“Anh nói linh tinh gì thế?” Mẹ Trình lao tới trước mặt Lưu Bẩm, tức giận đẩy anh ta một cái. “Cái gì mà tiền của anh? Anh và Xuân Huyên là vợ chồng thì tiền của anh cũng là tiền của nó. Anh dựa vào đâu mà nói tiền chung của vợ chồng là của riêng mình anh?”

“Lưu Bẩm, anh là cái thằng khốn nạn, đồ vô lại!” Mẹ Trình chỉ tay vào mặt Lưu Bẩm mà mắng. “Anh cũng giống y như con ranh Trình Xuân Nha vô lương tâm kia, đều là một giuộc, lòng dạ đen tối như nhau!”

“Như Tình dù sao cũng gọi cậu một tiếng dượng cả, vậy mà anh lại nỡ lòng nào... Con bé đang bệnh cần tiền, anh không chủ động giúp đỡ thì thôi, đằng này lại còn... còn...”

Mẹ Trình càng nói càng kích động, lời còn chưa dứt đã ôm lấy n.g.ự.c, trông như sắp tức đến ngất đi.

“Mẹ, mẹ sao thế? Mẹ đừng làm con sợ!” Trình Xuân Huyên vội vàng chạy tới đỡ lấy mẹ mình, rồi quay sang nhìn Lưu Bẩm đầy phẫn nộ. “Lưu Bẩm, nếu mẹ tôi có mệnh hệ gì, tôi sẽ không để yên cho anh đâu.”

“Anh cút đi, cút ngay khỏi nhà tôi! Bây giờ tôi không muốn nhìn thấy mặt anh thêm một giây nào nữa.”

“Cút đi!” Cha Trình cũng tiến lên xô đẩy Lưu Bẩm. “Cút ngay cho tôi, không thì đừng trách tôi lấy chổi đuổi anh ra ngoài.”

Lần này Lưu Bẩm không kiềm chế được nữa, m.á.u nóng dồn lên não, anh liền đẩy mạnh cha vợ một cái, khiến ông ngã sõng soài trên đất.

“A!” Thấy cha bị đẩy ngã, Trình Xuân Huyên tức giận tột độ, lập tức xông vào định đ.á.n.h Lưu Bẩm. “Lưu Bẩm, anh dám đẩy cha tôi, tôi liều mạng với anh.”

“Bốp! Bốp!”

Khi Trình Xuân Huyên xông tới, Lưu Bẩm liền túm tóc cô ta đ.á.n.h một trận tàn nhẫn.

Vẻ mặt hung tợn của anh khiến cha mẹ Trình sợ đến ngây người, không biết phải làm sao để lao vào giúp con gái.

“A! A!”

Trình Xuân Huyên đau đớn hét lên thất thanh, đủ để thấy cô ta bị đ.á.n.h đau đến mức nào.

“Rầm!”

Lưu Bẩm thẳng tay đẩy Trình Xuân Huyên ngã xuống đất, sau đó trừng mắt hung ác nhìn về phía cha mẹ Trình: “Hai người tưởng tôi dễ bắt nạt lắm phải không? Bây giờ thì tôi đã nhìn thấu rồi, cả nhà họ Trình các người chẳng có ai tốt đẹp, đặc biệt là hai ông bà già c.h.ế.t tiệt này.”

“Lưu Bẩm, anh... anh muốn làm gì?” Cha Trình sợ hãi lùi lại. “Tôi nói cho anh biết, dù sao chúng tôi cũng là bậc cha chú của anh, nếu anh dám động tay động chân với hai thân già này thì... thì chúng tôi nhất định sẽ không để anh yên đâu.”

“Ha ha!” Lưu Bẩm cười lạnh, kết hợp với vẻ mặt hung tợn của anh lúc này, trông đáng sợ khôn tả.

Nói rồi, Lưu Bẩm nổi điên lên, đập phá tan tành đồ đạc trong nhà họ Trình.

Cảnh tượng này càng khiến cha mẹ Trình sợ hãi hơn, hai người run rẩy co rúm vào một góc, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến cô con gái lớn đang bị đ.á.n.h ngã trên sàn.

Sau khi trút giận một hồi, cơn tức trong lòng Lưu Bẩm mới nguôi đi phần nào. Anh liền đá mạnh vào người Trình Xuân Huyên đang nằm dưới đất: “Trình Xuân Huyên, ngày mai tôi sẽ qua kéo cô đi ly hôn.”

“Nếu cô không muốn c.h.ế.t thì tốt nhất ngày mai ngoan ngoãn đi ly hôn với tôi. Bằng không, nếu cô ép tôi nổi điên lần nữa, tôi không dám chắc mình có g.i.ế.c c.h.ế.t cô và cha mẹ cô không đâu.”

Dứt lời, Lưu Bẩm quay người bỏ đi.

Vừa mở cửa nhà họ Trình ra, anh đã thấy một đám hàng xóm đang tụ tập bên ngoài.

Nhà họ Trình ầm ĩ như vậy, sao có thể không thu hút hàng xóm đến hóng chuyện cho được.

Lưu Bẩm chẳng thèm để ý đến họ, anh gạt những người đang canh ở cửa ra rồi sải bước rời đi.

“Ông Trình! Nhà ông bà rốt cuộc có chuyện gì thế? Cậu con rể cả nhà ông sao lại chạy đến đây nổi điên vậy?”

“Đúng đấy! Cậu ấy làm sao thế? Mà sao con Xuân Huyên nhà ông bà lại nằm dưới đất kia, không lẽ bị chồng nó đ.á.n.h à!”

“...”

“...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đám hàng xóm người này một câu, người kia một câu hỏi tới tấp, vẻ mặt hóng chuyện của họ khiến cha mẹ Trình tức sôi m.á.u.

Qua đó cũng có thể thấy, cách đối nhân xử thế của cha mẹ Trình chẳng ra sao cả, nếu không thì hàng xóm láng giềng đã chẳng đứng hóng chuyện mà không hề có chút vẻ gì là lo lắng cho gia đình họ.

“Đi đi, đi hết cho tôi, chuyện nhà chúng tôi không cần các người bận tâm.” Cha Trình tức giận đóng sầm cửa lại.

“Ông nó ơi, thằng khốn Lưu Bẩm xem ra muốn ly hôn thật rồi!” Mẹ Trình lo lắng nói. “Thế này thì phải làm sao đây? Xuân Huyên đã từng này tuổi rồi, nếu thật sự ly hôn thì còn mặt mũi nào mà sống nữa.”

“Nhưng nếu không ly hôn, ai biết được thằng điên đó có g.i.ế.c người thật không.”

“Mẹ... Con... con không ly hôn đâu.” Trình Xuân Huyên nén đau ngồi dậy từ dưới đất, nước mắt giàn giụa. “Con không ly hôn, con đã ngoài bốn mươi rồi, ly hôn thì còn mặt mũi nào mà nhìn người ta nữa!”

Lúc này, Trình Xuân Huyên thật sự sợ hãi.

Sớm biết lấy sổ tiết kiệm của gia đình sẽ khiến Lưu Bẩm nổi điên như vậy, thì trước khi lấy cô ta đã nên bàn bạc với chồng mình một tiếng.

Đúng vậy, cho đến tận bây giờ, Trình Xuân Huyên vẫn không nhận ra mình đã sai ở đâu.

Cô ta chỉ nghĩ rằng nếu mình bàn bạc trước với Lưu Bẩm thì anh đã không nổi giận đến thế.

“Con không ly hôn là muốn hại c.h.ế.t mẹ với cha con phải không?” Mẹ Trình cũng bật khóc. “Lúc nãy thằng Lưu Bẩm uy h.i.ế.p thế nào, chẳng lẽ con không nghe thấy à?”

“Nhìn cái vẻ hung tợn tàn nhẫn của nó, ai biết nó còn dám làm ra chuyện gì nữa không.”

Dĩ nhiên mẹ Trình cũng không muốn con gái lớn ly hôn, nhưng bà ta thực sự rất sợ Lưu Bẩm.

Vì vậy, vì sự an toàn của cả nhà ba người, tốt hơn hết là để con gái đồng ý ly hôn.

Mất mặt dù sao cũng hơn mất mạng.

“Xuân Huyên, hay là ly hôn đi!” Cha Trình mệt mỏi nói. “Lưu Bẩm là một thằng điên, nếu con không ly hôn với nó, có khi nó nghĩ quẩn lại g.i.ế.c cả nhà chúng ta thật đấy.”

“Cha mẹ đã già rồi, lẽ nào con nỡ để chúng ta phải sống trong lo lắng sợ hãi sao?”

Người ta vẫn nói Trình Xuân Huyên là một cô con gái hiếu thảo đến ngu muội.

Quả nhiên, nghe cha mẹ nói vậy, cô ta lập tức không thể kiên quyết với ý định không ly hôn được nữa.

Nhưng cô ta thật sự không muốn ly hôn.

Song cô ta lại không thể để cha mẹ phải lo sợ. Nếu Lưu Bẩm lại nổi điên, đ.á.n.h đập cha mẹ như vừa đ.á.n.h cô ta thì phải làm sao? ...

Khi Lưu Bẩm về đến nhà, con trai anh đã ở đó.

“Cha quyết định sẽ ly hôn với mẹ con.” Lưu Bẩm kể lại ngắn gọn sự việc. “Số tiền trong nhà là do cha vất vả dành dụm để chuẩn bị cho con cưới vợ.”

“Nhưng bây giờ mẹ con lại lấy hết đi rồi. Trong lòng mẹ con, chỉ có người nhà mẹ đẻ là quan trọng nhất, ngay cả con là con ruột cũng phải xếp sau.”

“Cha đã nhìn thấu rồi, nếu không ly hôn với mẹ con, sau này không biết bà ấy còn làm liên lụy đến con thế nào nữa.”

“Coi như là vì con, cha cũng phải ly hôn với mẹ con.”

Sắc mặt Lưu Diệu Vanh cũng rất khó coi. Cậu đã có bạn gái, chỉ còn thiếu nước đến nhà người ta dạm hỏi.

Vậy mà mẹ cậu lại lấy hết tiền trong nhà đi, hoàn toàn không nghĩ gì cho đứa con trai này.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện