“Vương Đại Chí, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày cho rồi!” Cha Vương còn chưa kịp nổi giận với con trai thì mẹ Vương đã cầm chiếc xẻng nấu ăn xông ra từ bếp.
“A a a!”
Và rồi, Vương Đại Chí lại là người xui xẻo.
Mẹ Vương vung chiếc xẻng nấu ăn, phang tới tấp vào người Vương Đại Chí, đ.á.n.h cho hắn phải kêu la t.h.ả.m thiết không ngừng.
“Đánh! Đánh nó cho tôi một trận nhừ t.ử!” Cha Vương tức giận gầm lên. “Đánh c.h.ế.t thằng ranh con này cho tôi! Đúng là phản trời rồi, cứ tưởng nó thật sự biết sai rồi, ai ngờ vẫn chứng nào tật nấy.”
Vương Đại Chí thật sự cảm thấy mình oan quá đi mất!
Rõ ràng là hắn bị bắt nạt, hắn sắp bị Trình Xuân Nha bắt nạt đến c.h.ế.t rồi, vậy mà cuối cùng người bị phạt vẫn là hắn.
Hắn có nên khâm phục con tiện nhân Trình Xuân Nha kia đúng là có bản lĩnh không? Kỹ năng diễn xuất đó đúng là không ai sánh bằng.
Khi cả nhà ngồi vào bàn ăn cơm, Vương Đại Chí đã đau ê ẩm khắp người, đến cả việc ngồi trên ghế cũng cảm thấy m.ô.n.g đau buốt.
“Vác cái mặt đưa đám cho ai xem đấy?” Cha Vương sa sầm mặt nhìn con trai. “Sao nào, bị mẹ mày dạy dỗ một trận mà vẫn chưa chừa à?”
“Vác cái mặt đưa đám như thế là đang oán hận hai ông bà già này cái gì sao?”
“Con có nói gì đâu,” Vương Đại Chí bất mãn lầm bầm. “Cha mà muốn mẹ đ.á.n.h con thêm trận nữa thì cứ nói thẳng, cần gì phải kiếm cớ.”
“Mày…” Cha Vương tức đến nỗi đặt mạnh đôi đũa xuống. “Vương Đại Chí, mày nói thẳng ra đi! Rốt cuộc mày muốn thế nào, cứ phải làm cho cái nhà này tan nát thì thằng khốn mày mới vừa lòng phải không?”
“Nếu mày thật sự có ý định đó thì cút ngay khỏi nhà này cho tao, tao không có đứa con như mày.”
“Sau này cha với mẹ mày sẽ coi Xuân Nha như con gái, tất cả tài sản trong nhà sau này đều để lại cho Xuân Nha và hai đứa nhỏ, thằng con bất hiếu như mày đừng hòng có được một xu.”
“Đúng vậy,” mẹ Vương nghiến răng nói. “Từ hôm nay trở đi, tiền lương hàng tháng của cha mày sẽ không để thằng khốn mày giữ nữa.”
“Còn nữa, số tiền chúng ta để ở chỗ mày mấy năm nay, bây giờ giao hết ra đây.”
Vì chỉ có một đứa con trai, lại thêm tin tưởng con trai và con dâu nên tiền bạc trong nhà, cha mẹ Vương đều giao cho vợ chồng hắn giữ.
Nhưng thực chất đều do một mình Vương Đại Chí quản lý, bởi vì nguyên chủ vốn không hề đề phòng chồng mình.
Cũng chính vì vậy mà ở kiếp trước, Vương Đại Chí mới có thể lấy hết tiền trong nhà, mang theo hai mẹ con Lưu Quế Hoa bỏ trốn.
Vương Đại Chí đương nhiên không muốn giao tiền ra, càng không muốn mất đi quyền quản lý tài chính trong nhà.
Rốt cuộc nếu trong tay không có tiền thì lấy đâu ra tiền để chu cấp cho hai mẹ con Quế Hoa.
“Sao, lời của mẹ với cha mày không có tác dụng nữa phải không?” Sắc mặt mẹ Vương khó coi vô cùng. “Giao tiền ra đây ngay! Giờ nghĩ lại, chính vì để mày có quá nhiều tiền trong tay nên mày mới sinh ra tâm địa xấu xa.”
Đàn ông có chút tiền trong tay là sinh hư, mẹ Vương hối hận thật rồi!
Sớm biết con trai mình có cái nết này thì đã không giao tiền trong nhà cho nó quản.
“Mẹ, con đoán tiền trong nhà đã bị Vương Đại Chí cầm đi cho con hồ ly tinh bên ngoài tiêu xài hết rồi,” Trình Xuân Nha uất hận nói. “Cho nên bây giờ anh ta mới không lấy ra được tiền.”
Tối hôm qua, Trình Xuân Nha đã sớm cuỗm sạch tiền ở chỗ Vương Đại Chí giấu.
Mà số tiền cũng không ít, khoảng chừng mấy trăm đồng.
Xem ra ở giai đoạn này, Vương Đại Chí vẫn chưa hoàn toàn mê muội đến mức đem hết tiền trong nhà cho Lưu Quế Hoa.
“Cô… Cô nói bậy bạ gì đó.” Vương Đại Chí trừng mắt như muốn phun lửa vào Trình Xuân Nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nửa năm qua, tuy hắn thường xuyên đưa tiền cho Quế Hoa, nhưng không hề đem hết tiền trong nhà cho cô ta.
Bởi vậy, nghe Trình Xuân Nha bôi nhọ mình như thế, Vương Đại Chí sao có thể không tức điên lên được?
“Vậy thì mày mau giao tiền ra đây.” Mẹ Vương không khỏi sốt ruột, nói cho cùng bà vẫn tin lời con dâu hơn.
Ai bảo con trai bà vì con hồ ly tinh bên ngoài kia mà đã mê muội rồi, nói nó đem hết tiền trong nhà cho con hồ ly tinh đó cũng rất có khả năng.
Thế nên lúc này, mẹ Vương sao có thể không nóng lòng cho được?
“Con… con…” Vương Đại Chí đương nhiên không muốn giao tiền ra, dù sao trước sau hắn cũng đã cho Quế Hoa gần hai trăm đồng.
Nếu bây giờ giao tiền ra mà số lượng không khớp thì không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn sẽ lại chọc giận cha mẹ.
Quan trọng nhất là, hắn thật sự không muốn mất đi quyền quản lý tài chính trong nhà!
Bảo giao tiền ra, hắn vạn lần không muốn.
“Còn không mau đi lấy hết tiền ra đây.” Cha Vương cũng nóng ruột không kém.
Chuyện vợ ông nghĩ đến, ông đương nhiên cũng nghĩ đến.
“Cha mẹ, hai người đừng ép nữa,” Trình Xuân Nha cười chua xót. “Bộ dạng này của Vương Đại Chí, còn có gì không rõ nữa sao?”
“Tiền trong nhà chắc chắn đã bị anh ta sớm cầm đi cho con hồ ly tinh bên ngoài tiêu xài hết rồi.”
“Tôi không có, cô đừng có vu oan cho tôi.” Vương Đại Chí hận không thể bóp c.h.ế.t Trình Xuân Nha cho rồi.
“Vậy thì anh mau lấy tiền ra đi!” Trình Xuân Nha khóc lóc gào lên. “Cái bộ dạng không chịu giao tiền này của anh, nói không đem hết tiền trong nhà cho con hồ ly tinh bên ngoài tiêu, ai mà tin được!”
“Vương Đại Chí ơi Vương Đại Chí, anh giỏi thật đấy, vì con hồ ly tinh bên ngoài kia mà thật sự không màng đến bất cứ thứ gì phải không?”
“Nếu ngày nào đó con hồ ly tinh kia đòi anh nhiều tiền hơn, mà anh lại không có, có phải anh sẽ lén bán cả hai đứa con trai đi không?”
“Vương Đại Chí, tao phải đ.á.n.h c.h.ế.t mày.” Cha Vương cầm lấy cây gậy chống, phang mạnh vào đầu Vương Đại Chí.
Cú đ.á.n.h không chỉ khiến Vương Đại Chí m.á.u chảy đầm đìa mà còn làm hắn ngất xỉu ngay tại chỗ.
“A!”
Mẹ Vương hét lên, cứ ngỡ chồng mình đã đ.á.n.h c.h.ế.t con trai.
Hai đứa trẻ thì bị dọa cho khóc ré lên.
Còn cha Vương đương nhiên cũng sợ đến mức mặt mày trắng bệch, ông thật không ngờ mình lại đ.á.n.h c.h.ế.t con trai!
...
Bác sĩ ở trạm y tế trong thôn được Trình Xuân Nha mời về nhà.
Cùng lúc đó, chuyện Vương Đại Chí đem hết tiền trong nhà cho hồ ly tinh bên ngoài tiêu nên bị cha Vương đ.á.n.h vỡ đầu chảy m.á.u, không biết sống c.h.ế.t ra sao, đã nhanh ch.óng lan truyền khắp thôn.
Lưu Quế Hoa vừa nghe tin đã vội vàng chạy đến nhà họ Vương.
Lúc này, trong sân nhà họ Vương đã tụ tập đầy người, rất nhiều dân làng đều đến xem náo nhiệt.
Đương nhiên, cũng có những người thật sự quan tâm Vương Đại Chí sống c.h.ế.t thế nào, dù sao cha Vương ở trong thôn trước nay vẫn có tiếng tốt, những người thật sự quan tâm tự nhiên không hy vọng ông trở thành tội phạm g.i.ế.c người, mà người bị g.i.ế.c lại là chính con trai mình.
Khi Lưu Quế Hoa chen được vào nhà họ Vương thì Trình Thảo Hoa và Diệp T.ử đang an ủi Trình Xuân Nha.
“Xuân Nha, cô đừng khóc nữa. Người tốt không sống lâu, kẻ ác sống dai nghìn năm. Cái thứ cặn bã như thằng Đại Chí nhà cô chắc chắn không c.h.ế.t dễ dàng như vậy đâu.” Đó là giọng của Trình Thảo Hoa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









