Trình Xuân Nha rất nhanh đã bảo thư ký tìm cho Tiếu Ân Đông một ngôi trường tốt.
Khi Tiếu Ân Đông bắt đầu đi học thì Trình Xuân Nha cũng kết thúc những ngày nghỉ của mình và bắt đầu đến công ty làm việc.
“Nam Tích, mấy giờ rồi? Sao con còn nằm ườn trên giường không chịu dậy thế?”
Sáng sớm hôm nay, mẹ Trình mở cửa phòng cháu ngoại, lại bắt đầu cằn nhằn: “Bác sĩ nói tình hình của con bây giờ phải vận động mới được, không thể cứ nằm lì trên giường mãi.”
“Dậy mau lên, nhân lúc hôm nay thời tiết đẹp, cùng ông ngoại con xuống lầu đi dạo một chút đi.”
“A!” Mộ Nam Tích bực bội hét lên một tiếng. “Bà ngoại, bà đừng phiền con nữa được không, sáng nào cũng phải gọi con dậy, chẳng lẽ không thể để con ngủ một giấc yên ổn sao?”
“Con bé này, sao bây giờ lại thành ra thế này, đây là thái độ con nói chuyện với người lớn đấy à?” Mẹ Trình khó chịu nói. “Bà thấy con chính là bị mẹ con chiều hư rồi. Con xem con lớn từng này rồi mà chỉ có lười là giỏi.”
“Cứ như con thế này, sau này có thằng đàn ông nào dám cưới. Đến việc nhà cơ bản nhất cũng không biết làm đã đành, ăn uống còn kén cá chọn canh.”
“Đây là may mà bà với ông ngoại con bây giờ sức khỏe còn tốt, chứ không thì đúng là không hầu hạ nổi cô tiểu thư như con.”
“Mẹ, mẹ lại đang cằn nhằn gì thế?” Đúng lúc này, Mộ Thượng Thành xuất hiện ở cửa phòng. “Mẹ, không phải con đã nói với mẹ rồi sao? Sức khỏe của Nam Tích vẫn cần phải tịnh dưỡng, mẹ đừng cứ sáng sớm tinh mơ đã gọi con bé dậy.”
“Huống chi con bé từ trước đến nay vẫn luôn dậy muộn, mẹ cứ sáng sớm đã gọi nó dậy thì làm sao Nam Tích quen được.”
“Anh cứ chiều nó đi!” Mẹ Trình bất mãn nhìn con rể. “Bọn trẻ bây giờ sướng thật, chẳng giống thời chúng ta ngày xưa! Làm gì có đứa trẻ nhà nào lười đến mức này.”
Nói xong, mẹ Trình cũng lười nói thêm với con rể, bà còn phải đi giặt quần áo cho nhanh.
Nhìn bà ngoại rời đi, Mộ Nam Tích ngồi dậy, vẻ mặt tủi thân nhìn cha mình nói: “Cha, ông bà ngoại phiền quá đi mất, cha bảo ông bà dọn ra ngoài ở được không!”
“Cứ ở chung với ông bà ngoại thế này nữa, con chắc sẽ bị làm phiền đến c.h.ế.t mất.”
Mộ Thượng Thành đi vào phòng con gái, đóng cửa lại rồi ngồi xuống giường cô, thở dài nói: “Con nghĩ cha không phiền chắc! Nhưng biết làm sao được?”
“Để gom đủ tiền phẫu thuật cho con và Như Tình, ông bà ngoại con đã bán cả nhà đi rồi. Giờ không cho hai ông bà ở nhà mình thì con bảo hai ông bà dọn đi đâu ở?”
Nói rồi, Mộ Thượng Thành xoa đầu con gái: “Thôi, ráng chịu thêm chút nữa đi! Đợi mẹ con từ nước ngoài về, con xin được mẹ con tha thứ thì có thể dọn về căn biệt thự lớn của mẹ con ở rồi.”
“Cha, con muốn về bên mẹ xem thử,” Mộ Nam Tích nhìn cha mình nói. “Biết đâu mẹ đã về rồi. Con bây giờ thật sự càng ngày càng không chịu nổi bà ngoại nữa, ở nhà này con sắp bức bối c.h.ế.t mất.”
“Với lại, em Như Tình cũng sắp xuất viện rồi, nhưng tình hình nhà mình bây giờ, đợi em ấy xuất viện chắc chắn sẽ phải ngủ chung phòng với con.”
“Cha,” Mộ Nam Tích làm vẻ mặt tủi thân. “Từ lúc biết chuyện, con đã quen ngủ một mình rồi. Bây giờ mà để em ấy ngủ chung với con, chỉ nghĩ thôi con đã thấy khó chịu lắm rồi.”
“Cho nên con phải mau ch.óng dọn về bên mẹ mới được, không biết rốt cuộc mẹ đã từ nước ngoài về chưa nữa.”
Càng nói, Mộ Nam Tích càng thấy tủi thân.
Cô lớn từng này rồi mà chưa bao giờ phải chịu ấm ức thế này, ngay cả ngủ nướng cũng bị người ta cằn nhằn, ghét bỏ.
Tóm lại là Mộ Nam Tích cảm thấy ở nhà cha mình ngột ngạt quá, cô rất muốn dọn về căn biệt thự lớn bên mẹ.
“Vậy được, chiều nay cha sẽ dành thời gian đưa con về bên mẹ con xem thử,” Mộ Thượng Thành nghĩ một lát rồi nói. “Biết đâu mẹ con đã từ nước ngoài về rồi cũng nên.”
Dạo gần đây vì chuyện phẫu thuật của hai đứa con gái, Mộ Thượng Thành tạm thời không để ý xem Trình Xuân Nha đã về hay chưa.
Hơn nữa... ánh mắt Mộ Thượng Thành tối sầm lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đừng nói là Nam Tích không chịu nổi ông bà ngoại, ngay cả hắn cũng sắp không chịu nổi cha mẹ vợ rồi.
Phiền c.h.ế.t đi được, hai ông bà già chỉ vì đôi giày để không ngay ngắn cũng có thể cằn nhằn mãi, đúng là phiền đến c.h.ế.t đi được.
Vì vậy, Mộ Thượng Thành còn sốt ruột hơn cả con gái lớn, mong cô có thể nhanh ch.óng dọn về bên Trình Xuân Nha.
Chỉ khi con gái lớn được Trình Xuân Nha tha thứ thì hắn mới có thể tiến hành kế hoạch tiếp theo, nhanh ch.óng dọn ra ở riêng, không ở cùng cha mẹ vợ nữa.
...
Hơn bốn giờ chiều, Mộ Thượng Thành đưa Mộ Nam Tích đến khu biệt thự của Trình Xuân Nha.
Vì bảo vệ của khu biệt thự đều biết Mộ Nam Tích, nên khi thấy cô, một người đã chào hỏi: “Cô Mộ, cô về rồi ạ?”
“Ừ!” Mộ Nam Tích lãnh đạm đáp một tiếng, coi như chào hỏi lại một cách lịch sự, ngay sau đó như nghĩ ra điều gì, cô bèn hỏi: “À phải rồi, mẹ tôi về chưa?”
Muốn biết mẹ đã về hay chưa, hỏi bảo vệ gác cổng là rõ nhất.
“Về rồi!” Người bảo vệ nhìn Mộ Nam Tích với ánh mắt có chút thương hại.
Bảo vệ trong khu biệt thự này ai mà không biết, cô Trình không chỉ nhận nuôi một đứa con gái mà còn b.a.o n.u.ô.i cả một tên trai trẻ nữa chứ? Nhìn là biết, chắc chắn là cô ấy đã thật sự định từ bỏ đứa con gái ruột Mộ Nam Tích này rồi.
Mà cũng phải thôi, có đứa con gái đầu óc không tỉnh táo như Mộ Nam Tích, không từ bỏ thì chẳng lẽ đợi bị nó hại c.h.ế.t à?
Về những chuyện Mộ Nam Tích đã làm, Trình Xuân Nha đã tuyên truyền rùm beng cả lên rồi.
Mộ Nam Tích đương nhiên không để ý đến ánh mắt thương hại của người bảo vệ, lúc này cô chỉ đang vui mừng vì mẹ đã về.
Mộ Thượng Thành thì lại để ý thấy, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều, dù sao thì bây giờ quan trọng nhất là phải nhanh ch.óng gặp được Trình Xuân Nha.
Vì hôm nay là thứ bảy, nên ngoài Trình Xuân Nha phải ra ngoài xã giao thì Tiếu Ân Đông và Trình Phó Tĩnh đều ở nhà.
Trình Xuân Nha đã sớm thay khóa cửa nhà, người mở cửa cho hai cha con Mộ Nam Tích là giúp việc trong nhà.
“Dì Ngô, mẹ tôi có nhà không?” Người giúp việc vừa mới mở cửa, Mộ Nam Tích đã đi thẳng vào trong, giọng điệu vẫn y như tiểu thư nhà giàu trước đây.
Dì Ngô thực ra không muốn cho họ vào, nhưng vấn đề là hai cha con Mộ Nam Tích đã tự tiện đi vào, khiến bà cũng không tiện đuổi người.
Dù sao đi nữa, Mộ Nam Tích cũng là con gái ruột của cô Trình.
Tuy bây giờ cô Trình đã không nhận đứa con gái ruột này nữa, nhưng tình thân m.á.u mủ đâu phải nói cắt là cắt đứt hoàn toàn được.
Tóm lại, nếu không có lệnh của cô Trình, dì Ngô tuyệt đối không dám đuổi Mộ Nam Tích đi.
“Cô Trình không có nhà,” dì Ngô trả lời. “Nhưng tiểu thư và cậu Tiếu có ở nhà, để tôi lên lầu gọi tiểu thư và cậu Tiếu xuống.”
“Tiểu thư nào, cậu Tiếu nào?” Mộ Nam Tích sững sờ nhìn dì Ngô. “Dì Ngô, chị đang nói cái gì vậy?”
Mộ Thượng Thành cảm thấy bất an trong lòng, và lập tức nhớ đến ánh mắt thương hại của người bảo vệ lúc nãy.
Chẳng lẽ Trình Xuân Nha thật sự đã nhận con nuôi.
Nhưng cái người được gọi là cậu Tiếu kia lại là ai?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









