Lưu Bẩm rất bất mãn với người vợ Trình Xuân Huyên này. Rốt cuộc có người phụ nữ nào đã lấy chồng rồi mà ngày nào cũng chạy về nhà mẹ đẻ như cô ta không? Cứ lấy hôm nay làm ví dụ.
Khi hắn và con trai đói bụng về đến nhà, đập vào mắt lại là cảnh bếp núc lạnh tanh, Trình Xuân Huyên đã lại chạy về nhà mẹ đẻ rồi. Tâm trạng lúc đó thật sự không thể tả nổi.
Mà tình huống như vậy lại thường xuyên xảy ra trong nhà họ.
Thử hỏi xem, sao Lưu Bẩm có thể không oán trách người vợ như Trình Xuân Huyên cho được?
Nếu không phải vì con, có lẽ hắn đã ly hôn với Trình Xuân Huyên từ lâu rồi.
“Anh lại làm sao thế?” Trình Xuân Huyên vẻ mặt mệt mỏi đi tới ghế sô pha gỗ ngồi xuống. “Em mệt lắm rồi, thật sự không có sức cãi nhau với anh đâu. Em xin anh đấy, yên lặng một chút đi! Đừng làm phiền em nữa, được không?”
“Cô...”
“Cha, con ăn no rồi. Con có hẹn đi xem phim với bạn nên ra ngoài trước đây.” Người lên tiếng là con trai của Trình Xuân Huyên và Lưu Bẩm.
Nói rồi, cậu ta cắt ngang lời cha mình, buông bát đũa xuống rồi đi thẳng ra cửa.
Từ đầu đến cuối, cậu ta không hề liếc nhìn Trình Xuân Huyên, người mẹ của mình, lấy một cái.
Chỉ qua điều này cũng có thể thấy, Trình Xuân Huyên không chỉ là người vợ không đủ tư cách, mà còn là một người mẹ thất bại.
Cứ nhìn thái độ của con trai cô ta là biết.
Chỉ có điều, Trình Xuân Huyên chẳng hề nhận ra điều gì, hay nói đúng hơn là cô vốn không quan tâm đến con trai mình, nên đương nhiên cũng sẽ không để ý đến thái độ của cậu.
Lưu Bẩm vốn định cãi nhau với Trình Xuân Huyên, nhưng bị con trai chen ngang như vậy thì lập tức mất hết hứng thú, bèn tiếp tục ăn cơm.
Nhưng con người đôi khi lại cứ thích gây sự như vậy.
Lúc Lưu Bẩm kiếm chuyện, Trình Xuân Huyên không thèm để ý đến hắn.
Nhưng bây giờ đến lượt Lưu Bẩm không thèm để ý tới cô ta, Trình Xuân Huyên lại cảm thấy không ổn.
“Sao anh không hỏi em đã xảy ra chuyện gì?” Trình Xuân Huyên sa sầm mặt. “Em mệt mỏi thế này, anh không quan tâm xem rốt cuộc em bị làm sao à?”
Nói rồi, Trình Xuân Huyên bắt đầu một tràng kể khổ.
Có lẽ cô ta vốn không trông mong Lưu Bẩm sẽ quan tâm mình.
Cô ta chỉ muốn trút hết cơn tức trong lòng, coi Lưu Bẩm như một cái thùng rác để xả giận mà thôi.
“Anh nói xem, anh nói xem, Xuân Nha nó còn là người không? Hôm nay cha mẹ mà không bị nó chọc cho tức c.h.ế.t thì coi như là mạng lớn lắm rồi.”
“Với lại, nó còn đá em một cái,” nói đến đây, Trình Xuân Huyên tủi thân bật khóc. “Đá mạnh lắm, đến giờ bụng em vẫn còn đau âm ỉ đây này.”
“Sao lại có người nhẫn tâm như vậy chứ, bất hiếu với cha mẹ, ra tay tàn nhẫn với cả chị gái mình, ngay cả con gái ruột cũng không có chút tình mẹ con nào.”
“Còn nói muốn cắt đứt quan hệ mẹ con với Nam Tích, không sợ làm tổn thương con bé à.”
“Anh không biết đâu, Nam Tích c.ắ.t c.ổ tay tự t.ử vẫn còn đang nằm trong bệnh viện đấy.”
“Thế mà Trình Xuân Nha thì sao? Nó chẳng những không lo lắng chút nào mà còn mắng Nam Tích là đồ ăn hại, ăn nói hàm hồ đòi nhận nuôi đứa khác, không cần đứa con gái Nam Tích này nữa.”
“Quá đáng nhất là nó còn sai bảo vệ biệt thự đuổi cả em và cha mẹ ra ngoài. Bây giờ em đã nhìn thấu rồi, Trình Xuân Nha chính là cái đồ hẹp hòi độc ác, vẫn còn ghim thù hận năm xưa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cha mẹ nuôi phải đứa con gái nhẫn tâm như nó, đúng là nghiệp chướng đời trước mà.”
"Có lẽ vậy."Lưu Bẩm lên tiếng: “Nếu không phải Xuân Nha đã tạo nghiệp từ đời trước thì sao lại sinh ra trong nhà họ Trình được.”
Nhắc đến những chuyện xấu xa mà nhà họ Trình đã làm năm đó, Lưu Bẩm lại thấy đau lòng thay cho cô em vợ Trình Xuân Nha.
Chồng mình bị em gái ruột cướp mất đã đành, đằng này cả cha mẹ và chị gái lại còn đứng về phía Trình Xuân Thiến.
Nói thật, năm đó Trình Xuân Nha không làm ra chuyện gì cực đoan đã là trời phù hộ rồi.
“Lưu Bẩm, anh có biết mình đang nói gì không?” Trình Xuân Huyên tức giận nói. “Anh muốn chọc tức c.h.ế.t em phải không? Đồ đàn ông không có lương tâm nhà anh! Từ lúc gả cho anh, anh lúc nào cũng chì chiết, xét nét em.”
“Bây giờ thì sao? Càng ngày càng ngứa mắt em, chỉ muốn em tức c.h.ế.t cho nhanh để anh đi tìm mùa xuân thứ hai chứ gì?”
“Đúng thế! Vậy cô tức c.h.ế.t nhanh lên, mau mau nhường chỗ ra để tôi còn đi tìm mùa xuân thứ hai.” Lưu Bẩm đổ thêm dầu vào lửa.
“Lưu Bẩm, anh là đồ không có lương tâm!” Trình Xuân Huyên đứng bật dậy, vừa chỉ tay vào mặt Lưu Bẩm vừa khóc nức nở. “Sao anh có thể vô lương tâm như vậy? Anh thật sự muốn tìm mùa xuân thứ hai à!”
“Hu hu! Rốt cuộc tôi đã tạo nghiệp gì mà lại gả cho người đàn ông vô lương tâm như anh chứ? Từ khi lấy anh, tôi sinh con cho anh, lo toan việc nhà, chưa một ngày được sống thoải mái.”
“Vậy mà anh, đồ đàn ông vô lương tâm, không những không biết ơn những gì tôi đã hy sinh mà còn đối xử với tôi như thế này.”
“Rầm!”
Lưu Bẩm dằn mạnh bát đũa xuống bàn: “Thế tôi còn phải cảm ơn cô nữa à! Trình Xuân Huyên, cô là cái đức hạnh gì, trong lòng cô không tự biết hay sao?”
“Còn lo toan việc nhà cho tôi ư? Chỉ bằng việc cô ngày nào cũng chạy về nhà mẹ đẻ, tháng nào cũng lấy một nửa lương đưa cho cha mẹ cô, đến con trai mình cũng chẳng thèm ngó ngàng tới à? Đó là những gì cô hy sinh cho cái nhà này đấy à?”
“Sao đến bây giờ tôi mới phát hiện ra, hóa ra Trình Xuân Huyên cô lại mặt dày đến thế nhỉ?”
“Mẹ kiếp, nếu không phải vì nể mặt con trai thì ông đây đã ly hôn với cô từ lâu rồi! Lấy phải người vợ như cô, đúng là tôi xui tám đời.”
“Còn nữa,” vẻ mặt Lưu Bẩm đầy châm biếm. “Tôi không tài nào hiểu nổi, sao cô còn có mặt mũi đi nói Xuân Nha này nọ? Chỉ bằng những chuyện không phải người mà cô và cha mẹ đã làm năm đó ư?”
“Nói thật, Xuân Nha không cầm d.a.o đ.â.m c.h.ế.t cả nhà các người đã là may mắn lắm rồi.”
“Vậy mà còn không biết xấu hổ đi oán trách Xuân Nha bất hiếu, oán nó đá cô.”
“Mẹ nó chứ, đá cô thì đã sao?”
“Chẳng lẽ cô không đáng bị đá à? Cũng may là Xuân Nha nó hiền lành, chứ nếu đổi lại là người khác tàn nhẫn hơn một chút, gặp phải người chị như cô thì đã đá c.h.ế.t cô từ lâu rồi.”
Trình Xuân Huyên tức đến nỗi toàn thân run rẩy, một lời cũng không nói ra được.
“Tôi nói cho cô biết, Trình Xuân Huyên, dù sao bây giờ con trai cũng lớn rồi, nếu cô thật sự không muốn sống nữa thì chúng ta dứt khoát ly hôn đi,” Lưu Bẩm nói tiếp. “Dù sao thì tâm của cô vẫn luôn đặt ở nhà mẹ đẻ, đã vậy thì tôi cũng không ngại thành toàn cho cô.”
“Nếu cô thấy được thì ngày mai chúng ta đi ly hôn. Như vậy sau này cô có thể ở hẳn bên nhà mẹ đẻ mà báo hiếu cho cha mẹ cô.”
“Đương nhiên, cô không cần phải cảm ơn tôi đâu. Dù gì cũng là vợ chồng một thời, tôi sẽ không níu kéo làm gì. Nói ly hôn là ly hôn thật đấy, không phải dọa cô chơi đâu.”
Lưu Bẩm không phải chỉ đang nói lời tức giận.
Mà là thật sự có ý định ly hôn.
Dù sao con trai cũng đã lớn, hắn cũng đã chịu đựng Trình Xuân Huyên quá đủ rồi. Nếu có thể ly hôn thì thật sự là quá tốt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









