"Nếu Trình Xuân Nha thật sự nhẫn tâm không cần Nam Tích nữa, thì sau này con bé phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ chỉ có thể trơ mắt nhìn tài sản của Trình Xuân Nha rơi vào tay người khác thôi sao?"
"Xuân Thiến, anh thật sự không cam lòng!" Mộ Thượng Thành nói với vẻ mặt âm trầm. "Chúng ta đã đổ bao nhiêu tâm huyết vào Nam Tích, sao anh có thể cam tâm để tâm huyết bao năm qua của chúng ta đổ sông đổ bể được chứ?"
"Sẽ không đâu, chắc chắn vẫn còn cách mà," Trình Xuân Thiến nói với vẻ mặt không cam lòng. "Em không tin quan hệ huyết thống này lại có thể cắt đứt được, không tin Trình Xuân Nha thật sự không cần đứa con gái ruột của mình."
"Đúng vậy, em nói đúng," Mộ Thượng Thành cũng nói. "Nam Tích là đứa con gái duy nhất của Trình Xuân Nha, anh không tin cô ta thật sự có thể nhẫn tâm không cần con gái, thật sự từ bỏ con bé."
"Có điều, về phía Nam Tích, chúng ta phải thay đổi sách lược thôi. Không thể cứ nhồi nhét tư tưởng cho nó như trước kia được, làm thế chỉ hỏng đầu óc nó thôi."
"Ừm! Anh nói đúng," Trình Xuân Thiến gật đầu. "Tuy tình hình bây giờ đã khác, nhưng điểm mấu chốt vẫn nằm ở Nam Tích. Nếu không muốn công sức của chúng ta đổ sông đổ bể thì phải làm cho con bé có đầu óc một chút."
"Nếu không, cứ để nó hành động thiếu suy nghĩ như vậy thì sẽ chỉ khiến Trình Xuân Nha càng thêm kiên quyết không cần con gái. Đến lúc đó, Nam Tích sẽ thật sự bị cô ta hoàn toàn từ bỏ."
...
Cùng lúc đó, Trình Xuân Huyên vừa về đến nhà liền tìm sổ tiết kiệm ra.
Sau đó, cô ta vội vã ra ngoài rút tiền rồi nhanh ch.óng mang về cho cha mẹ.
Lưu Bẩm vừa tan làm về đến nhà thì phát hiện ngăn kéo để sổ tiết kiệm đã bị mở.
Điều này khiến anh ta giật mình, vội vàng bước tới xem xét.
Khi thấy sổ tiết kiệm trong ngăn kéo đã biến mất, Lưu Bẩm tức đến nỗi gân xanh trên trán giật thình thịch.
Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Trình Xuân Huyên đã về nhà lấy sổ tiết kiệm đi rồi, vì nhà cửa không hề có dấu hiệu bị trộm cắp.
Chẳng kịp nghĩ nhiều, Lưu Bẩm lập tức ra khỏi nhà. Anh ta muốn đến nhà cha mẹ vợ tìm Trình Xuân Huyên để hỏi cho ra nhẽ xem cô lta ấy sổ tiết kiệm đi làm gì.
Phải biết rằng, số tiền trong sổ tiết kiệm là do anh ta chắt bóp dành dụm để cho con trai cưới vợ.
Nếu bị Trình Xuân Huyên lấy đi tiêu xài phung phí, Lưu Bẩm chắc chắn sẽ phát điên.
"Trình Xuân Huyên, cô lăn ra đây cho tôi!" Vừa đến nhà cha mẹ vợ, Lưu Bẩm liền đập cửa rầm rầm.
Cha vợ nhanh ch.óng ra mở cửa, thấy vẻ mặt phẫn nộ của Lưu Bẩm, ông cũng tức giận không kém: "Lưu Bẩm, anh muốn làm gì? Hằm hằm hổ hổ, anh làm mặt cho ai xem đấy?"
"Sao nào, ở nhà bắt nạt con gái tôi chưa đủ hay sao mà còn chạy đến tận đây để tiếp tục bắt nạt nó à?"
"Tôi nói cho anh biết, Lưu Bẩm, chỉ cần ông già này còn sống ngày nào thì thằng khốn anh đừng hòng bắt nạt được con gái tôi."
Lưu Bẩm lười nói nhảm với cha vợ, đẩy ông ra rồi đi thẳng vào trong.
Khi anh ta bước vào nhà, Trình Xuân Huyên và mẹ cô ta đang ngồi trong phòng khách, cô ta còn đang lau nước mắt: "Lưu Bẩm, anh ở nhà cãi nhau chưa đủ hay sao mà còn chạy đến tận nhà cha mẹ tôi để gây sự."
"Anh không biết xấu hổ, nhưng cha mẹ tôi còn cần thể diện chứ? Tôi đúng là xui tám đời mới gả cho người đàn ông như anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng Trình Xuân Huyên thực ra có chút lo sợ.
Không cần nghĩ cũng biết, Lưu Bẩm chắc chắn tìm đến đây vì chuyện sổ tiết kiệm.
Có điều, tiền trong sổ tiết kiệm cô ta đã rút ra rồi, nên nói gì thì nói, cô ta cũng sẽ không trả lại cho Lưu Bẩm.
Rốt cuộc, bọn trẻ đang chờ tiền để cứu mạng mà.
Nếu Lưu Bẩm có chút lương tâm thì không nên đòi lại số tiền đó. Phải biết rằng, anh ta là dượng của bọn trẻ, nói thế nào cũng phải góp một phần sức lực vì chúng chứ.
"Trình Xuân Huyên, sổ tiết kiệm trong nhà có phải cô lấy đi rồi không?" Lưu Bẩm lớn tiếng chất vấn. "Cô mau đưa sổ tiết kiệm ra đây cho tôi! Số tiền đó là do tôi vất vả lắm mới dành dụm được để chuẩn bị cho con trai cưới vợ, không thể để cô tiêu xài phung phí được."
"Anh nói cái gì thế?" Mẹ vợ lập tức nổi giận. "Phung phí cái gì mà phung phí? Tiền của hai vợ chồng anh, chẳng lẽ Xuân Huyên không có quyền quyết định hay sao?"
"Tôi nói cho anh biết, Lưu Bẩm, làm người đừng có mà khinh người quá đáng! Anh bắt nạt con gái tôi, khiến nó phải chạy về nhà mẹ đẻ, anh lại không thèm ló mặt tới. Tôi làm mẹ vợ không thèm so đo với anh đã là may lắm rồi, thế mà anh còn có mặt mũi chạy đến đây gây sự."
"Sao nào, bắt nạt nhà chúng tôi không có con trai à! Nghĩ rằng hai thân già này không bảo vệ được con gái, nên có thể tùy ý bắt nạt nó phải không?"
"Tôi nói cho anh biết, làm người đừng có quá đáng quá, nếu không chọc cho chúng tôi nổi điên lên thì hai thân già này sẽ liều mạng với anh. Lấy hai cái mạng già này đổi một mạng của anh, cũng đáng."
Cơn tức trong lòng Lưu Bẩm như sắp nổ tung: "Bắt nạt con gái bà? Con gái nhà họ Trình các người, tôi nào dám bắt nạt!"
"Nếu tôi dám bắt nạt cô ta thì bao năm qua tôi đã không phải sống ấm ức như vậy rồi."
"Trình Xuân Huyên, mau đưa sổ tiết kiệm ra đây! Tôi nói cho cô biết, sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, đừng ép tôi..."
"Mày c.h.ế.t đi cho ông!" Cha vợ tức giận vung nắm đ.ấ.m về phía Lưu Bẩm. "Tưởng chúng ta c.h.ế.t hết rồi hay sao mà dám uy h.i.ế.p con gái ngay trước mặt chúng ta. Hôm nay ông liều mạng với mày!"
Dù sao cha vợ cũng đã lớn tuổi, nên Lưu Bẩm dù có tức giận đến đâu cũng không dám ra tay với ông, chỉ có thể mặc cho nắm đ.ấ.m của ông ta rút lên người mình.
Thấy cha mình đ.á.n.h Lưu Bẩm, Trình Xuân Huyên nói cho cùng vẫn thấy đau lòng, vội vàng đứng dậy, bước tới kéo ông ra: "Thôi mà cha, cha đừng đ.á.n.h nữa, nếu không lỡ đ.á.n.h anh ấy có mệnh hệ gì thì phải làm sao!"
"Con bé vô dụng này," Mẹ vợ nhìn con gái, vừa giận vừa thương nói. "Đến nước này rồi mà còn bênh thằng Lưu Bẩm, con bị nó bắt nạt cũng đáng đời."
Trình Xuân Huyên tỏ vẻ tủi thân, nước mắt lại chực trào ra.
Lưu Bẩm nói gì thì nói cũng là chồng cô, lẽ nào cô ta có thể không quan tâm đến chồng mình được sao? Nhưng nói đi nói lại cũng đều tại Lưu Bẩm, nếu không phải anh ta chạy đến đây gây sự thì cô ta đâu có khó xử như vậy?
"Lưu Bẩm, tiền trong sổ tiết kiệm em đã rút ra rồi," Trình Xuân Huyên nhìn Lưu Bẩm nói. "Xuân Nha không lo chuyện phẫu thuật cho hai đứa nhỏ, em là dì cả, không thể nhẫn tâm như nó, bỏ mặc chuyện phẫu thuật của các cháu được!"
"Em đã đưa hết tiền cho vợ chồng Xuân Thiến, bảo họ đến bệnh viện nộp tiền để hai đứa nhỏ có thể phẫu thuật sớm."
"Nếu anh còn chút lương tâm, còn coi mình là một trưởng bối đúng mực thì đừng gây sự nữa."
Lưu Bẩm cảm thấy một luồng khí huyết dâng lên cổ họng, suýt nữa thì hộc m.á.u: "Trình Xuân Huyên, cô hay lắm! Cô muốn tiêu tiền như rác thì dựa vào cái gì mà lấy tiền của tôi để cô vung tay quá trán?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









