Cuối cùng, Từ Nhị Thụy cũng cảm nhận được những hạt nước lạnh buốt, anh mới sực tỉnh: "Tiểu Mãn, mưa thật rồi!"

Tiểu Mãn bám vào vách đá trượt xuống: "Mưa thật rồi anh Nhị Thụy ơi! Mà nếu mưa thế này, không biết bọn Tiểu Thiên với bác trưởng thôn đã đi đến đâu rồi nhỉ?"

Nhị Thụy giắt d.a.o rựa vào thắt lưng, đu dây leo tụt xuống theo: "Ai mà biết được? Là tự nó muốn đi đấy chứ!"

Mấy ngày nay định cư trên núi, cuộc sống có ăn có mặc làm hai chàng trai thỉnh thoảng lại nhắc đến những người dân làng đi chạy nạn, đặc biệt là Tiểu Thiên - người bạn lớn lên cùng họ. Thực ra vùng thôn Từ gia này hạn hán chưa đến mức nghiêm trọng, mầm lúa mạch mùa đông dưới ruộng vẫn còn sống, chỉ cần mỗi nhà chịu khó gánh nước cứu cây thì vẫn sẽ có thu hoạch. Đều là do đám lưu dân loạn binh làm người ta hoảng sợ; nói là thiên tai, chẳng thà nói là nhân họa.

Nhưng Tiểu Thiên cứ khăng khăng đòi đi theo trưởng thôn, hai người bạn thân không khỏi cảm thấy thất vọng về cậu ta. Nhị Thụy thì khỏi phải nói, anh thấy Nhiếp Phồn Thiên được nhà mình nuôi nấng mười mấy năm trời, đến lúc nguy nan nói đi là đi, đúng là tuyệt tình.

Trước đây Tiểu Thiên ăn trộm trứng gà trong nhà, anh còn bao che cho, hại mẹ mắng anh là "khôn nhà dại chợ". Giờ mẹ không mắng người nữa, cả nhà sống trên núi thế này tốt biết bao! Trong lòng Tiểu Mãn cũng không thoải mái. Trước đây Tiểu Thiên bị thím Giang đ.á.n.h c.h.ử.i, cậu chẳng ít lần san sẻ đồ ăn cho, giờ cậu ta bỏ mặc mình mà đi.

Hơn nữa... thím Giang cũng đâu có đáng ghét như lời cậu ta hay nói. Hai người chẳng biết vấn đề nằm ở đâu, chỉ cảm thấy Tiểu Thiên đi như thế là không đúng, sau này chắc chắn sẽ phải hối hận.

Mưa ngày càng dày, hai người không dám trì hoãn thêm, vừa luống cuống nhét cát căn vào gùi, vừa bó c.h.ặ.t đám dây cát đã cắt, vác trên vai gánh trên lưng vội vã chạy về nhà.

Đợi đến khi Nhị Thụy và Tiểu Mãn về đến nhà, những hạt mưa lưa thưa đã chuyển thành màn mưa bụi dày đặc, thấm ướt cả mái tóc hai người. Nước mưa này thực sự quá bẩn.

Giang Chi tuy từ lúc lên núi đến giờ chưa được tắm gội, người cũng bẩn nhưng vẫn không thể chấp nhận được cái đầu đầy tro bụi của Nhị Thụy. Cô nấu một nồi nước nóng, cầm kéo định cắt phăng mái tóc bị lửa sém như đống cỏ khô của con trai.

Nhị Thụy ôm đầu không cho cắt: "Mẹ ơi, con thế này thì nhìn mặt ai được nữa!"

Tay Giang Chi không chút nương tình: "Trên núi này ngoài mấy người chúng ta ra, con chỉ thấy cây với đá thôi, lấy đâu ra người khác!"

Nhị Thụy khóc không ra nước mắt, cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn để mẹ cắt cho kiểu đầu đinh. Đối diện với việc đột nhiên trở thành "hòa thượng", anh thật sự không cách nào chấp nhận nổi.

Xảo Vân đứng bên cạnh nhìn đến ngây người: "Mẹ, Nhị Thụy mất hết tóc rồi, mẹ không trách anh ấy sao?"

Thân thể, tóc tai là do cha mẹ ban cho, người bình thường không được phép cắt tóc trừ khi đoạn tuyệt quan hệ. Giang Chi hơi khựng lại, chuyện này đúng là trùng hợp, coi như là một cách tưởng niệm nguyên chủ vậy!

Thực ra thứ cô muốn xử lý từ lâu chính là mái tóc của mình. Ở đây không có máy sấy, chẳng dám gội đầu, lại thêm bụi bặm bùn đất, làm việc đổ mồ hôi, cô cảm giác trên đầu mình như có một tổ kiến.

Chỉ có điều một người phụ nữ dù có xuề xòa đến đâu cũng không thể để đầu đinh xuất hiện trước mặt mọi người, huống hồ cô còn là vai vế bề trên. Không cắt được, cô chỉ có thể dùng lược bí chải tóc hết lần này đến lần khác để giảm cơn ngứa, phần lớn thời gian vẫn phải chịu đựng cảnh “vạn mã phi nhanh” trong b.úi tóc.

Cơn mưa rơi xuống không dứt, nước mưa quyện với tro lửa rừng để lại những vệt đen nhẻm trên mặt đất. Dần dần lớp bụi đất trở nên ẩm ướt, hơi đất nồng nặc xộc vào mũi làm Giang Chi hắt hơi liên tục.

Trời chưa tối hẳn cô đã ăn cơm xong, ngồi tựa cửa nhìn trời một mình. Mưa đổ xuống đám cháy rừng, khói trắng bốc lên cuồn cuộn, đất trời càng thêm tăm tối, tầm nhìn mờ mịt một dải hỗn độn.

Nhị Thụy vừa cắt tóc xong, không quen cảm giác đỉnh đầu mát rượi, bèn quấn khăn đầu ngồi thẫn thờ bên cạnh, thỉnh thoảng lại sờ vào cái đầu gai nhọn của mình.

"Nhị Thụy, tối nay đi xuống núi với mẹ một chuyến!" Giang Chi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng đưa ra quyết định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhị Thụy ngơ ngác hỏi: "Xuống núi làm gì ạ?"

"Xuống núi rồi con sẽ biết!"

Khu rừng đêm mưa vô cùng xôn xao. Tiếng mưa đập vào lá cây rào rào, cộng thêm tiếng đá lở rơi xuống sau đợt khô hạn, khắp nơi đầy rẫy những âm thanh quái lạ. Lúc này, trong rừng xuất hiện hai bóng người lén lút.

Giang Chi đội một chiếc mũ rơm bằng cỏ khô, bên cạnh là Nhị Thụy cũng mặc trang phục tương tự, hai mẹ con khom lưng rón rén mò xuống núi. Trong đêm mưa không trăng không sao, nguồn sáng duy nhất là than hồng đựng trong bát gốm, gặp gió thổi nhẹ là ánh lửa lại bừng lên, soi rõ lối đi dưới chân.

Dựa vào lộ trình đã đi lúc ban ngày, hai người từ từ sờ đến bìa dốc đứng. Nhị Thụy vừa cởi dây thừng ở thắt lưng định buộc vào thân cây thì nghe thấy trên đầu phát ra một tiếng "Á" khẽ!

Giang Chi giật b.ắ.n mình, vung cây gậy trong tay đ.â.m thẳng vào cành cây trên đầu, cái bóng đen kia vội vàng lên tiếng: "Thím Giang, thím Giang, là cháu, Tiểu Mãn đây, đừng đ.á.n.h, ôi chao!"

Cậu kêu hơi muộn nên trúng trọn một gậy, cả người lăn từ trên cây xuống, ngay cả mớ cỏ khô che mưa trên đầu cũng bay mất xác.

"Tiểu Mãn, sao cháu lại ở đây?" Giang Chi nén giọng ngạc nhiên, vội tiến tới kéo cậu dậy.

Tiểu Mãn quẹt nước bùn trên mặt, chống hông đứng dậy: "Ông nội bảo cháu xuống núi... Haiz! Bảo cháu xuống chôn cất bác Triệu với mọi người!"

Trời vừa tối là cậu đã đến mép vực này, nhưng bảo một thiếu niên một mình đi chôn cất những cái xác đã c.h.ế.t vài ngày, chưa nói quanh đây có còn lưu dân hay không, chỉ riêng việc đối mặt với người c.h.ế.t đã đủ làm cậu rùng mình rồi. Thế là Tiểu Mãn trèo lên cây không dám nhúc nhích.

Giọng Tiểu Mãn run run như sắp khóc: "Thím Giang, cháu... cháu không dám đi. Ông nội bảo mọi người đều cùng một làng, tổ tiên cũng là một nhà, không thể bỏ mặc như thế được. Thừa lúc trời mưa không ai nhìn thấy dấu chân... thì đi chôn cất họ."

Cái lão già quật cường này còn định lén lút đi nữa, Giang Chi mím môi cười. Ông cụ Trường Canh cũng nghĩ giống cô. Cha và vợ Triệu Lực đã c.h.ế.t mấy ngày, cứ để phơi thây như vậy thì về tình không đành, về lý (vệ sinh phòng dịch) cũng không ổn.

Dù cách nhau hai ngọn núi nhưng vẫn thấy bất an. Nhưng vì trước đó đã nói không được để lộ hành tung nên Giang Chi định nhân đêm mưa xuống xem tình hình thế nào. Nếu hiện trường không có ai động vào, chứng tỏ đám lưu dân loạn binh đã rời đi từ lâu, cô định nhân lúc trời mưa sẽ đem chôn xác.

Không ngờ ông cụ Trường Canh cũng có ý đó, bảo Tiểu Mãn xuống, chỉ là Tiểu Mãn nhát gan nên cứ chần chừ mãi trên mép vực.

"Tiểu Mãn, vậy cháu đi cùng mẹ con thím đi!"

Người đông sức mạnh, lại dắt theo hai thanh niên hỏa khí bừng bừng làm hộ pháp, lá gan của Giang Chi cũng lớn hẳn lên.

Tiểu Mãn dĩ nhiên là đồng ý ngay lập tức, cậu vội vàng mặc lại chiếc áo mưa cỏ khô.

Thế là, hai bóng người lén lút tăng lên thành ba, đu dây thừng trượt xuống dốc.

Xuống núi rồi, ba người rời đường mòn tiến vào rừng, dẫm lên lớp bùn tro lầy lội, chân cao chân thấp mà đi. Trong cánh rừng bị cháy, ba cái bóng đen hình thù kỳ dị không đầu không tay đung đưa, thỉnh thoảng lại vấp ngã phát ra vài tiếng kêu quái gở trầm đục. Cảnh tượng này nếu để ai nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị dọa cho mất mật.

Vòng qua khe núi, lòng mương nơi nhà Triệu Lực ở càng thêm đen đặc. Ba người Giang Chi túm tụm lại không dám nói năng gì, chỉ dán mắt vào bóng tối phía trước. Mưa càng lúc càng lớn, tiếng nước thấm vào kẽ đất róc rách, tiếng rên rỉ hừ hừ của những con thú bị thương càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ.

Bất thình lình, một tiếng "Quạ... à..." kỳ quái vang lên ngay sau lưng ba người, khiến tim Giang Chi suýt chút nữa thì ngừng đập! Tiểu Mãn - người nhỏ nhất - ngồi bệt xuống đất cái "bộp", Nhị Thụy thì lớp áo rơm trên người run rẩy bần bật: "Đừng dọa tôi mà!"

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện