“Về rồi à?” Trình Xuân Nha nhìn cô con gái nuôi đang chạy đến trước mặt mình, nói: “Mau đi rửa tay rồi chuẩn bị ăn cơm.”

“Vâng ạ.” Trình Phó Tĩnh lập tức tháo cặp sách xuống, tung tăng chạy đi rửa tay.

“Chị, cơm nấu xong rồi, mau lại đây ăn đi!” Tiếu Ân Đông với dáng vẻ của một người vợ hiền mẹ đảm, bưng thức ăn từ trong bếp đi ra.

Từ nhỏ, Tiếu Ân Đông đã là đứa con ngoan trong mắt cha mẹ. Tuy là con trai nhưng tính tình anh lại cực kỳ đơn thuần.

Nhưng không ngờ nhà anh đột nhiên xảy ra biến cố lớn, khiến chàng trai đơn thuần này bỗng chốc cảm thấy như trời đất sụp đổ.

Ngay khi anh cho rằng mình sắp rơi vào vũng bùn, thậm chí có thể sẽ đi vào vết xe đổ tự sát của cha mẹ, thì nữ thần của anh lại bất ngờ từ trên trời giáng xuống, cứu anh ra khỏi nơi tăm tối ấy.

Phải biết rằng, ở nơi Tiếu Ân Đông bị ép đi tiếp khách, một chàng trai xinh đẹp, sạch sẽ như anh không chỉ được các quý bà giàu có yêu thích mà còn là mục tiêu của một vài gã đàn ông lớn tuổi.

Một vài gã đàn ông lớn tuổi đặc biệt thích những chàng trai xinh đẹp, và chúng có những sở thích t.r.a t.ấ.n người khác vô cùng biến thái.

Vì vậy, khi Trình Xuân Nha như một thiên thần giải cứu anh ra khỏi nơi đó, Tiếu Ân Đông đã không thể kìm lòng mà yêu cô.

Dù cho Trình Xuân Nha hơn anh mười mấy tuổi, nhưng trong mắt Tiếu Ân Đông, cô chính là nữ thần của anh.

Huống hồ, Trình Xuân Nha vẫn là một mỹ nhân mặn mà, quyến rũ, nên Tiếu Ân Đông không hề cảm thấy cô lớn tuổi hơn mình chút nào.

Ngược lại, sự chênh lệch tuổi tác này còn khiến Tiếu Ân Đông cảm thấy vô cùng an toàn.

“Cậu nhóc, em đúng là đảm đang thật đấy,” Trình Xuân Nha bước đến bên cạnh Tiếu Ân Đông, véo nhẹ má anh. “Chị đúng là nhặt được báu vật mà, không ngờ em còn biết nấu cơm nữa.”

Hôm nay dì giúp việc xin nghỉ nên mới có cơ hội cho Tiếu Ân Đông trổ tài.

Mẹ của Tiếu Ân Đông là hình mẫu điển hình của một người vợ hiền mẹ đảm, bà nấu ăn rất ngon.

Cũng vì vậy mà Tiếu Ân Đông đã học được một tay nghề nấu nướng không tồi.

Suy cho cùng, anh vốn là một đứa con ngoan, thích nhất là giúp mẹ làm việc nhà để bà đỡ vất vả hơn.

Cha của Tiếu Ân Đông tuy làm kinh doanh nhưng cũng chỉ là một doanh nhân thuộc tầng lớp trung lưu mà thôi.

Hơn nữa, muốn thuê người giúp việc thì rất đắt đỏ.

Cũng vì vậy mà trước kia nhà họ Tiêu không thuê nổi bảo mẫu, mọi việc trong nhà đều do một tay mẹ Tiếu đảm đương. Thế nên Tiếu Ân Đông vì thương mẹ mà thường xuyên phụ giúp bà làm việc.

“Chị, chị đừng như vậy mà?” Tiếu Ân Đông ngượng ngùng nói: “Chị cứ thế này, làm em ngại lắm.”

“Thế mà đã ngại rồi à,” Trình Xuân Nha rất thích ngắm dáng vẻ ngượng ngùng của Tiếu Ân Đông. “Vậy nếu chị nói thế này, có phải em sẽ còn ngại hơn không?”

Dứt lời, Trình Xuân Nha bắt đầu trêu chọc anh một cách không đứng đắn, khiến Tiếu Ân Đông ngượng đến mức mặt đỏ bừng như sắp rỉ m.á.u.

“Ha ha! Đúng là cậu nhóc hay ngại ngùng.” Trình Xuân Nha cũng không trêu chọc anh nữa, dù sao đây cũng không phải là phòng riêng.

Hơn nữa, cô bé Trình Phó Tĩnh chắc cũng sắp rửa tay xong rồi.

“Mẹ ơi, con rửa tay xong rồi,” đúng lúc này, Trình Phó Tĩnh tung tăng chạy đến, rồi nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Tiếu Ân Đông, cô bé không khỏi lo lắng hỏi: “Chú Tiêu, chú bị sốt ạ?”

“Nếu không sao mặt chú lại đỏ thế kia,” nói rồi, Trình Phó Tĩnh vội vàng nhìn Trình Xuân Nha hỏi: “Mẹ, nhà mình có t.h.u.ố.c hạ sốt không? Tình hình của chú Tiêu thế này, phải uống t.h.u.ố.c hạ sốt ngay mới được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chú... Chú không có sốt,” Tiếu Ân Đông chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho đỡ ngượng. “Hai mẹ con mau ngồi xuống đi, chú đi xới cơm đây.”

Nói xong, Tiếu Ân Đông vội vàng xoay người đi vào bếp.

“Mẹ ơi, chú Tiêu thật sự không sao chứ?” Trình Phó Tĩnh vẫn tỏ ra rất lo lắng: “Mặt chú ấy đỏ bừng như vậy, sao có thể không sao được?”

Trình Phó Tĩnh thật sự rất lo cho Tiếu Ân Đông.

Dù mới tiếp xúc được nửa tháng, nhưng cô bé đã vô cùng yêu quý người chú có tính tình ôn hòa và siêu tốt này.

“Chú Tiêu của con không sốt đâu, con đừng lo lắng hão nữa,” Trình Xuân Nha vừa ngồi xuống ghế vừa nói: “Đúng rồi, ở trường mới thế nào, con có quen không?”

“Con quen lắm,” Trình Phó Tĩnh ngồi xuống ghế, vui vẻ trả lời: “Các bạn đều rất thân thiện, thầy cô cũng rất quan tâm con. Con rất thích ngôi trường hiện tại.”

Trước đây, vì là một đứa trẻ ở cô nhi viện nên khi ở trường cũ, Trình Phó Tĩnh luôn bị người khác bắt nạt.

Đương nhiên, cô bé không phải kiểu người dễ bị bắt nạt. Ai dám động vào cô bé thì cũng phải chuẩn bị tinh thần bị phản kháng lại một cách kịch liệt.

Vì vậy, tuy trước đây thường xuyên bị bắt nạt nhưng nói cho cùng, cô bé cũng chưa từng chịu thiệt thòi gì nhiều.

Chỉ là, có ai trời sinh đã thích đ.á.n.h nhau với người khác đâu? Cho nên, Trình Phó Tĩnh thật sự rất thích ngôi trường hiện tại, đồng thời cũng càng thêm cảm kích mẹ nuôi của mình.

Dù sao sau này cô bé nhất định phải hiếu thảo với mẹ nuôi thật tốt.

“Vậy thì tốt rồi.” Trình Xuân Nha nói, nhưng không kể ra chuyện mình đã tặng quà cho các thầy cô.

Xã hội này rất thực tế. Tuy có nhiều giáo viên rất có trách nhiệm, nhưng phần lớn vẫn là những người rất thực tế.

Nếu không tặng quà, thì thầy cô dựa vào đâu mà phải quan tâm con mình hơn những đứa trẻ khác chứ?

Mà một khi đã nhận nuôi Trình Phó Tĩnh, cô tự nhiên phải dụng tâm chăm sóc, chứ không thể giống như nhận nuôi ch.ó mèo, chỉ để về chơi đùa cho vui được.

...

Tiếu Ân Đông rất nhanh đã xới ba bát cơm mang ra.

Trình Xuân Nha cầm đũa lên, ăn một miếng cơm rồi nói với Tiếu Ân Đông: “Ân Đông, chị định cho em đi học lại. Ở tuổi của em bây giờ, đặc biệt là khi em lớn lên ở nước ngoài từ nhỏ, tuy việc giao tiếp trong nước không thành vấn đề...”

“...nhưng có rất nhiều thứ vẫn phải học lại từ đầu. Vì vậy, tốt nhất là em nên đi học lại hai năm, sau đó hẵng tính xem mình muốn làm gì.”

Vì rất thích Tiếu Ân Đông nên Trình Xuân Nha không có ý định nuôi anh như chim hoàng yến trong l.ồ.ng, mà muốn bồi dưỡng để anh có thể phát triển.

Như vậy thì, sau này lỡ như Tiếu Ân Đông có rời khỏi cô, anh cũng có thể tự mình sống một cuộc sống tốt.

“Thật không? Em thật sự có thể đi học sao?” Tiếu Ân Đông kích động nói.

“Nhìn em kích động chưa kìa,” Trình Xuân Nha buồn cười đảo mắt. “Ngày mai chị sẽ giao cho thư ký, bảo cô ấy tìm trường cho em sớm nhất có thể.”

“Vâng vâng!” Tiếu Ân Đông vui vẻ gật đầu: “Chị yên tâm, em đảm bảo sẽ học tập nghiêm túc, tuyệt đối không làm chị thất vọng.”

Tiếu Ân Đông hiện tại tự nhiên muốn học hỏi thêm kiến thức. Suy cho cùng, anh không muốn chỉ dựa dẫm vào Xuân Nha, anh cũng muốn trở thành người đàn ông mà người phụ nữ mình yêu có thể nương tựa.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện