Mộ Nam Tích còn có thể nói gì được nữa, cô vốn không có khả năng phản kháng. Nhưng cô thật sự rất ấm ức, đôi mắt đẫm lệ nhìn cha mình: “Cha, cha thật sự muốn con đi làm công việc múc đồ ăn sao?”

“Sao nào? Cho con đi làm ở nhà ăn mà còn ấm ức con chắc,” Mộ Thượng Thành vẻ mặt khó chịu nói. “Ta thấy ông ngoại con nói không sai, con đúng là bị chiều hư rồi.”

“Còn nữa, bên trường có ký túc xá, tối nay con dọn dẹp đồ đạc đi, ngày mai chuyển thẳng đến ký túc xá bên đó ở, cũng đỡ phải chen chúc với bác cả trên một cái giường nhỏ.”

Mộ Nam Tích có thể làm gì bây giờ, ngoài việc nước mắt lã chã rơi, cô hoàn toàn không có dũng khí để nói rằng mình không cần công việc này.

Cứ như vậy, ngày hôm sau, Mộ Nam Tích đã “vinh quang” trở thành một nhân viên múc đồ ăn ở nhà ăn của trường.

Đừng tưởng rằng công việc của Mộ Nam Tích chỉ đơn giản là múc đồ ăn.

Ngoài việc múc đồ ăn, cô còn phải phụ trách rửa rau, rửa bát và dọn dẹp vệ sinh nhà bếp.

Hơn nữa, cô từ nhỏ đã được nuông chiều, chưa bao giờ phải làm việc gì, nên ngày đầu tiên đi làm đã xảy ra đủ thứ sự cố, bị cấp trên mắng cho mấy trận.

Việc này khiến Mộ Nam Tích khóc cạn nước mắt!

Cô cảm thấy mình chẳng khác nào một cây cải thìa mặc người bắt nạt, đáng thương biết bao nhiêu.

Mãi đến ngày thứ ba Mộ Nam Tích đi làm, Tiếu Ân Đông mới biết cô đang làm việc tại nhà ăn của trường họ.

Dĩ nhiên, Tiếu Ân Đông không có ý định đi chế giễu Mộ Nam Tích, cứ coi như hoàn toàn không quen biết cô là được.

Còn Mộ Nam Tích khi nhìn thấy Tiếu Ân Đông thì lại như vớ được cọng rơm cứu mạng, sau khi hỏi thăm được anh học lớp nào, buổi chiều liền lập tức tìm đến.

“Cô đến tìm tôi làm gì?” Tiếu Ân Đông nhìn thấy Mộ Nam Tích, dĩ nhiên chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì.

“Tôi xin anh, xin anh có thể giúp tôi cầu xin mẹ tôi được không, để mẹ đồng ý cho tôi dọn về nhà ở?” Vừa mở miệng, Mộ Nam Tích đã bật khóc. “Anh cũng thấy rồi đấy, bây giờ tôi t.h.ả.m hại đến mức nào.”

“Từ nhỏ tôi đã được mẹ cưng chiều, nâng niu như trứng mỏng, vậy mà bây giờ lại phải rơi vào cảnh làm công ở nhà ăn của trường.”

“Hu hu! Tôi thật sự biết sai rồi, trước đây tôi không nên không nghe lời mẹ, vậy nên anh có thể cầu xin mẹ giúp tôi vài lời tốt đẹp được không?”

“Chỉ cần anh có thể giúp mẹ tha thứ cho tôi, thì tôi sẽ chấp nhận chuyện anh và mẹ tôi kết hôn, cam tâm tình nguyện thừa nhận anh trở thành cha dượng của tôi.”

Chỉ cần có thể khiến mẹ tha thứ cho mình, Mộ Nam Tích có thể làm bất cứ điều gì, cho dù sau này có phải gọi Tiếu Ân Đông một tiếng “cha”, cô cũng có thể gọi được.

“Tôi cần cô thừa nhận cái gì,” Tiếu Ân Đông tức đến bật cười. “Cô bây giờ đã không còn là con gái của mẹ cô nữa, cho nên dù tôi có thật sự kết hôn với mẹ cô, cũng không cần cô phải thừa nhận.”

“Nhưng dù sao tôi cũng là con gái ruột của mẹ mà!” Mộ Nam Tích nói. “Cho dù bây giờ mẹ không cần tôi nữa, nhưng chẳng lẽ trong lòng mẹ thật sự không quan tâm đến đứa con gái này sao?”

“Nếu trong lòng anh thật sự yêu mẹ tôi, thì anh nên mọi chuyện đều nghĩ cho mẹ tôi, giúp mẹ và tôi hòa giải mối quan hệ mới phải.”

“Trừ phi trong lòng anh vốn không yêu mẹ tôi, mà chỉ yêu tiền của mẹ tôi mà thôi.”

“Vì vậy, bất kể mẹ tôi có còn quan tâm đến đứa con gái này hay không, anh đều mong rằng trong lòng mẹ không còn vị trí của tôi nữa, như vậy sau này sẽ không có thêm một người tranh giành tài sản với anh.”

“Cô đừng có nghĩ tôi bẩn thỉu như vậy,” Tiếu Ân Đông thật sự nổi giận. “Cô nghĩ ai cũng giống như gã cha cặn bã của cô sao? Đã ly hôn rồi mà vẫn còn tính kế tài sản của vợ cũ.”

“Ấy thế mà cô, cái đồ đầu óc có vấn đề này, còn giúp gã cha cặn bã đó tính kế mẹ mình, bây giờ thì sao? Gặp báo ứng rồi chứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Cũng may là mẹ cô đầu óc còn tỉnh táo, chứ không có đứa con gái cùi chỏ quay ra ngoài như cô, chẳng biết cuối cùng sẽ bị người ta tính kế đến c.h.ế.t thế nào nữa.”

Mộ Nam Tích xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, dù cô biết mình rất ngốc.

Nhưng tên trai bao này có tư cách gì mà nói cô như vậy, nói cho cùng, anh ta chẳng phải cũng chỉ là thứ đồ chơi mà mẹ bỏ tiền ra nuôi thôi sao, có thể tốt hơn gã cha cặn bã kia ở điểm nào chứ.

Vậy nên anh ta có tư cách gì mà sỉ nhục cô như thế.

Đúng vậy, Mộ Nam Tích căn bản không tin Tiếu Ân Đông sẽ thật lòng yêu mẹ mình, thứ anh ta yêu chỉ là tài sản của mẹ mà thôi.

Nếu mẹ có thể tha thứ cho cô, cô nhất định phải để mẹ thấy rõ bộ mặt thật của Tiếu Ân Đông, tuyệt đối không thể để mẹ bị những lời ngon tiếng ngọt của anh lừa gạt.

“Tôi sẽ không nói tốt cho cô với mẹ cô đâu,” Tiếu Ân Đông nói tiếp. “Nhưng tôi có thể kể chuyện cô làm việc ở nhà ăn của trường cho mẹ cô nghe, nếu trong lòng mẹ cô còn quan tâm đến đứa con gái này, thì bà ấy tự nhiên sẽ đau lòng.”

Nói cho cùng, Tiếu Ân Đông vẫn để tâm đến những lời Mộ Nam Tích nói.

Dù sao cũng là con gái ruột, biết đâu trong lòng Xuân Nha vẫn còn quan tâm đến con gái, để sau này Xuân Nha không phải hối tiếc điều gì, Tiếu Ân Đông đương nhiên phải làm gì đó.

Vẻ mặt Mộ Nam Tích trở nên vui mừng: “Cảm ơn anh, cảm ơn anh.”

“Cô không cần cảm ơn tôi,” Tiếu Ân Đông mặt mày cau có nói. “Tôi không phải đang giúp cô, tôi chỉ không muốn mẹ cô sau này phải hối tiếc điều gì mà thôi.”

Dứt lời, Tiếu Ân Đông liền đứng dậy rời đi, lười nói thêm với Mộ Nam Tích.

Mộ Nam Tích lau nước mắt, nở một nụ cười vui vẻ.

Chỉ cần mẹ đau lòng vì cô, thì mẹ nhất định sẽ tha thứ cho cô.

Sao cô không nghĩ ra điều này sớm hơn nhỉ? Nếu cô nghĩ ra sớm hơn, thì cần gì phải đến cầu xin Tiếu Ân Đông! Cũng không cần phải vất vả làm việc mấy ngày nay.

Buổi tối, sau khi Tiếu Ân Đông hầu hạ Trình Xuân Nha thoải mái, anh mới kể lại chuyện của Mộ Nam Tích.

“Ồ!” Trình Xuân Nha khẽ nhướng mày, vẻ mặt hả hê. “Mộ Nam Tích từ nhỏ đã được tôi nuông chiều, không ngờ bây giờ lại trở thành nhân viên múc đồ ăn ở nhà ăn.”

“Chậc chậc! Thật đáng thương! Cũng không biết cô tiểu thư đó trong khoảng thời gian này đã gặp phải chuyện gì, mà lại khiến mình t.h.ả.m hại đến vậy.”

“Chị, chị không đau lòng sao?” Tiếu Ân Đông châm một điếu t.h.u.ố.c cho Trình Xuân Nha, đưa lên miệng cô. “Em còn tưởng chị ít nhiều cũng sẽ đau lòng chứ? Dù sao thì Mộ Nam Tích cũng là con gái ruột của chị mà.”

“Tôi đau lòng cái quái gì,” Trình Xuân Nha rít một hơi t.h.u.ố.c, trợn mắt nói. “Từ lúc con ranh đó dùng thủ đoạn tự sát, liên kết với cha nó để tính kế tôi, thì trong lòng tôi đã coi như nó c.h.ế.t rồi.”

“Cho nên tôi không những không đau lòng trước tình cảnh hiện tại của Mộ Nam Tích, mà ngược lại còn rất vui nữa là đằng khác, với loại ranh con như Mộ Nam Tích, phải để nó càng t.h.ả.m hơn nữa mới gọi là hả lòng hả dạ.”

Tiếu Ân Đông nghe Trình Xuân Nha nói vậy, dĩ nhiên sẽ không nói giúp cho Mộ Nam Tích nữa: “Ừm! Chị nói không sai.”

“Nhưng gã cha cặn bã của Mộ Nam Tích cũng thật quá đáng, Mộ Nam Tích vừa mới hiến thận cho con gái nhỏ của hắn không bao lâu, huống chi Mộ Nam Tích còn là con gái ruột của hắn.”

“Vậy mà hắn thì hay rồi, vừa thấy chị thật sự không cần đứa con gái ruột này nữa, cảm thấy Mộ Nam Tích không còn giá trị lợi dụng, liền lập tức lật mặt, bắt Mộ Nam Tích khi cơ thể còn chưa hồi phục đã phải ra ngoài làm việc.”

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện