"Có điều các người mắng cũng mắng rồi, quậy cũng quậy rồi, có phải nên biến đi cho nhanh không?"

Trình Xuân Nha vuốt mái tóc: "Thời gian của tôi quý giá lắm, không có nhiều thời gian để lãng phí với các người đâu."

"Vậy nên mau lên, cút khỏi nhà tôi nhanh đi."

"Thật tình," Trình Xuân Nha đảo mắt. "Sao lại không biết điều một chút nào thế nhỉ? Mà cũng phải, lũ cặn bã như các người thì làm sao có được cái phẩm chất cao thượng là biết điều được chứ."

"Mày... Mày..." Mẹ Trình tức đến mức cảm thấy khó thở. "Tao hỏi mày, Nam Tích tự sát đang nằm trong bệnh viện, sao mày là mẹ nó mà lại dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra, cái gì cũng mặc kệ thế?"

"Trình Xuân Nha, mày chỉ có một đứa con gái là Nam Tích, sau này còn phải trông cậy nó dưỡng lão, nhưng mày xem lại những việc mày đang làm đi, mày không sợ sau này Nam Tích không nuôi mày à?"

"Đúng vậy," cha Trình cũng lập tức nói hùa theo. "Trình Xuân Nha, làm người không thể chỉ nhìn cái lợi trước mắt được. Mày chỉ có một đứa con gái là Nam Tích, nếu không muốn sau này không ai dưỡng lão thì tốt nhất hãy lập tức dùng quan hệ của mày, đưa Nam Tích và Như Tình ra nước ngoài làm phẫu thuật."

"Nếu không thì mày cứ chờ Nam Tích hận mày cả đời đi, đừng có mơ tưởng đến lúc già yếu không đi lại được thì nó sẽ nuôi mày."

"Ha ha!" Trình Xuân Nha bị chọc cho bật cười. "Tôi thật sự phải cảm ơn hai người đấy, cảm ơn hai người đã tốt bụng nhắc nhở tôi."

"Nhưng biết làm sao đây? Tôi vốn chẳng hề nghĩ đến chuyện để cái của nợ Nam Tích đó nuôi tôi lúc về già. Chỉ với cái của nợ Mộ Nam Tích đó, nó không chọc tôi tức c.h.ế.t đã là may rồi, trông mong nó dưỡng lão cho tôi ư, mơ mộng hão huyền gì vậy?"

"Cha mẹ, chuyện này hai người phải là người thấu hiểu nhất chứ!" Trình Xuân Nha cười lạnh nhìn cha mẹ Trình. "Nhìn đi, nhìn đi, bây giờ hai người chẳng phải đang bị tôi chọc cho tức sắp c.h.ế.t, trông như sắp lên Tây Thiên đến nơi rồi đấy thôi."

"Vậy nên hai người đừng có mà mơ mộng hão huyền, nghĩ rằng tôi sẽ dưỡng lão cho hai người nhé!"

"Cái... cái này sao có thể giống nhau được?" Mẹ Trình có vẻ bối rối. "Tao với cha mày có tới ba đứa con gái, không giống mày chỉ có một mình Nam Tích. Kể cả bọn tao không trông mong mày dưỡng lão thì chẳng phải vẫn còn chị mày và Xuân Thiến sao?"

"Cho nên nếu mày hoàn toàn làm Nam Tích nguội lạnh tấm lòng thì sau này về già mày có thể dựa vào ai."

"Xuân Nha," mẹ Trình lập tức dịu giọng. "Bọn ta cũng là vì tốt cho mày thôi, nếu không mày nghĩ bọn ta lặn lội đường xa chạy tới đây là vì ăn no rửng mỡ không có việc gì làm à?"

"Hơn nữa, Như Tình là cháu gái ruột của mày, chẳng lẽ mày nhẫn tâm nhìn con bé đi tìm cái c.h.ế.t hay sao."

"Vả lại tình cảm của hai chị em Nam Tích và Như Tình rất tốt, nếu mày cứ nhất quyết nhẫn tâm không lo chuyện phẫu thuật cho Như Tình thì cứ chờ Nam Tích hận c.h.ế.t mày, không nhận người mẹ này nữa đi."

"Đợi đến lúc mày già, nằm trên giường bệnh chờ con cái hầu hạ, thì đừng có mơ Nam Tích sẽ báo hiếu cho mày. Cho nên mẹ khuyên mày vẫn nên suy nghĩ cho kỹ, đừng làm việc quá tuyệt tình, sau này muốn hối hận cũng không có t.h.u.ố.c mà uống đâu."

"Ai nói tôi chỉ có một đứa con gái là Nam Tích," Trình Xuân Nha cười nhạo. "Chẳng lẽ tôi không thể đi nhận nuôi một đứa khác sao? Huống chi kể cả cái của nợ Mộ Nam Tích đó muốn hiếu thuận với tôi thì cũng phải xem tôi có muốn nó hiếu thuận hay không đã."

"Tôi nghĩ kỹ rồi, cái của nợ Mộ Nam Tích đó chỉ là thứ phiền phức. Tôi đã quyết định sẽ cắt đứt quan hệ mẹ con với nó, còn lập sẵn di chúc, sau này tài sản của tôi, Mộ Nam Tích nó đừng hòng có được một xu."

"Còn cái đứa con hoang Mộ Như Tình kia," Trình Xuân Nha khinh thường đảo mắt. "Cháu gái ch.ó má gì chứ, cái loại con hoang đó, tôi không tát c.h.ế.t nó đã là may rồi, lại còn muốn tôi bỏ tiền bỏ sức cho nó ra nước ngoài phẫu thuật."

"Mẹ, con gái mẹ đây mới ngoài bốn mươi thôi," Trình Xuân Nha chỉ vào đầu mình. "Đầu óc vẫn còn tốt chán, không làm ra được cái chuyện ngu xuẩn mà chỉ có người bị tắc động mạch não mới làm nổi đâu."

"Mày xem mày đúng là điên thật rồi," cha Trình tức đến nỗi cơ mặt cũng run lên. "Con gái ruột của mình thì không cần, lại đi nghĩ đến chuyện nuôi con người khác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Cũng không nghĩ xem, con người khác thì có nuôi thân được không?"

"Xuân Nha, cha biết mày vẫn luôn ghi hận chuyện năm đó, nhưng mày tự đặt tay lên n.g.ự.c mà hỏi lòng mình xem, chuyện của Thượng Thành và Xuân Thiến năm đó, mày hoàn toàn không có chút trách nhiệm nào sao?"

"Nếu không phải mày lãng phí toàn bộ thời gian vào chuyện làm ăn bên ngoài, khiến Thượng Thành vừa phải đi làm vừa phải trông con, thì nó có thay lòng đổi dạ mà yêu Xuân Thiến không?"

"Còn nữa, Xuân Thiến là em gái ruột của mày. Tuy chuyện năm đó đúng là nó có lỗi với mày, nhưng bao nhiêu năm nay, nó vẫn luôn giúp mày chăm sóc Nam Tích."

"Nó coi Nam Tích như con gái ruột mà yêu thương, bù đắp cho con bé phần tình thương của mẹ bị thiếu hụt, không để Nam Tích vì bị mẹ nó là mày bỏ bê mà sinh hư."

"Chỉ riêng điểm này thôi, mày cũng nên cảm kích em gái mày, không nên tiếp tục hận nó chuyện năm đó cướp Thượng Thành của mày nữa."

"Xuân Nha, em đừng như vậy nữa được không?" Trình Xuân Huyên mắt rưng rưng nói. "Chúng ta đều là người một nhà mà! Chẳng lẽ em vì chuyện năm đó mà cứ mãi chôn hận chúng ta chưa đủ, còn muốn chuyển sự hận thù này lên người hai đứa nhỏ sao?"

"Như Tình thì thôi đi, nhưng Nam Tích là con gái ruột của em, sao em có thể nhẫn tâm nói ra những lời muốn cắt đứt quan hệ mẹ con như vậy?"

"Xuân Nha, em mau tỉnh lại đi! Đừng thật sự làm Nam Tích nguội lạnh tấm lòng, đến lúc đó có muốn hối hận cũng không kịp nữa đâu."

"Nam Tích chắc chắn sẽ hiến thận cho Như Tình. Nếu em không giúp hai đứa nhỏ ra nước ngoài phẫu thuật, khiến chúng nó phải mổ trong nước, lỡ như trong lúc phẫu thuật xảy ra sự cố ngoài ý muốn gì, chẳng lẽ em thật sự có thể chịu đựng được cú sốc đó sao?"

"Ai! Sao tôi thấy nói chuyện với các người lại mệt mỏi thế nhỉ?" Vừa nói, Trình Xuân Nha vừa gọi bảo mẫu trong nhà tới.

"Cô Trình, cô gọi tôi." Bảo mẫu nhanh chóng đi tới trước mặt Trình Xuân Nha.

"Gọi điện cho bảo an khu biệt thự," Trình Xuân Nha nhìn bảo mẫu nói. "Bảo họ cử mấy người qua đây đưa mấy người này đi. Mỗi tháng tôi đóng nhiều phí quản lý như vậy, không phải để họ cầm tiền mà không làm việc."

"Lát nữa lúc tôi xuống lầu, tôi không muốn nhìn thấy ba người này nữa."

"Còn nữa, nhớ kỹ cho tôi, sau này không được cho ba người này vào nhà, nếu không thì cô cũng đừng làm nữa."

Nói xong, Trình Xuân Nha liền đi thẳng lên lầu, bỏ lại ba người cha mẹ Trình tức đến mức sắp...

Thôi đừng nói nữa, nhắc tới là muốn nhồi m.á.u cơ tim.

Bảo an khu biệt thự đến rất nhanh, ba người nhà họ Trình chẳng mấy chốc đã bị đuổi ra ngoài.

Lần này cả ba người họ cũng không làm ầm ĩ.

Dù sao thì họ cũng không thể mất mặt đến mức để người khác chê cười được.

Trình Xuân Huyên đưa cha mẹ về nhà, mãi đến chập tối mới về đến nhà mình với vẻ mặt mệt mỏi.

"Còn biết đường về à! Tôi còn tưởng cô không coi đây là nhà, không biết đường về nữa chứ?" Đó là giọng của Lưu Bẩm, chồng của Trình Xuân Huyên.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện