Nói tóm lại, sau bao nhiêu năm nỗ lực như vậy, Tiếu Ân Đông thật sự đã mệt mỏi rồi.
Anh biết dù mình có cố gắng thế nào đi nữa, Trình Xuân Nha cũng không thể yêu anh. Thậm chí, chỉ cần anh vừa rời khỏi đất nước, cô sẽ nhanh ch.óng tìm một người khác để thay thế vị trí của anh.
Nhưng thế thì đã sao? Anh thật sự mệt rồi, hơn nữa được ở bên cạnh Trình Xuân Nha mấy năm nay, anh cũng đã rất mãn nguyện.
Tiếu Ân Đông không muốn đợi đến khi mình nảy sinh oán hận với Trình Xuân Nha, đến khi bản thân trở nên hoàn toàn thay đổi, mới tính đến chuyện rời đi.
Thà rằng buông tay sớm một chút, như vậy đối với cả anh và Trình Xuân Nha đều là kết quả tốt nhất.
“Tiếu Ân Đông, cậu là người hiểu tôi,” Trình Xuân Nha nhìn Tiếu Ân Đông nói. “Cậu còn trẻ, tương lai chắc chắn sẽ gặp được người con gái thích cậu và cậu cũng thích cô ấy. Tóm lại, tôi rất vui vì cuối cùng cậu cũng có thể thông suốt rồi.”
“Sau này hãy chăm sóc bản thân cho tốt, sống một cuộc đời xuất sắc thuộc về chính mình.”
Tiếu Ân Đông cười chua xót.
Nếu cuộc đời anh không có Trình Xuân Nha, thì làm sao mà xuất sắc nổi đây?
Nhưng anh đã quyết định buông tay thì đương nhiên sẽ không tỏ ra ủy mị làm gì nữa: “Số tiền đó cứ coi như em mượn chị, em đảm bảo sẽ trả lại cho chị trong vòng ba năm.”
Thấy Trình Xuân Nha định mở miệng từ chối, Tiếu Ân Đông vội nói tiếp: “Đừng từ chối em được không? Coi như là em cầu xin chị.”
“Haiz!” Trình Xuân Nha thở dài. “Được rồi!”
Nói thật, lúc này Trình Xuân Nha thực sự cảm thấy mình quá tệ bạc.
Nhưng cô cũng đành chịu thôi!
Cô thật sự không có cách nào yêu Tiếu Ân Đông được, hay nói đúng hơn là cô không thể yêu bất kỳ người đàn ông nào.
Hơn nữa, Tiếu Ân Đông lại không phải đối tượng nhiệm vụ của cô, mối quan hệ giữa họ vốn dĩ ngay từ đầu cũng chỉ là một cuộc giao dịch tiền bạc mà thôi.
Vì vậy, bảo Trình Xuân Nha giả vờ yêu Tiếu Ân Đông, cô thật sự không làm được.
“Mẹ,” đúng lúc này, Mộ Nam Tích dắt theo Cố Huyên An đến gây sự chú ý. “Không ngờ lại gặp mẹ ở đây.”
“À! Đúng rồi, giới thiệu với mẹ một chút,” Mộ Nam Tích cười ngọt ngào, liếc nhìn Cố Huyên An bên cạnh. “Đây là bạn trai con, Cố Huyên An, anh ấy vừa mới cầu hôn con, ngày mai chúng con sẽ đi đăng ký kết hôn.”
“Tuy mẹ đã sớm không nhận con nữa, nhưng con vẫn hy vọng trong hôn lễ của con và Huyên An, mẹ có thể tham dự với tư cách là mẹ của cô dâu.”
Cố Huyên An tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn, ra điều muốn chống lưng cho Mộ Nam Tích: “Nếu không phải nể mặt Nam Tích, thì một người mẹ lòng dạ độc ác như bà, tôi còn chẳng thèm liếc mắt tới, càng không thể để bà tham dự hôn lễ của chúng tôi.”
Hôn lễ đương nhiên là không thể có.
Cố Huyên An sao có thể tổ chức hôn lễ gì cho Mộ Nam Tích được, đăng ký kết hôn với cô ta cũng chỉ để có thể hợp pháp lấy đi quả thận của cô ta mà thôi.
Về kế hoạch muốn lấy thận của Mộ Nam Tích, hắn cũng không hề nói với người nhà họ Mộ, kể cả Mộ Như Tình.
Mộ Thượng Thành thì khỏi phải nói, tuy ông ta yêu thương Như Tình, nhưng dù sao cũng là cha ruột của Mộ Nam Tích.
Cố Huyên An không dám chắc Mộ Thượng Thành sẽ đồng ý hy sinh mạng sống của con gái lớn vì con gái nhỏ.
Còn Mộ Như Tình thì lại càng không.
Như Tình lương thiện như vậy, cô ấy chắc chắn sẽ không đồng ý với cách làm của hắn.
Cho dù người chị Mộ Nam Tích này căm ghét cô ấy, nhưng Như Tình cũng tuyệt đối không thể vì muốn sống sót mà nhẫn tâm lấy mạng chị gái mình.
Vì vậy, chuyện hắn và Mộ Nam Tích đăng ký kết hôn, Cố Huyên An tuyệt đối sẽ không để Như Tình biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dù sao chỉ cần lấy được thận rồi, chẳng lẽ còn sợ đến lúc đó Như Tình sẽ phát hiện ra hắn đã từng đăng ký kết hôn hay sao?
“Chó ở đâu ra thế,” Trình Xuân Nha khinh thường liếc Cố Huyên An một cái. “Trông cũng ra dáng người đấy, không ngờ lại là một con ch.ó điên chỉ biết sủa bậy.”
“Bà nói cái gì?” Ánh mắt Cố Huyên An trở nên u ám, ra vẻ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Trình Xuân Nha.
“Cậu muốn làm gì?” Giọng Tiếu Ân Đông vang lên. “Nếu biết điều thì mau dắt cái con nhỏ não tàn Mộ Nam Tích này cút đi ngay, nếu không tôi không ngại gọi điện cho chủ tịch Cố, hỏi xem ông ấy rốt cuộc đã dạy dỗ con trai mình như thế nào đâu.”
Chủ tịch Cố trong miệng Tiếu Ân Đông, dĩ nhiên chính là cha của Cố Huyên An.
Mấy năm nay vì đảm nhiệm chức vụ quan trọng trong công ty của Trình Xuân Nha, nên Tiếu Ân Đông đương nhiên đã tiếp xúc với rất nhiều tổng giám đốc, và cha của Cố Huyên An là một trong số đó.
“Anh quen cha tôi à,” sắc mặt Cố Huyên An càng thêm khó coi, nhưng khí thế hùng hổ cũng đã yếu đi. “Hừ! Lười so đo với các người.”
Dứt lời, Cố Huyên An vội vàng kéo Mộ Nam Tích rời đi.
Dù sao hắn cũng không thể để bất kỳ ai phá hỏng kế hoạch của mình, ai bảo lúc nãy khi hắn cầu hôn Mộ Nam Tích đã bị cả nhà hàng nhìn thấy chứ.
Với gia thế nhà hắn, cha mẹ Cố Huyên An dĩ nhiên sẽ không đồng ý cho hắn đi đăng ký kết hôn với Mộ Nam Tích.
Ngay cả sau này hắn muốn cưới Như Tình, cũng chắc chắn sẽ vấp phải sự phản đối của cha mẹ.
Nhưng thế thì sao chứ, đời này hắn đã định Như Tình, dù cha mẹ có phản đối cũng vô dụng.
Cố Huyên An và Mộ Nam Tích ra khỏi nhà hàng, Mộ Nam Tích liền lập tức nói đầy áy náy: “Huyên An, xin lỗi anh, đều tại em không tốt, nếu không phải vì em, anh cũng sẽ không bị mẹ em sỉ nhục.”
“Sao có thể trách em được chứ?” Cố Huyên An nói với ánh mắt u ám. “Có trách thì chỉ có thể trách mẹ em quá đáng ghét.”
“Đúng rồi, công ty của mẹ em là công ty nào vậy? Bà ta dám đối xử với đứa con gái ruột như em như thế, nếu anh không trút giận thay em thì còn ra thể thống gì là đàn ông nữa.”
Mộ Nam Tích cảm động đến rơi nước mắt, ngay sau đó liền nói ra tên công ty của mẹ mình.
Cố Huyên An c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Hắn thật sự không ngờ mẹ ruột của Mộ Nam Tích lại chính là chủ tịch tập đoàn Thiên Hải.
Đó là nhân vật mà ngay cả cha hắn cũng phải nịnh bợ!
Rốt cuộc con đàn bà Mộ Nam Tích này não tàn đến mức nào mới khiến mẹ ruột của mình phải từ mặt.
Nhưng cũng may là như vậy, nếu không hắn thật sự cũng không dám động vào Mộ Nam Tích.
...
Cùng lúc đó, tại bệnh viện.
“Mẹ, mẹ nói xem Huyên An có thật sự cứu được con không?” Mộ Như Tình ngồi trên giường bệnh, lo lắng hỏi. “Lỡ như Huyên An thật sự yêu Mộ Nam Tích thì phải làm sao bây giờ?”
“Con không tin vào bản thân mình sao?” Trình Xuân Thiến đưa đĩa trái cây đã gọt sẵn cho con gái. “Con cứ yên tâm đi! Cố Huyên An yêu con c.h.ế.t đi được, sao có thể thật lòng yêu con nhỏ não tàn Mộ Nam Tích đó được.”
“Con cứ ngoan ngoãn chờ Cố Huyên An cấy ghép thận của Mộ Nam Tích cho con đi, mẹ đoán chắc cũng chỉ trong mấy ngày tới thôi.”
Khi quyết định tính kế Cố Huyên An, vợ chồng họ đã bỏ tiền thuê người theo dõi hắn, biết hắn đã tiếp cận Mộ Nam Tích đúng như dự đoán của họ, lúc này mới yên tâm.
Hơn nữa, người theo dõi Cố Huyên An vừa gọi điện báo rằng tối nay hắn đã cầu hôn Mộ Nam Tích.
Không cần nghĩ cũng biết tại sao Cố Huyên An lại muốn cầu hôn Mộ Nam Tích, cho nên nhiều nhất cũng chỉ vài ngày nữa thôi, con gái bà có thể làm phẫu thuật.
“Nhưng mà…” Mộ Như Tình c.ắ.n một miếng táo trong tay, ăn mà chẳng thấy ngon, “Cứ nghĩ đến chuyện Huyên An thật sự phải đi đăng ký kết hôn với Mộ Nam Tích, lòng con lại thấy rất khó chịu.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









