Chúc Phàm khẽ vỗ vào micro, thử âm xong thì cất giọng:

“Các bạn học, chào mừng mọi người đến với buổi tiệc sinh nhật của Mặc Vãn.”

Mạnh Mặc Vãn ôm máy tính, sau khi đeo lại kính, tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn. Nghe thấy lời của Chúc Phàm, khuôn mặt cô lập tức đỏ bừng như sắp bốc cháy.

Trên đường đến đây, Chúc Phàm đã nói trước với cô rằng muốn biến buổi tỏ tình này thành tiệc sinh nhật của cô.

Cô như bị ma xui quỷ khiến mà gật đầu đồng ý.

Rõ ràng cô vốn rất sợ những nơi đông người, càng không quen bị mọi ánh mắt đổ dồn vào mình.

Thế nhưng khi nhìn thấy cô gái trên sân khấu như đang phát sáng kia, cô bỗng cảm thấy hôm nay sẽ là một ngày sinh nhật không thể nào quên.

Mạnh Mặc Vãn lắng nghe tiếng xôn xao bên dưới sân khấu, ánh mắt bị Chúc Phàm hút chặt, không sao dời nổi.

Chúc Phàm mỉm cười với cô, còn cô thì chỉ biết ngơ ngẩn cười đáp lại.

Nụ cười bên môi Minh Nhã Trí cứng lại.

“A Phàm, không phải cậu định tỏ—”

“Cái gì vậy, không phải là tỏ tình sao?”

“Gì đây? Nữ thần đang chơi trò gì thế?”

Chúc Phàm không để tâm đến tiếng xì xào phía dưới hay những ám hiệu không ngừng của Minh Nhã Trí.

Cô chỉ chỉ tay về phía hàng ghế khán giả tốt nhất cho Mạnh Mặc Vãn.

Mạnh Mặc Vãn bắt gặp ánh nhìn từ khắp nơi đổ dồn vào mình, vô thức trở nên căng thẳng.

Dưới ánh mắt mỉm cười dịu dàng của Chúc Phàm, cô ngơ ngác bước xuống sân khấu.

Lúc xuống bậc thang, đầu óc choáng váng, chân tay cũng mềm nhũn.

Lúc này trong đầu Mạnh Mặc Vãn chỉ có một suy nghĩ.

Cô thế mà lại trở thành nhân vật chính thứ hai của buổi tỏ tình này.

À không đúng. Là nhân vật chính của buổi tiệc sinh nhật này.

Minh Nhã Trí khẽ nâng váy, bước lên sân khấu một cách tao nhã. Cô cố tình đi thật chậm, khiến cho đám đông bên dưới càng thêm xôn xao.

Chúc Phàm dường như không nghe thấy gì cả.

Minh Nhã Trí dịu dàng nhận lấy micro:

“A Phàm, lát nữa cậu chơi đàn, để mình cầm micro cho cậu.”

Chỉ cần cô đứng trên sân khấu, chỉ cần cầm micro trong tay, cô sẽ có cách khiến màn tỏ tình tiếp tục.

Cô liếc về phía hàng ghế khán giả nơi cô gái đang đeo kính gọng đen, cười ngốc nghếch kia, ánh mắt giấu đi tia khinh miệt.

Tỏ tình biến thành tiệc sinh nhật sao? Chỉ là thêm một tiết mục thôi mà. Buổi sáng nay cô đã bỏ công sắp đặt, còn phải cực khổ xin duyệt để dùng lễ đường tổ chức sự kiện này, chẳng phải để cho con nhỏ nhà quê chẳng biết từ đâu chui ra kia hưởng thụ.

Minh Nhã Trí kín đáo liếc nhìn Dung Nhạc Vi trong đám đông.

Vi Vi, món quà sinh nhật hôm nay, chắc chắn cậu sẽ hài lòng.

Chúc Phàm ngồi xuống ghế piano.

Minh Nhã Trí cúi người, đưa micro đến gần đàn.

“Mặc Vãn, chọn một bài đi.”

Mạnh Mặc Vãn siết chặt chiếc túi vải bố, ngẩn người vài giây.

Chúc Phàm không hối thúc, chỉ yên lặng ngồi chờ cô chọn bài.

Chủ nhân thân thể này từng thi đậu cấp 10 piano, nhưng nhạc cụ chính lại là cello.

Còn cô thì giỏi nhất là đánh đàn tỳ bà.

Chỉ cần Mặc Vãn không chọn bài quá khó, chắc cô có thể chơi được.

“Hoa huyên thảo.”

Chúc Phàm mỉm cười:

“Bài Hoa huyên thảo này, tặng em.”

“Mặc Vãn, sinh nhật vui vẻ.”

Lễ đường vốn đang ồn ào, nay theo những giai điệu nhẹ nhàng, uyển chuyển từ đầu ngón tay cô gái trên sân khấu mà lặng ngắt như tờ.

Trong không khí tràn ngập hương ngọt ngào của bánh kem và mùi thơm đậm đà của hoa hồng.

Cô gái trên sân khấu mặc váy dài trắng tinh, ngón tay uyển chuyển nhảy múa trên phím đàn, nụ cười nhạt nơi khóe môi đẹp đến mê hồn.

Chơi đến đoạn sau, Chúc Phàm hơi áy náy liếc nhìn Mạnh Mặc Vãn.

Cô đánh sai một nốt.

Bản nhạc này cô biết chơi, nhưng không quá thuần thục.

Mạnh Mặc Vãn lấy tay che miệng, vừa kích động vừa hạnh phúc.

Hôm nay cô thật quá may mắn.

Văn Vũ Tinh ôm lấy con robot đang chơi trò “quả táo”.

Cậu chẳng mấy hứng thú với âm nhạc, trọng tâm của cậu là chuyện Chúc Phàm không hề tỏ tình.

“Tiểu Cơ, không phải tỏ tình, không phải tỏ tình, không phải tỏ tình.”

“Mua, mua, mua.”

Robot quay đầu lại, lộ rõ vẻ chê bai ra mặt.

Phương Kỳ Bạch và Văn Vũ Tinh đứng khá gần nhau. Thấy Văn Vũ Tinh bỗng dưng “lên cơn” kỳ quái, Phương Kỳ Bạch hơi cau mày, khẽ tránh sang một bên.

Anh ta không nhìn Chúc Phàm đang đánh đàn trên sân khấu nữa, mà lên tiếng:

“Tối qua, ba bảo tôi ở nhà đợi cậu cả đêm.”

Câu này là nói với Phương Kỳ Trụ.

Thái độ lạnh nhạt và hờ hững của Phương Kỳ Trụ khiến giọng Phương Kỳ Bạch cũng lạnh đi mấy phần:

“Cú đấm tôi đánh cậu, cậu đánh lại đi.”

Phương Kỳ Trụ thậm chí còn không buồn ngước mắt.

protected text

“Cậu tránh xa Trụ ca của tôi ra, cũng đừng có mà lên tiếng.”

Chỉ cần ở đâu có Phương Kỳ Bạch, Trụ ca của cậu thế nào cũng bị dính vận xui.

Bên ngoài ai cũng nghĩ Phương Kỳ Bạch bị tên con riêng Phương Kỳ Trụ kia ức hiếp đến sống dở chết dở.

Nhưng khi Trụ ca của cậu mới trở về nhà họ Phương, suýt nữa đã bị Phương Kỳ Bạch đẩy xuống hồ bơi, chết đuối luôn rồi.

Học hành giỏi giang, tao nhã như gió xuân?

Hừ, phỉ nhổ.

Còn mẹ của Phương Kỳ Bạch, người phụ nữ tâm thần kia, rõ ràng biết Trụ ca của cậu bị dị ứng đậu phộng, vậy mà còn cố ý bỏ bơ đậu phộng vào đồ ăn của anh ấy.

Trụ ca bị dị ứng đến sốc phản vệ, nếu không nhờ ông bố tiện nghi kia về kịp lúc, chắc giờ cỏ trên mộ anh ấy đã mọc cao bằng đầu cậu rồi.

Cú đấm Văn Vũ Tinh giơ lên chưa kịp chạm vào mặt Phương Kỳ Bạch thì đã bị Phương Kỳ Trụ dùng một tay giữ chặt, ấn nhẹ một cái.

Văn Vũ Tinh đau đến mặt méo xệch, nhưng dưới ánh mắt của Trụ ca, lại không dám phát ra một tiếng nào.

Cậu theo tầm nhìn của Trụ ca, lại quay sang nhìn Chúc Phàm trên sân khấu.

Văn Vũ Tinh chợt nhận ra, Trụ ca không cho cậu đánh Phương Kỳ Bạch lúc này… hình như là vì bản nhạc Chúc Phàm vẫn chưa đánh xong.

Bên dưới sân khấu đang là tranh chấp ân oán giữa các cậu trai, mà trên sân khấu, Chúc Phàm lại hoàn toàn không hay biết gì.

Từ góc nhìn của Phương Kỳ Trụ, chỉ thấy được mái tóc đen nhánh mượt mà buông xõa trên vai cô gái, cùng làn váy trắng thướt tha rủ xuống đất.

Chỉ một khoảng nhỏ trong tầm mắt, chớp mắt đã bị người khác che khuất.

Bản nhạc kết thúc.

Minh Nhã Trí quét mắt qua đám khán giả bên dưới vẫn chưa nghe đã tai, bàn tay cầm micro siết chặt.

Ánh hào quang từ Chúc Phàm khiến cô ta trở nên mờ nhạt, như không còn tồn tại.

Từ nhỏ đã vậy rồi.

Trong mắt cô ta dâng trào ghen tị, nhưng bị cô ta nén xuống.

Cô ta đưa micro lên miệng:

“A Phàm, ngoài bản Hoa huyên thảo này, cậu còn chuẩn bị bất ngờ nào cho Phương Kỳ Bạch nữa đúng không?”

“Tỏ tình đi.”

“Tỏ tình đi.”

“Tỏ tình đi.”



Nhịp điệu gần như được dẫn dắt ngay lập tức.

Chúc Phàm vẫn ngồi trên ghế đàn, không đứng dậy:

“Minh Nhã Trí.”

Một tiếng gọi tên nhẹ nhàng lạnh lẽo, khiến Minh Nhã Trí nhất thời không đoán được suy nghĩ của Chúc Phàm lúc này.

“Không phải cậu nói muốn tỏ tình sao? Mình và cậu đã lên kế hoạch, bàn bạc bao lâu rồi.”

“Chẳng phải là để tạo bất ngờ cho Phương Kỳ Bạch sao…”

Giọng nói của Minh Nhã Trí, thông qua micro, vang vọng khắp lễ đường, đến tai từng người một.

Khi bước lên cầm micro, cô đã đoán trước được tình cảnh này.

Nhìn nụ cười ngọt ngào và giọng điệu đầy quan tâm ấy, Chúc Phàm khẽ cong môi.

“Trời ơi, tình bạn thần tiên gì đây, cảm động muốn khóc luôn…”

Dịch Gia cười khẩy.

Tình bạn thần tiên cái gì chứ, có não đi, rõ rành rành là bạn thù đội lốt bạn thân.

Minh Nhã Trí cảm động đến mức đưa tay che miệng, rồi nhét micro vào tay Chúc Phàm.

Sau hôm nay, việc Phương Kỳ Bạch không thích Chúc Phàm sẽ lan khắp Đại học Kinh Đô.

Chúc Phàm, cậu không phải lúc nào cũng cao cao tại thượng, đầy kiêu ngạo sao?

Cúi đầu, vứt bỏ tự tôn để theo đuổi Phương Kỳ Bạch — mà anh ta lại chẳng thèm thích cậu.

Trước khi đến lễ đường, Chúc Phàm đã nghĩ đến rất nhiều cách giải quyết.

Cũng từng nghĩ sẽ không xuất hiện.

Nhưng như vậy lại quá yếu đuối.

Cô nhìn xuống dưới sân khấu, nơi có Mạnh Mặc Vãn — người cô chỉ mới quen hôm nay, nhưng lại đang vì cô mà lo lắng, vì cô không thể rút lui được, mà cảm thấy lúng túng thay — trong lòng chợt thấy ấm áp.

“Mình tin rằng các bạn đến đây hôm nay đều nghĩ sẽ có một màn tỏ tình hoành tráng.”

“Mười phút trước, mình mới được thông báo rằng, mình là nhân vật chính trong màn tỏ tình này.”

Chúc Phàm khi nói những lời này, đã nghiêm túc nhìn về phía Phương Kỳ Bạch.

“Tỏ tình là chuyện hai người tình nguyện. Nếu một bên không hề có suy nghĩ như vậy, thì kiểu tỏ tình rầm rộ, huy động đông người thế này… chỉ khiến người ta cảm thấy lúng túng.”

“Lãng phí tài nguyên của trường cho những chuyện tự cho là cảm động — thật sự rất ngu ngốc.”

Giọng cô gái nhẹ nhàng, chân thành, thẳng thắn.

Nụ cười trên mặt Minh Nhã Trí đã bắt đầu cứng lại.

“Nãy giờ lễ đường dường như toàn là Minh Nhã Trí cùng hội chị em của cô ấy trang trí.”

“Tôi cũng nghe rồi, cô ấy nói là muốn tặng Chúc Phàm một bất ngờ.”

“Ơ, tự tiện thay người khác tỏ tình sao?”

“Nếu tôi có một người bạn thân như vậy, chắc tôi cảm động chết mất.”

“Cảm động? Không thấy xấu hổ dùm à?”

Tiếng xì xào dưới sân khấu truyền đến tai Chúc Phàm. Cô chỉ vào những bó hoa và bánh ngọt trong lễ đường:

“Lễ đường được trang trí rất đẹp. Những bó hoa và bánh ngọt này, mình hy vọng khi ra về, mọi người có thể mang một ít theo, để lễ đường có thể trở lại như ban đầu.”

Dưới hiệu ứng ánh sáng, giọng nói của Chúc Phàm nhẹ nhàng như nước, đôi mắt đen ánh lên sự lanh lợi như hồ ly, đôi môi hồng nhỏ cong lên thành một nụ cười rực rỡ như ánh nắng.

Ai đó bắt đầu vỗ tay trước.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện