"Thế theo ý của cô, chẳng những chúng ta không thể đi tìm Vương Đại Chí tính sổ, mà ngay cả con hồ ly tinh kia, chúng ta cũng không làm gì được nó à!"
Sắc mặt Trình Thảo Hoa đen như đ.í.t nồi: "Mẹ nó, sao cứ có cảm giác uất ức thế nhỉ? Rõ ràng người làm sai là Vương Đại Chí, nhưng ngược lại lại thấy như thể người sai là Xuân Nha vậy."
"Đúng thế, đúng thế," người phụ nữ vừa lên tiếng bất bình nói. "Uất ức quá đi mất, chẳng lẽ chúng ta không có cách nào trị được Vương Đại Chí và con hồ ly tinh kia à?"
"Thôi được rồi, được rồi," Lưu Quế Hoa đau đầu nói, mà lúc này cô ta cũng đau đầu thật. "Mọi người đừng cãi nữa! Mọi người không nghĩ à, cứ nói như vậy chỉ tổ xát muối vào vết thương của Xuân Nha thôi."
"Tôi không sao," Trình Xuân Nha lau nước mắt. "Tôi không tin Trình Xuân Nha tôi lại không làm gì được con hồ ly tinh đó. Tóm lại, tôi nhất định phải bắt bằng được nó, cho dù cuối cùng chuyện có bung bét ra, khiến Vương Đại Chí nhất quyết đòi ly hôn với tôi."
"Thế thì tôi cũng muốn bắt con hồ ly tinh đó cho bằng được. Tôi muốn xem thử rốt cuộc nó lợi hại đến mức nào mà có thể câu dẫn Vương Đại Chí đến độ không màng đến bất cứ thứ gì."
"Không sai, nói gì thì nói cũng phải bắt cho được con hồ ly tinh đó," Diệp T.ử lên tiếng. "Tôi không tin nó có ba đầu sáu tay gì."
"Có thể câu được Vương Đại Chí đến mức vứt bỏ tất cả, nhất quyết đòi ly hôn với Xuân Nha cơ mà."
"Hừ! Con hồ ly tinh đó tốt nhất là nên kẹp c.h.ặ.t cái đuôi lại, chứ để bọn này bắt được thì tôi phải cho nó biết thế nào là lễ độ."
"Đúng vậy, phải bắt con hồ ly tinh đó lại," Trình Thảo Hoa la lớn. "Chờ bắt được nó, tôi nhất định sẽ lột sạch quần áo của nó, cho đàn ông trong thôn được một phen no mắt."
"Nó không phải thích đi câu dẫn chồng người khác sao? Vậy thì cho nó câu dẫn thỏa thích."
Lời của Trình Thảo Hoa khiến những người phụ nữ khác đều hừng hực khí thế.
Không khó để tưởng tượng, nếu người phụ nữ kia thật sự bị lộ ra, đám đàn bà này chắc chắn sẽ lột sạch quần áo của cô ta.
Lưu Quế Hoa sợ hãi, cô ta thật sự không thể không sợ hãi!
Buổi trưa, khi Trình Xuân Nha về đến nhà, đứa con trai bốn tuổi của nguyên chủ liền lập tức chạy về phía cô: "Mẹ, bế con."
"Đi đi đi, tự đi mà chơi, đừng có làm phiền mẹ." Trình Xuân Nha đương nhiên chẳng có thiện cảm gì với đứa con trai vong ơn bội nghĩa này.
Đừng nói mấy câu kiểu như đừng chấp nhặt với trẻ con, một đứa trẻ bốn tuổi thì biết cái gì.
Nhưng cũng đừng quên kiếp trước của nguyên chủ.
Kiếp trước, nguyên chủ hết lòng hết dạ với hai đứa con trai, một mình nuốt đắng nuốt cay nuôi nấng chúng thành tài.
Nhưng cuối cùng cô nhận lại được gì? Cho nên, có những kẻ sinh ra đã thối từ trong trứng.
Dù có đối xử tốt với chúng thế nào đi nữa, đến cuối cùng kẻ vong ơn bội nghĩa vẫn là kẻ vong ơn bội nghĩa, căn bản không đáng để đối tốt.
Thiết Đản tủi thân mếu máo, rưng rưng nước mắt nhìn mẹ.
Bởi vì từ trước đến nay mẹ luôn rất yêu thương nó, chưa bao giờ dùng giọng điệu chán ghét như vậy để đối xử với nó.
Thế nên Thiết Đản tủi thân vô cùng.
Trẻ con nông thôn đặt tên xấu cho dễ nuôi, nên hai đứa con trai của nguyên chủ đều có tên ở nhà.
Đứa lớn tên Thiết Đản, đứa nhỏ tên Thạch Đản.
Mẹ Vương ở trong bếp nhìn thấy cảnh tượng ngoài sân.
Tuy bà có thể thông cảm cho tâm trạng của con dâu lúc này, nhưng trong lòng vẫn có chút bất mãn.
Chuyện giữa người lớn với nhau, giận cá c.h.é.m thớt lên người đứa trẻ thì ra làm sao.
"Xuân Nha, con trút giận gì lên thằng bé thế?" mẹ Vương từ trong bếp đi ra.
"Bà nội," Thiết Đản vừa thấy bà nội liền òa khóc nức nở chạy tới. "Oa oa! Mẹ bắt nạt Thiết Đản, mẹ bắt nạt Thiết Đản."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ngoan ngoan ngoan, nín đi con," mẹ Vương vội vàng bế cháu trai lên. "Mẹ không cố ý bắt nạt Thiết Đản đâu, mẹ chỉ đang buồn thôi, không phải cố ý không thương con đâu."
"Mẹ, mẹ cũng đừng chiều nó quá," Trình Xuân Nha tiến lên nói. "Kẻo lại chiều hư giống hệt cha nó, lớn lên cũng thành một kẻ lòng lang dạ sói, thích đi tằng tịu với hồ ly tinh bên ngoài."
Lần này mẹ Vương càng thêm bất mãn với Trình Xuân Nha: "Xuân Nha, mẹ biết bây giờ con đang ôm một bụng lửa giận, nhưng con cũng không thể trút giận lên người thằng bé được!"
"Người sai là người lớn, trẻ con thì có tội tình gì, con đem lỗi của người lớn trút lên đầu nó thì sẽ làm nó tổn thương đến mức nào!"
"Con xem Thiết Đản khóc thành cái dạng gì rồi kìa, nhìn thằng nhỏ khóc như vậy, con làm mẹ mà không thấy đau lòng sao."
"Con đau lòng cái gì chứ!" Hốc mắt Trình Xuân Nha lại đỏ lên. "Con đau lòng cho con của con, thế thì ai đau lòng cho con đây."
"Hu hu! Sao số con lại khổ thế này!"
Nói rồi, Trình Xuân Nha khóc lóc đi vào trong phòng.
Mẹ Vương thấy con dâu như vậy thì lại xót xa vô cùng, đâu còn lòng dạ nào mà bất mãn với cô nữa.
Sau đó, bà liền bế cháu lớn vào bếp, để nó chơi cùng cháu nhỏ.
Vì cháu nhỏ còn bé nên mẹ Vương không dám để nó rời khỏi tầm mắt mình, ngay cả lúc nấu cơm cũng phải đặt nó trong bếp để trông chừng.
Lúc Trình Xuân Nha vào phòng, Vương Đại Chí đang nằm trên giường ngủ khò khò.
"Vương Đại Chí, cái thằng mất dạy, đồ súc sinh nhà anh, anh còn có tâm trạng ngủ khò khò à." Trình Xuân Nha xông tới lôi tuột Vương Đại Chí từ trên giường xuống.
"Rầm!"
Vương Đại Chí ngã sõng soài xuống đất, tức đến điên người!
Hắn lồm cồm bò dậy với vẻ mặt đằng đằng sát khí, giơ tay lên định tát Trình Xuân Nha một cái.
"Ồ! Định đ.á.n.h tôi à!" Trình Xuân Nha khinh thường nhìn cánh tay đang giơ lên của Vương Đại Chí. "Vương Đại Chí, xem ra bà đây vẫn chưa dạy dỗ anh đến nơi đến chốn nhỉ! Nên bây giờ anh vẫn còn dám giở thói côn đồ với bà, để tôi xem anh giỏi giang đến đâu."
"Chát!"
Dứt lời, Trình Xuân Nha liền giáng cho Vương Đại Chí một cái tát trời giáng.
"Trình Xuân Nha," Vương Đại Chí ôm bên má đau rát, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cô. "Cô đừng có quá đáng, cô thật sự nghĩ tôi không dám làm gì cô phải không?"
"Cô thử động vào tôi một lần nữa xem, xem ông đây có dám đ.á.n.h c.h.ế.t cô không."
"Chát!"
Đáp lại hắn đương nhiên là một cái tát nữa: "Bà đây động thủ đấy, anh làm gì được tôi nào."
"Chát! Chát!"
Sau đó lại là hai cái tát nữa: "Đúng là cái thứ ch.ó má thiếu đòn, cứ phải để bà đây tát cho mấy cái thì anh mới hả dạ."
"A!" Vương Đại Chí tức giận gầm lên một tiếng, định lao vào ăn thua đủ với Trình Xuân Nha. "Trình Xuân Nha, tôi liều mạng với cô, hôm nay không phải cô c.h.ế.t thì là tôi c.h.ế.t."
"Mẹ ơi, cứu con!" Trình Xuân Nha lập tức hoảng sợ quay người chạy ra ngoài.
Đúng lúc Trình Xuân Nha chạy ra khỏi phòng thì cha chồng cô, cha Vương, vừa từ bên ngoài về.
"Vương Đại Chí, cái thằng mất dạy kia mày định làm gì?" Vừa về đến nhà đã thấy con trai giở thói côn đồ, thử hỏi cha Vương sao có thể không tức giận cho được?
"Cha, Vương Đại Chí muốn đ.á.n.h c.h.ế.t con," Trình Xuân Nha nhanh chân chạy ra sau lưng cha chồng. "Anh ta nói hôm nay không phải con c.h.ế.t thì là anh ta c.h.ế.t."
"Cha," Trình Xuân Nha khóc lóc t.h.ả.m thiết. "Tên khốn Vương Đại Chí này thật sự muốn g.i.ế.c con để dọn đường cho con khốn nhân tình của anh ta đấy!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









