"Có gì mà phải khó chịu, đằng nào thì Mộ Nam Tích cũng không sống nổi nữa," Trình Xuân Thiến nói. "Haiz! Nếu không phải cha mẹ không có bản lĩnh, không thể lách luật để g.i.ế.c Mộ Nam Tích rồi lấy thận của nó ghép cho con thì chúng ta cũng chẳng cần phải tính kế Cố Huyên An làm gì."

"Dù sao cha con cũng là cha đẻ của Mộ Nam Tích. Nếu nó có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì ông ấy, với tư cách là cha đẻ, đương nhiên có quyền quyết định lấy thận của nó ghép cho con."

"Nhưng ai bảo chúng ta chỉ là dân thường thôi, làm gì có thủ đoạn để thần không biết quỷ không hay mà đoạt mạng người khác."

"Thế mới nói có tiền sướng thật! Người có tiền muốn làm gì cũng được, kể cả là chuyện phạm pháp cũng không sợ bị ai phát hiện."

Mộ Như Tình vô cùng đồng tình với lời mẹ nói.

Ngay sau đó, cô lại oán trách cái thân thể chẳng ra gì này của mình. Nếu không phải vì bệnh tình của cô tái phát thì sao có thể để Mộ Nam Tích hưởng hời khi được đi đăng ký kết hôn với Cố Huyên An chứ.

Nhưng cũng không sao cả, đợi bệnh của cô khỏi rồi, Cố Huyên An nhất định sẽ cưới cô với tốc độ nhanh nhất, cho cô một hôn lễ thật hoành tráng, biến cô thành người phụ nữ khiến ai nấy đều phải ngưỡng mộ.

Còn về việc cha mẹ Cố Huyên An có chấp nhận cô hay không, Mộ Như Tình cũng chẳng lo lắng. Chỉ cần cô có thể nắm chắc trái tim của Cố Huyên An thì còn sợ gì cha mẹ hắn không chấp nhận mình? "Cái thời tiết quái quỷ hôm nay, bên ngoài lạnh c.h.ế.t đi được." Đúng lúc này, Mộ Thượng Thành xách theo cặp l.ồ.ng, đẩy cửa phòng bệnh bước vào.

Ông ta đến để đưa bữa khuya cho vợ và con gái.

Thế nhưng khi Mộ Như Tình thấy món cha mang đến lại là mì sợi thì mặt mày lại sa sầm vì không vui: "Sao lại là mì sợi! Bà già c.h.ế.t tiệt đó không thể nấu món khác được hay sao?"

"Thôi đi, với cái bà già c.h.ế.t tiệt đó thì con mong bà ta nấu được món gì đa dạng cho bữa khuya chứ," Trình Xuân Thiến vừa đổ mì trong cặp l.ồ.ng ra vừa nói. "Đợi sau này con kết hôn với Cố Huyên An rồi thì bảo nó mua cho cha mẹ một căn hộ."

"Như vậy chúng ta sẽ không cần phải ngày nào cũng đối mặt với hai ông bà già c.h.ế.t tiệt đó nữa. Bao nhiêu năm nay, mẹ thật sự đã chán ngấy họ lắm rồi."

Cùng lúc đó, tại nhà họ Mộ.

"Ông ơi! Cuộc sống này càng ngày càng không thể sống nổi nữa rồi," mẹ Trình mặt mày rầu rĩ nói. "Chúng ta ở trong cái nhà này đúng là càng ngày càng không có địa vị."

"Tôi chẳng qua chỉ là lúc đổ mì vào cặp l.ồ.ng làm vương chút nước canh ra ngoài vỏ thôi mà đã bị thằng Mộ Thượng Thành nó c.h.ử.i cho một trận."

"Hu hu!" Mẹ Trình không kìm được mà bật khóc. "Ông nói xem tại sao cuộc sống của chúng ta lại ra nông nỗi này. Bây giờ chúng ta còn đi lại được, chứ lỡ sau này không đi lại được nữa thì thằng Mộ Thượng Thành và con ranh Xuân Thiến kia chẳng phải sẽ đuổi chúng ta ra khỏi nhà sao."

Nếu nói những năm gần đây Mộ Thượng Thành và Trình Xuân Thiến không có ý định gì xấu xa với hai ông bà già thì đúng là chuyện không thể nào.

Phải biết rằng, Trình Xuân Nha có nghĩa vụ phụng dưỡng hai ông bà, nên cha Trình và mẹ Trình hoàn toàn có thể đi kiện Trình Xuân Nha, bắt cô ta phải chu cấp tiền hàng tháng.

Nhưng vấn đề là, cha Trình và mẹ Trình đã nhìn thấu bộ mặt của Mộ Thượng Thành và cô con gái út. Họ biết rằng dù có đòi được tiền từ Trình Xuân Nha thì số tiền đó cũng chỉ làm lợi cho hai kẻ lòng lang dạ sói là Mộ Thượng Thành và Trình Xuân Thiến mà thôi.

Vậy nên sao họ lại nỡ đi kiện Trình Xuân Nha chứ?

Họ thà để cho đứa con gái bất hiếu Trình Xuân Nha được lợi còn hơn là làm lợi cho hai kẻ lòng lang dạ sói kia.

"Được rồi, chỉ biết khóc khóc khóc," cha Trình mất kiên nhẫn nói. "Sợ cái gì chứ, Mộ Thượng Thành và Trình Xuân Thiến có nghĩa vụ phải phụng dưỡng chúng ta. Nếu chúng dám đuổi chúng ta ra khỏi nhà thì chúng ta sẽ đi kiện vợ chồng chúng nó."

"Hừ! Lợi dụng hai cái thân già này của chúng ta xong xuôi rồi định một cước đá đi à? Nằm mơ giữa ban ngày đi!"

"Tôi đã nghĩ kỹ rồi, hai cái thứ lòng lang dạ sói Mộ Thượng Thành và Trình Xuân Thiến kia càng không muốn chúng ta ở trong nhà này thì chúng ta càng phải ăn vạ đến c.h.ế.t ở đây. Dù sao chúng ta cũng chẳng còn sống được bao nhiêu năm nữa, còn sợ cái quái gì."

Cha Trình đã sớm quyết định, hai vợ chồng già này nhất quyết không để cho Mộ Thượng Thành và Trình Xuân Thiến được yên ổn.

Hai cái thứ lòng lang dạ sói đó càng muốn thoát khỏi hai ông bà già này thì hai ông bà già này càng không để cho chúng được toại nguyện.

Trừ phi hai ông bà c.h.ế.t đi, nếu không thì Mộ Thượng Thành và Trình Xuân Thiến đừng hòng thoát khỏi họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mẹ Trình lau nước mắt, không phản bác lời chồng, bởi vì suy nghĩ của bà cũng giống hệt như chồng mình.

Mộ Thượng Thành và Trình Xuân Thiến muốn thoát khỏi hai ông bà già này ư? Cứ nằm mơ đi!

Đồng thời, trong lòng mẹ Trình lại vô cùng hối hận.

Thật ra trước kia Xuân Nha cũng là một đứa con gái rất hiếu thảo, nhưng vì con ranh Xuân Thiến kia mà họ đã làm tổn thương sâu sắc đến Xuân Nha, khiến cô đ.â.m ra hận họ.

Còn cả đứa con gái lớn nữa.

Trong ba đứa con gái, có thể nói con gái lớn là ngoan ngoãn nhất.

Nhưng kết quả thì sao?

Cũng bị hai ông bà già này hại t.h.ả.m!

Không những ly hôn mà tái giá lại còn vớ phải một gã vũ phu.

Con gái lớn đã nhiều năm không về thăm họ, mẹ Trình biết, con bé cũng đã hận họ rồi.

Báo ứng! Tất cả đều là báo ứng!

Hai ông bà già này rơi vào kết cục như vậy, nói cho cùng đều là do mình tự làm tự chịu.

Vậy nên họ còn mặt mũi nào mà đi tìm con gái lớn và con gái thứ nữa chứ, điều duy nhất có thể chuộc tội chính là đừng gây thêm phiền phức cho chúng nó nữa.

...

Sáng sớm hôm sau, Cố Huyên An và Mộ Nam Tích đã đi lấy giấy đăng ký kết hôn.

Vừa lấy giấy xong, Cố Huyên An liền đưa Mộ Nam Tích đến một căn hộ.

"Nam Tích, đây là phòng tân hôn của chúng ta. Từ hôm nay trở đi, em dọn đến đây ở nhé!"

Mộ Nam Tích rất hài lòng với căn nhà này, nhưng cô lại nhíu mày: "Huyên An, chẳng lẽ chúng ta không ở cùng cha mẹ anh sao?"

"Với lại, bây giờ chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi, vậy khi nào anh đưa em về ra mắt cha mẹ anh?"

Trong lòng Cố Huyên An lại thấy bực bội, thật không ngờ Mộ Nam Tích lại trở nên lanh lợi đúng vào lúc này.

"Nam Tích, chẳng lẽ anh chưa nói với em là cha mẹ anh đi du lịch nước ngoài rồi sao?" Cố Huyên An nhíu mày, suy nghĩ rồi nói.

"Đâu có! Anh đã nói với em đâu?" Vừa nói, sắc mặt Mộ Nam Tích liền trở nên lo lắng. "Huyên An, anh nói xem nếu cha mẹ anh không thích em thì chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Mộ Nam Tích vẫn có chút tự biết mình, cô không cho rằng cha mẹ Cố Huyên An sẽ chấp nhận cô.

Nhưng thế thì đã sao?

Dù sao cô cũng đã đăng ký kết hôn với Huyên An rồi, nói gì thì nói cũng không thể ly hôn với hắn được.

Mộ Nam Tích thầm hạ quyết tâm, cô nhất định phải cố gắng để cha mẹ Huyên An thích mình, không để Huyên An phải khó xử giữa cô và cha mẹ hắn.

"Nam Tích, anh cũng không muốn lừa em," Cố Huyên An đặt hai tay lên vai Mộ Nam Tích. "Trong một thời gian ngắn, cha mẹ anh chắc chắn sẽ không thể chấp nhận em được. Nhưng em yên tâm, anh nhất định sẽ khiến cha mẹ chấp nhận em."

"Em không cần phải lo lắng gì cả, chuyện bên cha mẹ cứ giao hết cho anh là được. Anh nhất định sẽ khiến cha mẹ đồng ý tổ chức cho chúng ta một hôn lễ thật hoành tráng."

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện