút nhát và thêm vào sự ngây thơ của trẻ nhỏ, giờ đây ngày nào nó cũng theo bà cố lên vách đá chơi. Đặc biệt là được cùng thím Xảo Vân học kéo sợi, con bé thích lắm.

Ba người làm đồng về đến nhà, Xảo Vân và bà nội Tiểu Mãn vội vàng đặt việc trên tay xuống, rót nước nóng, đưa khăn lau.

"Mẹ, mau ngâm chân đi!" Xảo Vân bưng chậu nước nóng đến bên chân Giang Chi. Mẹ chồng bảo cô đang m.a.n.g t.h.a.i không cho xuống ruộng, chỉ cần ở nhà học kéo sợi dệt vải, giường lò cũng được đốt ấm, cô ngồi làm mà không sợ lạnh chân.

Ở nông thôn, người m.a.n.g t.h.a.i cũng phải làm việc như thường. Nhất là mấy người già, họ rất thích khoe khoang trước mặt con dâu trẻ rằng ngày xưa mình đã chịu khổ vượt qua như thế nào.

Thậm chí có người bụng đã bắt đầu đau dữ dội vẫn phải nấu xong bữa sáng mới chịu đi đẻ, đẻ xong còn có thể vùng dậy rửa bát cho cả nhà. Còn chuyện ở cữ thì bị coi là cái cớ cho sự lười biếng, chỉ hận không thể học theo con gà mái đẻ trứng, kêu "cục ta cục tác" một tiếng là lại có thể làm việc kiếm ăn ngay.

Xảo Vân lúc mới m.a.n.g t.h.a.i cũng nghĩ như vậy, khi còn ở trong làng cô vẫn làm việc quần quật suốt ngày. Thế nhưng từ khi lên núi, mẹ chồng không cho cô làm việc nặng nữa, ngay cả nước nấu cơm cũng là Nhị Thụy gánh từ suối về tận bếp. Cô cảm thấy mình bây giờ hạnh phúc như tiểu thư, phu nhân nhà giàu, nên càng thêm tận tâm hầu hạ mẹ chồng.

Bà nội Tiểu Mãn nhìn đôi mẹ chồng nàng dâu này, trong lòng cũng thầm cảm thán: Giang thị này tuy có chút đanh đá độc mồm, nhưng lại không hành hạ con dâu, chỉ toàn coi bản thân như đàn ông mà làm lụng, nhìn cái tư thế làm việc kia, người bình thường thật sự bì không kịp. Bà lại nhớ đến người con dâu đã mất, rồi đứa cháu dâu đã bỏ về nhà ngoại, sống mũi bỗng cay cay, vội quay mặt đi chỗ khác.

Từ Nhị Thụy và Tiểu Mãn không có kiên nhẫn ngâm chân, họ trực tiếp múc nước nóng ở bếp rửa sạch chân rồi ngồi cạnh chậu than sưởi ấm, ăn vài miếng thịt khô nướng giòn rụm. Hiện tại lúa mạch đã gieo xong, vụ bận rộn của mùa xuân tạm thời kết thúc.

Trong mấy ngày qua, cứ hễ mưa tạnh là ba người lại ra ngoài làm việc.

Tiết Thanh minh tới gần, gieo dưa trồng đậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ba người Giang Chi không chỉ gieo cao lương và đậu trên những sườn núi hoang đã cháy rừng, mà còn trồng không ít rau xanh. Tóm lại là cứ chỗ nào đất dày, khe đá hố đá nào tận dụng được là họ lại gieo hạt vào.

Đến cuối cùng, Giang Chi cũng chẳng nhớ mình đã đào bao nhiêu cái hố, cúi lưng bao nhiêu lần, chỉ biết dấu chân cô đã in khắp nửa ngọn núi, nếu tính về diện tích thì cũng phải đến vài chục mẫu.

Diện tích tuy rộng nhưng thu hoạch thì khó nói trước, nếu được bằng một nửa ruộng tốt thì cũng đủ giải quyết vấn đề no ấm cho hai nhà.

Dĩ nhiên, đây cũng là nhờ đám cháy rừng vừa qua. Nếu là những năm trước cỏ mọc đầy núi, có trồng xuống cũng vô dụng.

Ngoài những loại cây lương thực này, Giang Chi còn muốn trồng thêm ít bông. Thế nhưng bông vải không dễ trồng, hay nói đúng hơn, nơi này không phải là vùng sản xuất bông. Dân làng trồng bông mỗi cây chỉ kết được hai ba nụ, thường là dày công chăm sóc cả năm mà chỉ tốt lá không ra hoa, hoặc có kết nụ cũng bị rụng, năng suất rất thấp.

Nhưng Giang Chi ở hiện đại từng thấy nhà mình trồng bông nên cũng hiểu biết đôi chút. Hồi đó cha mẹ bảo muốn chuẩn bị chăn bông làm của hồi môn cho cô nên năm nào cũng trồng, kết quả là cô năm này qua năm khác vẫn không gả đi được, số chăn bông tích góp lại chất đầy nửa căn phòng.

Trồng bông rất mệt và nhiều công đoạn, nhất là ký ức về việc cha mẹ vo từng viên phân trộn bùn để ươm mầm, rồi sáng nào cũng phải "bấm ngọn", chiều đi nhặt nụ, tối bóc bông... những việc đó khiến người ta nghe thôi đã rùng mình.

Dù vậy, trồng bông nhiều việc cũng phải trồng, vì cô đang rất cần vải vóc quần áo. Đến giờ cô mới nhận ra, đứa trẻ trong bụng Xảo Vân ngay cả một chiếc áo nhỏ cũng chưa được chuẩn bị.

Hóa ra theo lệ cũ trong làng, nhà nào chu đáo lắm thì khi trẻ con sinh ra mới may cho một cái áo lót sát người, rồi dùng chăn bông nhỏ bọc lại. Nhà nào không muốn tốn tiền thì cứ lấy đại quần áo cũ rách của người lớn quấn vào, nhét vào trong chăn, bên dưới lót một miếng vải tro bếp để thấm tiểu là xong. Đợi đến khi lớn hơn một chút thì mặc lại đồ cũ của trẻ lớn, chủ yếu là để tiết kiệm tiền.

Chuyện này Giang Chi chắc chắn không chịu nổi, cô phải chuẩn bị quần áo cho đứa bé. Người lớn thì thế nào cũng được, nhưng trẻ con da thịt non nớt, vải sợi cát không dùng được, chỉ có thể dùng vải bông mềm mại.

Chiếc áo bông bị cháy sém của Giang Chi không sửa lại nữa. Cô bảo bà nội Tiểu Mãn dùng lớp vải cũ tháo ra làm tã lót, còn phần bông bên trong thì chải tơi, kéo thành sợi nhỏ để dệt vải may áo cho con trẻ. Không chỉ áo bông của Giang Chi, ngay cả cái áo của Nhị Thụy cũng phải tháo ra để làm chăn bọc nhỏ.

Áo bông dày của hai người cứ thế là mất sạch! May mà thời tiết đang dần ấm lên, quần áo hiện tại trên người vẫn còn mặc tạm được.

Chính vì thế nên càng cần phải trồng được bông, năm sau mới có áo mới mà mặc, bằng không hai mẹ con mùa đông năm tới chắc phải mặc vỏ cây hay bông dại để chống rét mất.

Hạt giống bông, ông cụ Trường Canh có sẵn! Khi Giang Chi tìm đến ông cụ, lão già quật cường ấy đang lúi húi gieo hạt rau vào một khe đá cạnh sân. Nghe Giang Chi muốn trồng bông, ông cụ lắc đầu như trống bỏi: "Bông vốn dĩ là giống cây vùng Bắc, ở đây chúng ta trồng thì vẫn trồng được nhưng khó lắm! Phải tìm được ruộng tốt đất màu, dùng nước phân loại hảo hạng mà chăm bẵm. Chăm tốt quá thì nó chỉ tốt lá không ra quả, chăm không khéo là nó c.h.ế.t ngay. Đất trên núi này mỏng, e là càng khó trồng."

Ở triều Đại Yến bông vải rất quý, vải bông lại càng đắt đỏ. Bà cụ trong nhà muốn kéo sợi dệt vải nên ông cụ Trường Canh cũng tự trồng bông, hy vọng tiết kiệm được ít tiền vốn. Không ngờ thứ này không chỉ năng suất thấp mà còn đỏng đảnh vô cùng, thường thì cành lá xum xuê, cây cao bóng cả nhưng chẳng thấy cái nụ bông nào.

Trước nỗi lo của ông cụ, Giang Chi vẫn chỉ nói một câu: "Cứ thử xem sao! Cứ mày mò chút xíu, biết đâu lại thành công!"

Đối với câu nói này của mẹ Nhị Thụy, ông cụ Trường Canh giờ đây đã nghe đến mức chai lì rồi. Mày mò thì mày mò, cũng đúng thôi. Không mày mò thì chỉ có ngồi chờ c.h.ế.t, đã mày mò rồi thì dù có c.h.ế.t cũng cam lòng! Chỉ là hạt bông rất quý, ông cụ cũng chỉ còn có mấy chục hạt.

Giang Chi nhìn bọc hạt bông nhỏ xíu như hạt phân dê trong lòng bàn tay, chỉ cảm thấy nặng trĩu. Trước đây chẳng coi những hạt giống này là báu vật, giờ mới thấy quý giá vô cùng, vì lỡ như cô có "mày mò" hỏng mất chỗ hạt này, thì mùa đông năm tới sẽ khó qua khỏi đây. Gieo hạt bông cần đợi nhiệt độ ấm hẳn lên, giờ không vội được, vẫn phải đợi mưa tạnh đã.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện