"Hơn nữa còn là công việc ở nhà ăn nữa chứ? Cũng không nghĩ xem với tình hình sức khỏe hiện tại của Mộ Nam Tích, con bé hoàn toàn không hợp để làm việc nặng."

"Đừng thấy Mộ Nam Tích chỉ là nhân viên múc đồ ăn, công việc ở nhà ăn trong trường học nhiều việc phải làm lắm, sao có thể chỉ làm mỗi việc nhẹ nhàng như múc đồ ăn được."

"Thôi được rồi, cha ruột người ta còn không xót, một người ngoài như cậu xót Mộ Nam Tích làm gì?" Trình Xuân Nha lại rít một hơi t.h.u.ố.c. "Hay là cậu thật sự coi mình là cha dượng của Mộ Nam Tích rồi?"

"Đừng mà," Tiếu Ân Đông vội nói. "Em còn trẻ chán, đâu có cái suy nghĩ lớn lao là đi làm cha dượng của người khác."

"Lời này của cậu là có ý gì? Chê tôi già à?" Trình Xuân Nha lạnh lùng liếc Tiếu Ân Đông một cái.

Đương nhiên, cô chỉ đang trêu Tiếu Ân Đông mà thôi, vì cô vốn chẳng bận tâm Tiếu Ân Đông có thật sự chê mình già hay không.

"Sao có thể chứ?" Tiếu Ân Đông lập tức luống cuống. "Cưng à, sao em có thể chê chị già được."

"Cưng à," vẻ mặt Tiếu Ân Đông trở nên thấp thỏm. "Có phải chị giận em rồi không? Cho nên mới cố ý nói như vậy."

"Em xin lỗi mà. Sau này em không dám nữa đâu, chẳng phải em sợ trong lòng chị vẫn còn để tâm đến con gái ruột, nên mới không nhịn được mà nhắc đến Mộ Nam Tích với chị thôi."

"Nếu em biết sớm là chị đã chẳng còn bận tâm đến Mộ Nam Tích nữa, thì em đã chẳng nhắc đến con bé làm chị khó chịu rồi."

"Thôi được rồi, trêu cậu thôi mà, xem cậu cuống lên kìa," Trình Xuân Nha véo má Tiếu Ân Đông rồi nói. "Có điều Mộ Nam Tích chắc chắn sẽ còn dây dưa với cậu nữa, chỉ sợ con bé sẽ uy h.i.ế.p cậu thôi!"

Còn uy h.i.ế.p chuyện gì, thì dĩ nhiên là chuyện Tiếu Ân Đông làm trai bao cho cô.

Ở kiếp trước của nguyên chủ, vì có người mẹ kia bảo bọc che chở, Mộ Nam Tích mới có thể giữ được trái tim thánh mẫu.

Chỉ là bây giờ thì sao? E rằng trái tim thánh mẫu của Mộ Nam Tích đã dần biến thành vừng đen rồi!

Vì vậy, Trình Xuân Nha dám chắc Mộ Nam Tích tuyệt đối sẽ lấy chuyện Tiếu Ân Đông được cô b.a.o n.u.ô.i ra để uy h.i.ế.p anh, bắt Tiếu Ân Đông phải giúp nó, giúp nó được người mẹ này tha thứ, để được dọn về tiếp tục làm đại tiểu thư.

Tiếu Ân Đông chẳng hề lo lắng: "Em chẳng sợ Mộ Nam Tích uy h.i.ế.p cái gì đâu. Dù sao em đúng là được chị nuôi, đây cũng đâu phải chuyện gì mất mặt."

Vì bị ảnh hưởng bởi tư tưởng cởi mở của nước ngoài, Tiếu Ân Đông chẳng hề lo lắng bị người khác bàn tán.

Huống chi trong lòng anh thật sự yêu Trình Xuân Nha c.h.ế.t đi được, nên dù có bị người ta chê cười là được phụ nữ bao nuôi, Tiếu Ân Đông cũng chỉ thấy kiêu ngạo chứ không hề thấy mất mặt.

Dù sao được người phụ nữ mình yêu b.a.o n.u.ô.i là một chuyện hạnh phúc và may mắn biết bao! Vậy nên việc gì phải sợ người khác nói ra nói vào chứ?

Nghe Tiếu Ân Đông nói vậy, Trình Xuân Nha cũng không nói gì thêm.

Hy vọng Tiếu Ân Đông có thể luôn giữ được tâm thái lạc quan như vậy, dù sao đây là ở trong nước, không giống với nước ngoài.

Đôi khi sức sát thương của lời đồn rất lớn, nếu không có một trái tim mạnh mẽ thì không thể tránh khỏi việc bị nó ảnh hưởng đến tâm trạng.

Nếu Tiếu Ân Đông vì những lời đồn đó mà nảy sinh oán hận với cô, vậy thì đừng trách cô đổi một "chó con" khác để cưng chiều.

Trình Xuân Nha đoán không sai, ngày hôm sau Mộ Nam Tích lại tìm đến Tiếu Ân Đông.

Khi biết được Trình Xuân Nha thật sự đã hoàn toàn không còn bận tâm đến đứa con gái này, thậm chí không hề thấy đau lòng chút nào trước hoàn cảnh hiện tại của mình, Mộ Nam Tích làm sao có thể chấp nhận được.

Vì vậy, cô ta uy h.i.ế.p Tiếu Ân Đông phải giúp mình, nếu không sẽ tung tin anh làm trai bao ra ngoài, khiến anh không thể ngóc đầu lên được ở trường.

Tiếu Ân Đông mặc kệ lời uy h.i.ế.p của Mộ Nam Tích, và thái độ này của anh đương nhiên khiến Mộ Nam Tích vô cùng phẫn nộ.

Do đó, trưa hôm đó, chuyện Tiếu Ân Đông được một phú bà b.a.o n.u.ô.i đã lan truyền khắp trường.

Điều này khiến Tiếu Ân Đông lập tức trở thành đối tượng bị người ta chỉ trỏ bàn tán.

Có điều, Tiếu Ân Đông vốn không để trong lòng, chỉ cần anh không quan tâm thì những lời chỉ trỏ của người khác cũng đừng hòng gây ra tổn thương gì cho anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

...

Thời gian nhanh ch.óng trôi qua, vài năm sau.

Năm đó, Mộ Nam Tích không chiếm được lợi lộc gì từ Tiếu Ân Đông nên lại chạy đi tìm Trình Xuân Nha vài lần.

Nhưng dù cô ta có cầu xin tha thứ thế nào, Trình Xuân Nha cũng không thèm để ý tới. Điều này không chỉ khiến Mộ Nam Tích hoàn toàn hết hy vọng mà còn đ.â.m ra hận Trình Xuân Nha.

Cùng lúc đó, những người cũng hết hy vọng còn có Mộ Thượng Thành và Trình Xuân Thiến.

Mấy năm trôi qua đã đủ để họ thấy rõ Trình Xuân Nha thật sự không cần đứa con gái Mộ Nam Tích này nữa.

Vì vậy, những năm gần đây họ cũng thật sự coi Mộ Nam Tích như đồ bỏ đi, ngay cả một sắc mặt tốt cũng lười cho cô ta.

Lúc mới bắt đầu, ngày lễ ngày Tết họ còn cho Mộ Nam Tích về nhà, sau này thì dứt khoát đến cửa cũng không cho vào.

Về phần cha mẹ Trình, mấy năm nay cuộc sống cũng không dễ chịu gì, lúc nào cũng phải nhìn sắc mặt của gia đình ba người nhà Mộ Thượng Thành.

Ngay cả đứa cháu gái nhỏ Mộ Như Tình cũng hở một tí là la hét với họ. Hai ông bà già sống trong nhà còn không bằng người giúp việc, đến bữa ăn cũng phải đợi gia đình ba người của Mộ Thượng Thành ăn xong thì hai vợ chồng già mới được ăn.

Tóm lại, sống uất ức không lời nào tả xiết.

Một năm sau khi ly hôn, Trình Xuân Huyên cuối cùng cũng tìm được người khác để lấy.

Hết cách rồi! Ở nhà em gái càng ở càng uất ức, cũng giống như cha mẹ Trình, lúc nào cũng phải nhìn sắc mặt của gia đình ba người nhà Mộ Thượng Thành.

Vì vậy, Trình Xuân Huyên có thể làm gì khác ngoài việc nhanh ch.óng tìm người khác để gả đi.

Đương nhiên, Trình Xuân Huyên cũng đã quay về cầu xin Lưu Bẩm tái hôn, cô ta thậm chí còn quỳ xuống trước mặt Lưu Bẩm và con trai, chỉ cầu hai cha con họ cho phép cô ta quay về nhà.

Chỉ là cha con Lưu Bẩm đã sớm thất vọng tột cùng về cô ta, sao có thể cho phép cô ta quay về được chứ?

À phải rồi, điều đáng nói là người đàn ông mà Trình Xuân Huyên tái giá là một gã vũ phu.

Sau khi Trình Xuân Huyên kết hôn với gã, cuộc sống sau đó t.h.ả.m không lời nào tả xiết.

Ngoài ra, ở kiếp này, dù không có Mộ Nam Tích, Mộ Như Tình vẫn qua lại với người chồng ở kiếp trước của Mộ Nam Tích, hai người họ thuộc dạng yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Hơn nữa, kiếp này không có Mộ Nam Tích cản trở, hai người họ ngược lại còn đến với nhau sớm hơn kiếp trước.

Phải biết rằng, kiếp trước Mộ Như Tình phải đến năm hai mươi tuổi mới qua lại với người đàn ông kia.

Còn kiếp này, Mộ Như Tình đã qua lại với gã từ năm mười sáu tuổi.

Hiện tại hai người đã bên nhau được hai năm, Mộ Như Tình cũng đã mười tám tuổi.

Mười tám tuổi, độ tuổi đẹp như hoa!

Chỉ tiếc là, bệnh tình của Mộ Như Tình đã tái phát.

Kiếp này vì không ra nước ngoài phẫu thuật, t.h.u.ố.c men sử dụng đương nhiên cũng không phải t.h.u.ố.c nhập khẩu, hơn nữa cũng không có một Trình Xuân Nha tiêu tiền như nước, trong khi Mộ Thượng Thành và Trình Xuân Thiến lại phải trả nợ.

Điều này dẫn đến mức sống trong nhà rất hạn hẹp, không thể cung cấp đồ tẩm bổ tốt cho Mộ Như Tình được.

Vì đủ mọi nguyên nhân, bệnh tình của Mộ Như Tình đã tái phát, cơ thể hoàn toàn không thể hồi phục tốt như kiếp trước.

Và vì bệnh tình của Mộ Như Tình tái phát, Mộ Thượng Thành và Trình Xuân Thiến lại nảy sinh ý đồ với Mộ Nam Tích.

Đấy, thế là họ bỗng nhiên lại quan tâm đến Mộ Nam Tích.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện