Mộ Thượng Thành choáng váng.
Hắn cảm thấy đầu óc mình không đủ dùng nữa rồi.
Mộ Nam Tích cũng choáng váng, cả người ngây ra như phỗng.
Cô dường như nghe thấy trong đầu mình vang lên một tiếng “rắc”, có thứ gì đó đang vỡ vụn.
“Anh... Anh gọi mẹ tôi là gì?” Tay Mộ Nam Tích run rẩy chỉ vào Tiếu Ân Đông, hỏi.
“Bà xã chứ gì!” Tiếu Ân Đông cười có chút ngượng ngùng. “Tuy tuổi chúng ta xấp xỉ nhau, nhưng biết làm sao được, ai bảo cô là con gái của bà xã tôi chứ?”
“Thế nên tôi đành phải gượng ép nhận vai trưởng bối vậy. Cô có thể gọi tôi là chú trước, đợi tôi và mẹ cô kết hôn rồi thì hẵng gọi một tiếng cha.”
Mộ Nam Tích tức đến mức suýt ngất đi, môi run bần bật, không nói nên lời.
Mộ Thượng Thành cũng chẳng khá hơn là bao.
Hắn thật sự không ngờ Trình Xuân Nha lại trở nên trơ trẽn đến thế, công khai b.a.o n.u.ô.i trai trẻ.
Không đúng, tên trai trẻ này còn ở trong nhà Trình Xuân Nha, cộng thêm những lời anh ta vừa nói và gương mặt trẻ trung đẹp trai kia nữa...
Xem ra Trình Xuân Nha rất có khả năng sẽ kết hôn với tên trai bao này thật.
Mộ Thượng Thành cảm thấy một sợi dây thần kinh trong đầu sắp đứt phựt, hắn sắp phát điên đến nơi rồi.
“Chú Tiêu, chú nói sai rồi nha!” Trình Phó Tĩnh lên tiến. “Mẹ cháu và chị đã cắt đứt quan hệ mẹ con rồi, cho nên nói một cách nghiêm túc thì chị ấy không còn là con gái của mẹ cháu nữa.”
“Thế nên chú Tiêu có kết hôn với mẹ cháu, người gọi chú là cha cũng phải là cháu mới đúng, chứ chị ấy làm gì có tư cách đó mà gọi chú một tiếng cha!”
“Đúng là vậy thật!” Tiếu Ân Đông tỏ vẻ ảo não, rồi quay sang nói lời xin lỗi với Mộ Nam Tích. “Cô tên là Nam Tích đúng không! Vừa rồi là tôi nói bậy, cô cứ coi như không nghe thấy đi.”
Hơi thở của Mộ Nam Tích trở nên dồn dập, cả khuôn mặt đỏ bừng lên như thể bị thiếu oxy.
Sau đó, cô tức đến mức ngất đi.
Mộ Thượng Thành ôm con gái đã ngất xỉu rời đi không được bao lâu thì Trình Xuân Nha vừa về đến nhà. Tiếu Ân Đông và Trình Phó Tĩnh liền tỏ vẻ như đã làm sai chuyện gì, ngoan ngoãn đứng trước mặt cô kể lại mọi việc.
“Mẹ, con thật sự không cố ý đâu. Con chỉ hùa với chú Tiêu để chọc tức chị Nam Tích thôi, ai ngờ chị ấy lại tức đến ngất đi như vậy.”
Tuy mẹ nuôi đã cắt đứt quan hệ với Mộ Nam Tích, nhưng nói gì thì nói, Mộ Nam Tích vẫn là con gái ruột của bà. Sao có thể nói không quan tâm là không quan tâm được chứ.
Lúc này Trình Phó Tĩnh thật sự rất hối hận. Nếu sớm biết Mộ Nam Tích không chịu nổi đả kích như vậy, cô đã không hùa với chú Tiêu để chọc tức chị ấy.
“Không liên quan đến Phó Tĩnh đâu,” Tiếu Ân Đông cũng làm bộ hối lỗi. “Đều tại em cả. Nếu không phải em nói như vậy, Nam Tích đã không tức đến ngất đi.”
“Cũng không biết cô ấy giờ sao rồi. Lúc đó em cũng hơi hoảng, nên quên mất việc đi theo đến bệnh viện xem sao.”
“Được rồi, tôi có trách hai người đâu mà phải làm bộ dạng đó,” Trình Xuân Nha thản nhiên nói. “Huống hồ hai người chọc cho Mộ Nam Tích tức đến ngất đi, đối với tôi mà nói, đây là một chuyện rất đáng mừng.”
“Mộ Nam Tích là cái đồ bánh bao mềm, cứ phải dùng cách của hai người để trị nó. Nếu nó có thể tức đến ngất thêm vài lần nữa thì tôi mới thật sự hả giận.”
“Mẹ, mẹ thật sự không giận ạ?” Vẻ mặt Trình Phó Tĩnh vui hẳn lên. “Nói vậy là mẹ thật sự không còn để tâm đến Mộ Nam Tích nữa rồi!”
Trình Xuân Nha đảo mắt: “Mẹ đã cắt đứt quan hệ với Mộ Nam Tích rồi, còn quan tâm đến cái đồ bánh bao mềm đó làm gì?”
“Dì Ngô,” Trình Xuân Nha quay sang nói với dì Ngô. “Sau này nếu hai cha con Mộ Nam Tích có đến nữa thì không cần mở cửa cho họ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tôi biết rồi, thưa cô Trình.” Dì Ngô vui vẻ đáp. Vừa rồi dì cũng rất lo cô Trình sẽ giận cá c.h.é.m thớt mình.
Nhưng giờ thì tốt rồi, cô Trình thật sự không còn để tâm đến cô con gái ruột Mộ Nam Tích nữa, vậy thì đương nhiên sẽ không trút giận lên người giúp việc như dì.
Cùng lúc đó, tại bệnh viện.
“Hu hu! Cha ơi, mẹ thật sự không cần con nữa rồi, con phải làm sao bây giờ, rốt cuộc con phải làm sao bây giờ?”
Vừa được đưa đến bệnh viện, Mộ Nam Tích đã tỉnh lại. Lúc này, cô đang ôm cha mình khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Mộ Thượng Thành lúc này đang bực muốn c.h.ế.t, chẳng có tâm trạng nào dỗ dành con gái, chỉ hận không thể đẩy cô ra cho xong.
“Được rồi, đừng khóc nữa. Con phải tin cha, cha nhất định sẽ khiến mẹ con tha thứ cho con.” Mộ Thượng Thành an ủi với giọng thiếu kiên nhẫn.
Nhưng Mộ Nam Tích lại chẳng tinh ý chút nào, hoàn toàn không nhận ra sự mất kiên nhẫn trong giọng của cha mình: “Không đâu, sẽ không đâu, mẹ sẽ không tha thứ cho con. Bây giờ mẹ không chỉ nhận con nuôi mà còn qua lại với một tên trai trẻ nữa.”
“Cho nên trong lòng mẹ chắc chắn không còn đứa con gái này nữa rồi, mẹ thật sự định không cần con nữa.”
“Hu hu! Rốt cuộc con phải làm sao đây? Sao mẹ có thể nhẫn tâm như vậy, nói không cần con là không cần con chứ?”
“Đủ rồi!” Mộ Thượng Thành đẩy Mộ Nam Tích ra, gầm lên. “Khóc, khóc, khóc! Ngoài khóc ra thì con còn biết làm gì nữa?”
“Sao ta lại sinh ra một đứa con gái vô dụng như con chứ? Chỉ cần con có chút đầu óc thôi thì mẹ con đã không bỏ con rồi!”
Mộ Nam Tích sững sờ nhìn cha: “Cha, cha mắng con, cha lại mắng con.”
Mộ Nam Tích lại cảm thấy trong đầu mình vang lên âm thanh vỡ nát.
Cô thật sự không thể tin nổi ba lại mắng mình. Chuyện này còn khiến Mộ Nam Tích khó chấp nhận hơn cả việc mẹ không cần cô nữa.
Mộ Thượng Thành hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh: “Nam Tích, không phải cha cố ý mắng con, mà là bây giờ cha đang rất phiền lòng. Con cứ khóc lóc sướt mướt như vậy khiến cha không thể nào bình tĩnh được.”
“Thôi được rồi, nếu bác sĩ nói con không sao thì con về nhà trước đi. Cha đi thăm em gái con một lát, tối sẽ về.”
Nói xong, Mộ Thượng Thành liền quay người rời đi. Hắn sợ nếu còn ở lại thêm nữa, mình sẽ bị cô con gái lớn này làm cho phiền c.h.ế.t mất.
Nước mắt Mộ Nam Tích không ngừng tuôn rơi, vẻ mặt đầy kinh ngạc và không thể tin nổi.
Tuy có hơi ngốc nghếch, nhưng không đến mức ngu thật. Cô ta nhận ra cha thật sự đang chán ghét mình, nhưng tại sao ông lại đột nhiên như vậy chứ? Cơ thể Mộ Nam Tích run lên, cô ta thật sự không dám nghĩ sâu thêm nữa.
Khi Mộ Thượng Thành bước vào phòng bệnh của cô con gái nhỏ, Trình Xuân Thiến đang gọt hoa quả cho con.
“Cha.” Trình Như Tình thấy cha thì tỏ ra rất vui mừng.
“Sao rồi, anh có gặp chị hai của em không?” Trình Xuân Thiến vừa thấy Mộ Thượng Thành đã vội vàng hỏi.
Lúc sáng Mộ Thượng Thành đến bệnh viện đưa bữa sáng đã nói với cô ta rằng chiều nay hắn sẽ đưa Mộ Nam Tích đến biệt thự của Trình Xuân Nha xem sao.
“Gặp rồi,” sắc mặt Mộ Thượng Thành rất khó coi. “Trình Xuân Nha đã từ nước ngoài về. Trong nhà không chỉ b.a.o n.u.ô.i một tên trai trẻ mà còn nhận nuôi một đứa con gái.”
“Xem ra người đàn bà độc ác đó thật sự không định cần Nam Tích nữa rồi, thật là...”
Mộ Thượng Thành suýt nữa thì văng tục, nhưng vì có con gái nhỏ ở đây nên hắn đành phải nuốt những lời c.h.ử.i thề vào trong.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









