“Anh nói cái gì?” Trình Xuân Thiến sững sờ. “Anh nói chị hai em nuôi trai bao, còn nhận nuôi một đứa trẻ à?”

“Ừ!” Mộ Thượng Thành sa sầm mặt nói. “Trình Xuân Nha, con đàn bà độc ác đó không những lòng lang dạ sói mà còn vô cùng trơ trẽn, lại còn ngang nhiên nuôi trai bao trong nhà.”

“Chuyện này... chuyện này...” Trình Xuân Thiến trông như bị đả kích nặng nề. “Sao lại thế này, sao lại thế này chứ...”

“Thượng Thành, vậy tiếp theo chúng ta phải làm sao bây giờ?” Trình Xuân Thiến cuống đến sắp khóc. “Nhà mình đang nợ nhiều tiền như vậy, vốn còn trông mong Nam Tích có thể sớm được Trình Xuân Nha tha thứ, để chúng ta có thể nhanh ch.óng trả hết khoản nợ kia.”

Tuy có tiền bán nhà của cha mẹ, cộng thêm tiền tiết kiệm của ông bà và tiền của chị cả, nhưng vẫn không đủ chi phí phẫu thuật, vậy nên Mộ Thượng Thành và Trình Xuân Thiến còn phải vay mượn của người khác không ít.

Vốn dĩ họ còn trông chờ Mộ Nam Tích có thể nhanh ch.óng được Trình Xuân Nha tha thứ, như vậy thì họ sẽ không cần phải lo lắng về khoản nợ kia nữa.

Rốt cuộc với một đứa não tàn như Mộ Nam Tích, chỉ cần con bé được Trình Xuân Nha tha thứ thì còn sợ nó không có tiền giúp họ trả nợ hay sao? “Làm sao anh biết được!” Mộ Thượng Thành bực bội nói. “Con tiện nhân Trình Xuân Nha đó sao không đi c.h.ế.t quách đi cho rồi. Nếu nó c.h.ế.t sớm một chút thì đã không có lắm chuyện như vậy.”

Mắt Trình Xuân Thiến sáng lên.

Đúng vậy! Chỉ cần Trình Xuân Nha c.h.ế.t đi thì họ còn phải phiền não làm gì, nhưng mà...

Trình Xuân Thiến lập tức gạt phắt suy nghĩ trong đầu.

Không được, không được, Trình Xuân Nha đã đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với Mộ Nam Tích rồi.

Nếu Trình Xuân Nha c.h.ế.t bây giờ, tài sản của chị ta sẽ rơi vào tay người ngoài, ai bảo bây giờ chị ta lại nhận nuôi một đứa con gái cơ chứ.

Hơn nữa, trước đây Trình Xuân Nha từng nói sẽ đi công chứng tài sản.

Nghĩ đến việc bây giờ Trình Xuân Nha thật sự đã nhận nuôi một đứa con gái, nói không chừng chị ta cũng đã đi công chứng tài sản thật rồi.

Vậy nên nếu Trình Xuân Nha c.h.ế.t lúc này, có lẽ ngay cả cha mẹ cũng đừng hòng nhận được một xu tài sản nào của chị ta.

“Cha, nếu dì hai thật sự không cần Mộ Nam Tích nữa, chẳng lẽ chúng ta vẫn phải giữ nó ở trong nhà sao?” Trình Như Tình lúc này tâm trạng cũng rất tệ. “Con mặc kệ, con không muốn lúc về nhà lại phải ở chung một phòng với Mộ Nam Tích đâu.”

“Cái con óc heo Mộ Nam Tích đó, con mà ngủ chung giường với nó, ai biết có bị lây bệnh ngu của nó không nữa.”

Cha mẹ đã hứa với cô rằng Mộ Nam Tích sẽ sớm dọn ra khỏi nhà, vì vậy Trình Như Tình mới miễn cưỡng chấp nhận tạm thời ở chung phòng với cô ta sau khi xuất viện.

Nhưng nếu dì hai đã không định nhận lại đứa con gái Mộ Nam Tích đó nữa, chẳng phải Mộ Nam Tích sẽ ở lì nhà họ mãi sao, và cô sẽ phải ở chung phòng với nó mãi sao.

Không được, không được.

Cô ta không muốn ở chung phòng với Mộ Nam Tích, nên Mộ Nam Tích phải dọn ra khỏi nhà ngay lập tức.

“Được rồi, cha đang phiền c.h.ế.t đi được đây, con đừng có thêm phiền nữa được không?” Vì tâm trạng không tốt nên lúc này Mộ Thượng Thành cũng chẳng có giọng điệu gì tốt đẹp với cô con gái nhỏ.

Hốc mắt Trình Như Tình ngấn lệ: “Cha mắng con, cha chưa bao giờ mắng con cả, vậy mà bây giờ lại mắng con, lại còn vì Mộ Nam Tích mà mắng con.”

“Hu hu! Cha chắc chắn là chán ghét con rồi, cha thấy Mộ Nam Tích mới là con gái ngoan của cha, nên bây giờ bắt đầu thiên vị nó phải không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Thôi, thôi nào, đừng khóc nữa,” thấy con gái khóc, Trình Xuân Thiến dù phiền lòng đến mấy cũng đành phải dỗ dành con trước. “Từ nhỏ đến lớn, cha con thương con thế nào chẳng lẽ con không biết sao.”

“Ông ấy vẫn luôn thiên vị con mà, vị trí của con trong lòng cha con không phải là cái con ngốc Mộ Nam Tích kia có thể so sánh được. Con nói với cha con như vậy, chẳng phải là làm tan nát trái tim ông ấy sao?”

Nghe mẹ nói vậy, tâm trạng Trình Như Tình cuối cùng cũng khá hơn một chút, nhưng vẫn chưa nguôi giận hoàn toàn: “Vậy cha phải xin lỗi con, nếu không con vẫn sẽ giận. Con mặc kệ, nếu cha không xin lỗi con thì con khóc c.h.ế.t cho cha xem.”

Sắc mặt Mộ Thượng Thành đen như sắp vắt ra nước.

Sao đến hôm nay hắn mới biết con gái nhỏ lại không hiểu chuyện đến thế?

Trình Xuân Thiến bất đắc dĩ nhìn chồng: “Thượng Thành, anh xin lỗi Như Tình đi! Không thể để con bé cứ khóc mãi như vậy được!”

Mộ Thượng Thành còn có thể làm gì hơn.

Dù sao thì sức khỏe của con gái vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, đương nhiên là mọi việc đều phải cố gắng chiều theo ý nó: “Cha sai rồi, con tha cho cha lần này nhé! Cha hứa với con sau này sẽ không bao giờ mắng con nữa.”

“Đây là cha nói đó nhé,” Trình Như Tình cuối cùng cũng hết giận. “Hừ! Sau này mà cha còn dám mắng con nữa thì con nhất định sẽ không tha thứ cho cha nhanh như vậy đâu.”

Mộ Thượng Thành đã mệt mỏi đến mức không muốn nói thêm gì nữa, hắn ở lại bệnh viện một lúc rồi rời đi.

Sau khi Mộ Thượng Thành đi, Trình Xuân Thiến sầu đến đau cả đầu.

Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

Chẳng lẽ sau này họ đừng hòng chiếm được chút lợi lộc nào từ tài sản của Trình Xuân Nha nữa sao.

Vừa nghĩ đến đây, Trình Xuân Thiến không chỉ đau đầu mà tim cũng đau nhói từng cơn.

……………………………

Mộ Nam Tích vừa về đến nhà liền kể lại mọi chuyện, khóc lóc t.h.ả.m thiết tủi thân vô cùng.

Ba người nhà họ Trình không quan tâm việc Mộ Thượng Thành mắng Mộ Nam Tích, họ chỉ quan tâm đến việc Trình Xuân Nha không chỉ nuôi trai bao mà còn thật sự nhận nuôi một đứa con gái.

Thế này thì còn ra thể thống gì nữa, cha mẹ Trình gần như phát điên lên vì tức.

Vậy nên Mộ Thượng Thành vừa mở cửa nhà đã nghe thấy tiếng mẹ vợ đang c.h.ử.i bới om sòm, khiến tâm trạng hắn vốn đã tệ lại càng tệ hơn.

“Thượng Thành,” mẹ Trình vừa thấy con rể về liền vội vàng tiến lên hỏi. “Nam Tích nói Xuân Nha không chỉ nuôi trai bao mà còn nhận nuôi một đứa con gái, chuyện này có thật không?”

“Mẹ, bây giờ con mệt lắm, chỉ muốn về phòng nằm thôi. Mẹ đừng hỏi gì nữa, có chuyện gì thì mai chúng ta hãy nói.” Mộ Thượng Thành lúc này thật sự không có tâm trạng để nói thêm gì với mẹ vợ.

“Anh nói cái gì vậy?” Mẹ Trình lập tức tỏ vẻ bất mãn. “Chuyện đã đến nước sôi lửa bỏng rồi mà anh còn có tâm trạng về phòng nằm ngủ à.”

“Tôi nói cho anh biết, anh là cha đẻ của Nam Tích, anh phải nghĩ cho tương lai của nó. Bây giờ con bất hiếu Trình Xuân Nha xem ra là thật sự không định nhận lại Nam Tích nữa rồi, nếu không thì đã chẳng nhận nuôi một đứa con gái về.”

“Cho nên anh phải nghĩ cách ngay lập tức, nghĩ cách để Trình Xuân Nha nhận lại Nam Tích, nếu không thì tương lai tài sản của Trình Xuân Nha chẳng phải sẽ rơi vào tay người ngoài sao, còn Nam Tích nhà chúng ta thì một xu cũng đừng hòng có được.”

“Đúng vậy đó Thượng Thành,” cha Trình cũng tiến lại gần nói. “Chuyện này chúng ta phải nhanh ch.óng nghĩ ra cách giải quyết, không thể không vội được đâu!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện