Xuyên Sách, Bị Em Trai Nam Chính Hôn Đến Nghẹt Thở
Chương 20: Trụ ca, thì ra anh thích kiểu ngoan ngoãn
Khi Mạnh Mặc Vãn xách chiếc bánh kem velvet đỏ hình trái tim và bó hoa hồng phấn ly châu mà Chúc Phàm đưa cho rời khỏi lễ đường, cô vẫn còn lâng lâng như đang bay trên mây.
Khiến cô cảm thấy lâng lâng không phải là bánh kem hay hoa tươi, mà là lời cảm ơn trang trọng của Chúc Phàm.
Cô hoàn toàn không cảm thấy mình đã giúp được gì cho Chúc Phàm, thế nhưng lại được nghe bản Hoa huyên thảo mà Chúc Phàm đặc biệt đàn tặng, còn được ăn món bánh xa xỉ mà bình thường cô chẳng bao giờ đụng đến, nhận cả bó hoa đắt đỏ mà cô chẳng bao giờ nỡ mua.
Buổi sáng hôm nay, cô như được sao may mắn chiếu rọi.
Mạnh Mặc Vãn không kìm được quay đầu nhìn vào lễ đường nơi Chúc Phàm vẫn còn đang ở lại.
Bạn bè bên cạnh học tỷ ai nấy đều ăn mặc xinh đẹp tinh tế, vóc dáng và khí chất đều nổi bật.
Mạnh Mặc Vãn cúi đầu, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ.
Cô hy vọng học tỷ Chúc ngày nào cũng có thể vui vẻ hạnh phúc. Cô sẽ cất giữ thật kỹ kỷ niệm ngày hôm nay.
Vai chạm vào ai đó, cô hoảng hốt ngẩng đầu xin lỗi:
“Xin lỗi, xin lỗi, mình sẽ chú ý đường đi hơn.”
Văn Vũ Tinh liên tục hắt xì mấy cái, vẻ mặt đầy ghét bỏ:
“Cậu để hoa xa tôi ra một chút, ông đây không ngửi nổi phấn hoa.”
Mạnh Mặc Vãn rụt vai lại, ôm chặt bó hoa vào lòng.
Thấy cô gái trông như gặp phải xác sống, Văn Vũ Tinh không khỏi lầm bầm:
“Anh Trụ, chắc chắn là tại anh quá dọa người, mỗi lần em đi cùng anh, ai nhìn em cũng như nhìn một tên tội phạm hung ác.”
Phương Kỳ Trụ liếc cậu một cái, ánh mắt nhàn nhạt.
Văn Vũ Tinh lập tức bước nhanh theo, rồi không nhịn được lại ngoái đầu nhìn về phía Chúc Phàm:
“Anh ở tòa thí nghiệm thì giáo sư Trần không tìm, vừa bước ra là ông ấy nhắn dồn dập như mạng đòi.”
Việc lôi Phương Kỳ Trụ đến lễ đường xem náo nhiệt là do cậu đề xuất, nhưng không ngờ anh Trụ của cậu thật sự lại chịu đến.
Phương Kỳ Trụ lướt ngón tay trên màn hình điện thoại, ảnh vẽ chân dung Phương Kỳ Bạch cũng lần lượt hiện ra.
Lúc này, Chúc Phàm vẫn chưa biết rằng những bản phác họa Phương Kỳ Bạch mà thân thể nguyên chủ từng vẽ đang bị lan truyền khắp Đại học Kinh Đô.
Từ thời cấp ba đến đại học, tổng cộng 92 tấm.
Phương Kỳ Trụ nhìn chăm chú những tấm hình trong điện thoại, khóe môi nhếch lên.
Bàn tay mảnh mai, thon dài ấy… nếu không thể vẽ tranh và chơi đàn, sẽ ra sao nhỉ? Cô sẽ khóc.
Mái tóc xõa xuống của Phương Kỳ Trụ che khuất vẻ âm trầm nơi giữa chân mày.
“Anh Trụ, phụ nữ mà Phương Kỳ Bạch không cần, bọn mình cũng không thèm.” — Văn Vũ Tinh lỡ miệng buột ra.
Bước chân đang đi phía trước của Phương Kỳ Trụ chợt khựng lại.
Văn Vũ Tinh nhanh chóng nhét điện thoại vào túi, đối diện với ánh mắt lạnh băng sắc bén của anh Trụ, hít sâu một hơi:
“Em tự vả.”
Cậu tự tát mình suýt nữa làm sưng cả mặt, khẽ lầm bầm:
“Anh Trụ, thì ra anh thích kiểu ngoan ngoãn…”
“Anh Trụ, em thề, sau này nếu em dám nói Chúc Phàm một câu không hay, thì cái miệng này khỏi cần giữ nữa.”
Con robot phía sau vẫn bước theo từng bước, trên tay vẫn ném tung quả táo đỏ.
“Tiểu Cơ, đừng theo bọn anh nữa, đi dỗ bảo bối tâm can của anh Trụ đi.”
“Đừng chơi quả táo đó nữa, trong quả đó có đồ quan trọng, lỡ làm mất, mười con như cậu cũng không đền nổi.”
Văn Vũ Tinh trong lòng gào thét, tát mình đau quá.
Cậu thử thả tay xuống, nhưng giây tiếp theo, khi bị Phương Kỳ Trụ liếc sang, lại lập tức tự vả thêm một cái rõ đau lên mặt.
…
Lễ đường sau khi đám sinh viên tò mò kéo đến rời đi, cũng dần được khôi phục nguyên trạng.
Chúc Phàm nghịch nghịch chiếc USB trong tay, cười hỏi:
“Cái USB này là của ai vậy?”
Minh Nhã Trí căng thẳng đưa tay kéo Chúc Phàm:
“A Phàm…”
Chúc Phàm né tránh bàn tay cô ta đưa sang.
“USB là của Nhã Trí.”
“Chúc Phàm, Nhã Trí cũng chỉ muốn giúp cậu thôi, chuyện thành ra như thế này… ai cũng không mong muốn cả.”
“Bọn mình chuẩn bị cả buổi sáng, dù không có công cũng có sức mà…”
Cô gái vừa đứng ra bênh vực Minh Nhã Trí lập tức bị cô ta trừng cho một cái sắc lẹm:
“A Phàm, xin lỗi, đều tại tớ không nhìn thấy bài hot kia…”
Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com
“Tớ không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này…”
Chúc Phàm tiến lại gần Minh Nhã Trí, cúi người ghé sát vào tai cô ta, giọng đủ để chỉ hai người nghe thấy:
“Cậu thật lòng muốn giúp tôi, hay là đã dốc hết sức chỉ để mong tôi mất mặt?”
Giọng nói trong trẻo lạnh lẽo ấy khiến Minh Nhã Trí bất giác hoảng loạn.
Cô ta ngẩng đầu, gương mặt vừa vô tội vừa bối rối, cố gắng nặn ra nụ cười lấy lòng:
“A Phàm, cậu đang nói gì vậy? Sao tớ lại muốn thấy cậu mất mặt chứ, tớ mong cậu tốt còn không kịp nữa là…”
Chúc Phàm khẽ khép mắt, câu nói tiếp theo lạnh đến mức khiến Minh Nhã Trí không còn chốn dung thân:
“Đầu tiên là bỏ thuốc tôi, giờ lại là màn tỏ tình này.”
“Quán bar của anh trai cậu… không biết có chịu nổi kiểm tra không.”
Mặt Minh Nhã Trí tái nhợt ngay tức khắc.
Chúc Phàm… đã biết rồi?
Những người xung quanh không nghe rõ hai người đang thì thầm gì, còn tưởng họ sắp làm hòa như mọi lần.
Trước đây, mỗi lần Chúc Phàm giận, Minh Nhã Trí đều có thể nhanh chóng dỗ dành được.
Nhưng Chúc Phàm thẳng người dậy:
“Minh Nhã Trí, thu lại mấy trò của cậu đi.”
Ánh mắt lạnh nhạt của Chúc Phàm cùng với vẻ hoảng hốt sợ hãi của Minh Nhã Trí khiến vở kịch “bạn thân tốt” giữa hai người dần trở nên gượng gạo.
Các cô gái đứng xung quanh đều im bặt.
Một cô gái mặc váy ngắn kiểu Chanel màu hồng bị ánh mắt lạnh lùng của Chúc Phàm quét qua, lập tức chỉ tay về phía Minh Nhã Trí:
“Chúc tiểu thư, tất cả đều là do Minh Nhã Trí sắp xếp, không liên quan đến bọn tôi, bọn tôi chỉ góp sức góp người thôi.”
“Đúng đúng, cậu đừng giận bọn tôi.”
protected text
Minh Nhã Trí chỉ cảm thấy có vô số cái tát vô hình giáng thẳng lên mặt mình, nghiền nát hoàn toàn lòng tự trọng.
Dù vậy, cô ta vẫn phải cố gắng mỉm cười, dỗ Chúc Phàm đừng giận.
Nhưng động tác né tránh lạnh lùng của Chúc Phàm khiến bàn tay đang vươn ra của cô ta cứng đờ giữa không trung.
“Chúc Phàm.”
Giọng nói của Phương Kỳ Bạch phá tan sự im lặng nơi góc lễ đường.
Chúc Phàm hơi ngạc nhiên:
“Cậu vẫn chưa đi sao?”
Phương Kỳ Bạch khẽ gật đầu:
“Sách và túi của cậu, tớ đã để ở thư viện rồi. Đàn piano hôm nay có lấy không?”
Khi đối mặt với Phương Kỳ Bạch lúc này, Chúc Phàm hoàn toàn không hề cảm thấy ngượng ngùng.
Rõ ràng, Phương Kỳ Bạch cũng chẳng xem buổi “tỏ tình nhầm” kia là chuyện gì to tát.
“Tớ đi lấy sách và túi trước, chìa khóa xe ở trong đó.”
Rời khỏi lễ đường, Chúc Phàm bị một con robot cao ngang hông chặn lại.
Cô tò mò cúi xuống:
“Robot nhỏ quá đi.”
“Đừng thấy tôi nhỏ, tôi là quán quân 1500m tại Thế vận hội Robot hình người thế giới năm nay đấy!”
Chúc Phàm nghe giọng ngọt ngào đáng yêu của hệ thống lồng tiếng, cười khúc khích:
“Chủ nhân của cậu đâu?”
Robot khom người, làm động tác như hiệp sĩ:
“Chủ nhân, xin chào.”
Chúc Phàm nhìn robot rồi lại nhìn xung quanh:
“Cậu đang gọi tôi?”
Chơi đùa với robot một lúc, cô mới sực nhớ ra Phương Kỳ Bạch vẫn đang chờ.
Cô vẫy tay với robot:
“Tạm biệt nhé.”
Từ lễ đường đến thư viện, chú robot nhỏ kia vẫn lẽo đẽo theo sau suốt quãng đường.
Khiến cô cảm thấy lâng lâng không phải là bánh kem hay hoa tươi, mà là lời cảm ơn trang trọng của Chúc Phàm.
Cô hoàn toàn không cảm thấy mình đã giúp được gì cho Chúc Phàm, thế nhưng lại được nghe bản Hoa huyên thảo mà Chúc Phàm đặc biệt đàn tặng, còn được ăn món bánh xa xỉ mà bình thường cô chẳng bao giờ đụng đến, nhận cả bó hoa đắt đỏ mà cô chẳng bao giờ nỡ mua.
Buổi sáng hôm nay, cô như được sao may mắn chiếu rọi.
Mạnh Mặc Vãn không kìm được quay đầu nhìn vào lễ đường nơi Chúc Phàm vẫn còn đang ở lại.
Bạn bè bên cạnh học tỷ ai nấy đều ăn mặc xinh đẹp tinh tế, vóc dáng và khí chất đều nổi bật.
Mạnh Mặc Vãn cúi đầu, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ.
Cô hy vọng học tỷ Chúc ngày nào cũng có thể vui vẻ hạnh phúc. Cô sẽ cất giữ thật kỹ kỷ niệm ngày hôm nay.
Vai chạm vào ai đó, cô hoảng hốt ngẩng đầu xin lỗi:
“Xin lỗi, xin lỗi, mình sẽ chú ý đường đi hơn.”
Văn Vũ Tinh liên tục hắt xì mấy cái, vẻ mặt đầy ghét bỏ:
“Cậu để hoa xa tôi ra một chút, ông đây không ngửi nổi phấn hoa.”
Mạnh Mặc Vãn rụt vai lại, ôm chặt bó hoa vào lòng.
Thấy cô gái trông như gặp phải xác sống, Văn Vũ Tinh không khỏi lầm bầm:
“Anh Trụ, chắc chắn là tại anh quá dọa người, mỗi lần em đi cùng anh, ai nhìn em cũng như nhìn một tên tội phạm hung ác.”
Phương Kỳ Trụ liếc cậu một cái, ánh mắt nhàn nhạt.
Văn Vũ Tinh lập tức bước nhanh theo, rồi không nhịn được lại ngoái đầu nhìn về phía Chúc Phàm:
“Anh ở tòa thí nghiệm thì giáo sư Trần không tìm, vừa bước ra là ông ấy nhắn dồn dập như mạng đòi.”
Việc lôi Phương Kỳ Trụ đến lễ đường xem náo nhiệt là do cậu đề xuất, nhưng không ngờ anh Trụ của cậu thật sự lại chịu đến.
Phương Kỳ Trụ lướt ngón tay trên màn hình điện thoại, ảnh vẽ chân dung Phương Kỳ Bạch cũng lần lượt hiện ra.
Lúc này, Chúc Phàm vẫn chưa biết rằng những bản phác họa Phương Kỳ Bạch mà thân thể nguyên chủ từng vẽ đang bị lan truyền khắp Đại học Kinh Đô.
Từ thời cấp ba đến đại học, tổng cộng 92 tấm.
Phương Kỳ Trụ nhìn chăm chú những tấm hình trong điện thoại, khóe môi nhếch lên.
Bàn tay mảnh mai, thon dài ấy… nếu không thể vẽ tranh và chơi đàn, sẽ ra sao nhỉ? Cô sẽ khóc.
Mái tóc xõa xuống của Phương Kỳ Trụ che khuất vẻ âm trầm nơi giữa chân mày.
“Anh Trụ, phụ nữ mà Phương Kỳ Bạch không cần, bọn mình cũng không thèm.” — Văn Vũ Tinh lỡ miệng buột ra.
Bước chân đang đi phía trước của Phương Kỳ Trụ chợt khựng lại.
Văn Vũ Tinh nhanh chóng nhét điện thoại vào túi, đối diện với ánh mắt lạnh băng sắc bén của anh Trụ, hít sâu một hơi:
“Em tự vả.”
Cậu tự tát mình suýt nữa làm sưng cả mặt, khẽ lầm bầm:
“Anh Trụ, thì ra anh thích kiểu ngoan ngoãn…”
“Anh Trụ, em thề, sau này nếu em dám nói Chúc Phàm một câu không hay, thì cái miệng này khỏi cần giữ nữa.”
Con robot phía sau vẫn bước theo từng bước, trên tay vẫn ném tung quả táo đỏ.
“Tiểu Cơ, đừng theo bọn anh nữa, đi dỗ bảo bối tâm can của anh Trụ đi.”
“Đừng chơi quả táo đó nữa, trong quả đó có đồ quan trọng, lỡ làm mất, mười con như cậu cũng không đền nổi.”
Văn Vũ Tinh trong lòng gào thét, tát mình đau quá.
Cậu thử thả tay xuống, nhưng giây tiếp theo, khi bị Phương Kỳ Trụ liếc sang, lại lập tức tự vả thêm một cái rõ đau lên mặt.
…
Lễ đường sau khi đám sinh viên tò mò kéo đến rời đi, cũng dần được khôi phục nguyên trạng.
Chúc Phàm nghịch nghịch chiếc USB trong tay, cười hỏi:
“Cái USB này là của ai vậy?”
Minh Nhã Trí căng thẳng đưa tay kéo Chúc Phàm:
“A Phàm…”
Chúc Phàm né tránh bàn tay cô ta đưa sang.
“USB là của Nhã Trí.”
“Chúc Phàm, Nhã Trí cũng chỉ muốn giúp cậu thôi, chuyện thành ra như thế này… ai cũng không mong muốn cả.”
“Bọn mình chuẩn bị cả buổi sáng, dù không có công cũng có sức mà…”
Cô gái vừa đứng ra bênh vực Minh Nhã Trí lập tức bị cô ta trừng cho một cái sắc lẹm:
“A Phàm, xin lỗi, đều tại tớ không nhìn thấy bài hot kia…”
Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com
“Tớ không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này…”
Chúc Phàm tiến lại gần Minh Nhã Trí, cúi người ghé sát vào tai cô ta, giọng đủ để chỉ hai người nghe thấy:
“Cậu thật lòng muốn giúp tôi, hay là đã dốc hết sức chỉ để mong tôi mất mặt?”
Giọng nói trong trẻo lạnh lẽo ấy khiến Minh Nhã Trí bất giác hoảng loạn.
Cô ta ngẩng đầu, gương mặt vừa vô tội vừa bối rối, cố gắng nặn ra nụ cười lấy lòng:
“A Phàm, cậu đang nói gì vậy? Sao tớ lại muốn thấy cậu mất mặt chứ, tớ mong cậu tốt còn không kịp nữa là…”
Chúc Phàm khẽ khép mắt, câu nói tiếp theo lạnh đến mức khiến Minh Nhã Trí không còn chốn dung thân:
“Đầu tiên là bỏ thuốc tôi, giờ lại là màn tỏ tình này.”
“Quán bar của anh trai cậu… không biết có chịu nổi kiểm tra không.”
Mặt Minh Nhã Trí tái nhợt ngay tức khắc.
Chúc Phàm… đã biết rồi?
Những người xung quanh không nghe rõ hai người đang thì thầm gì, còn tưởng họ sắp làm hòa như mọi lần.
Trước đây, mỗi lần Chúc Phàm giận, Minh Nhã Trí đều có thể nhanh chóng dỗ dành được.
Nhưng Chúc Phàm thẳng người dậy:
“Minh Nhã Trí, thu lại mấy trò của cậu đi.”
Ánh mắt lạnh nhạt của Chúc Phàm cùng với vẻ hoảng hốt sợ hãi của Minh Nhã Trí khiến vở kịch “bạn thân tốt” giữa hai người dần trở nên gượng gạo.
Các cô gái đứng xung quanh đều im bặt.
Một cô gái mặc váy ngắn kiểu Chanel màu hồng bị ánh mắt lạnh lùng của Chúc Phàm quét qua, lập tức chỉ tay về phía Minh Nhã Trí:
“Chúc tiểu thư, tất cả đều là do Minh Nhã Trí sắp xếp, không liên quan đến bọn tôi, bọn tôi chỉ góp sức góp người thôi.”
“Đúng đúng, cậu đừng giận bọn tôi.”
protected text
Minh Nhã Trí chỉ cảm thấy có vô số cái tát vô hình giáng thẳng lên mặt mình, nghiền nát hoàn toàn lòng tự trọng.
Dù vậy, cô ta vẫn phải cố gắng mỉm cười, dỗ Chúc Phàm đừng giận.
Nhưng động tác né tránh lạnh lùng của Chúc Phàm khiến bàn tay đang vươn ra của cô ta cứng đờ giữa không trung.
“Chúc Phàm.”
Giọng nói của Phương Kỳ Bạch phá tan sự im lặng nơi góc lễ đường.
Chúc Phàm hơi ngạc nhiên:
“Cậu vẫn chưa đi sao?”
Phương Kỳ Bạch khẽ gật đầu:
“Sách và túi của cậu, tớ đã để ở thư viện rồi. Đàn piano hôm nay có lấy không?”
Khi đối mặt với Phương Kỳ Bạch lúc này, Chúc Phàm hoàn toàn không hề cảm thấy ngượng ngùng.
Rõ ràng, Phương Kỳ Bạch cũng chẳng xem buổi “tỏ tình nhầm” kia là chuyện gì to tát.
“Tớ đi lấy sách và túi trước, chìa khóa xe ở trong đó.”
Rời khỏi lễ đường, Chúc Phàm bị một con robot cao ngang hông chặn lại.
Cô tò mò cúi xuống:
“Robot nhỏ quá đi.”
“Đừng thấy tôi nhỏ, tôi là quán quân 1500m tại Thế vận hội Robot hình người thế giới năm nay đấy!”
Chúc Phàm nghe giọng ngọt ngào đáng yêu của hệ thống lồng tiếng, cười khúc khích:
“Chủ nhân của cậu đâu?”
Robot khom người, làm động tác như hiệp sĩ:
“Chủ nhân, xin chào.”
Chúc Phàm nhìn robot rồi lại nhìn xung quanh:
“Cậu đang gọi tôi?”
Chơi đùa với robot một lúc, cô mới sực nhớ ra Phương Kỳ Bạch vẫn đang chờ.
Cô vẫy tay với robot:
“Tạm biệt nhé.”
Từ lễ đường đến thư viện, chú robot nhỏ kia vẫn lẽo đẽo theo sau suốt quãng đường.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









