“Tôi cũng không cố ý đ.á.n.h cô đâu,” Trình Xuân Nha nói với vẻ mặt vô tội. “Là do cô cứ ngứa đòn như thế, tôi đây làm sao nỡ không thỏa mãn cô được chứ!”

“Ai bảo chúng ta là chị em ruột thịt cơ chứ? Cô cứ yên tâm! Với cái sở thích ngứa đòn của cô, tôi đây chắc chắn sẽ không từ chối mà thỏa mãn cô đến cùng.”

Trình Ngạo Mân ôm lấy bên má đau rát, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Nhưng lúc này cô ta đã không dám hó hé thêm lời nào.

Rốt cuộc, Trình Xuân Nha lại một lần nữa cho thấy sự đáng sợ của mình, khiến Trình Ngạo Mân nào dám nói thêm gì nữa.

Trình Xuân Nha xuống lầu ăn sáng qua loa rồi đeo cặp sách ra khỏi nhà.

“Oa oa!” Thấy Trình Xuân Nha đã đi khỏi, Trình Ngạo Mân cuối cùng không nhịn được nữa mà bật khóc. “Cha mẹ, vừa nãy trên lầu chị đã đ.á.n.h con.”

“Hu hu! Chị ấy đáng sợ lắm, còn dọa sau này sẽ toàn đ.á.n.h con để mua vui, con phải làm sao bây giờ!”

Tuy Trình Xuân Nha không nói y hệt như vậy, nhưng ý tứ thì đúng là thế.

Nghĩ đến việc sau này sẽ bị Trình Xuân Nha đ.á.n.h bất cứ lúc nào, Trình Ngạo Mân sợ đến c.h.ế.t khiếp.

Con gái cưng bị đánh, vợ chồng cha Trình và Tư Âm đương nhiên xót như cắt.

Thế nhưng, ngoài việc an ủi con gái, hai vợ chồng họ cũng chẳng có cách nào tốt hơn.

Còn Trình Nhất Minh lại có suy nghĩ khác.

Nhìn bộ dạng khóc lóc sợ hãi của Trình Ngạo Mân, sao trong lòng cậu ta lại có cảm giác hả hê đến lạ? Có điều, con nhỏ nhà quê Trình Xuân Nha kia đúng là đáng sợ thật, sau này cậu tốt nhất đừng nên chọc vào cô ta thì hơn.

Cậu ta không muốn bị con nhỏ nhà quê Trình Xuân Nha kia đ.á.n.h cho bầm dập như Trình Ngạo Mân.

...

Phó Thiếu Thắng vừa đèo Trình Xuân Nha, vừa đạp xe nói: “Cậu cứ yên tâm đi! Cha tôi là người thế nào, tôi còn không hiểu sao?”

“Tuy hôm qua ông ấy không hứa hẹn gì với tôi, nhưng tôi dám chắc là ông ấy đã nghe lọt tai những gì tôi nói rồi. Hôm nay ông ấy nhất định sẽ tìm cha cậu nói chuyện đàng hoàng, đảm bảo cha cậu tuyệt đối không dám tính kế gì cậu nữa, càng không dám nghĩ đến chuyện đưa cậu về quê.”

“Vậy thì cảm ơn cậu thật nhiều.” Trình Xuân Nha vốn không cần Phó Thiếu Thắng giúp đỡ.

Nhưng người ta đã có lòng tốt giúp đỡ, cô cũng nên nhận tấm lòng này.

“Ây da! Khách sáo làm gì!” Miệng thì nói vậy, nhưng khóe môi Phó Thiếu Thắng lại cong lên thấy rõ. “Chúng ta là bạn bè mà, bạn bè giúp đỡ lẫn nhau không phải là chuyện nên làm sao?”

“Cậu cứ yên tâm! Chỉ cần có người bạn này ở đây, tôi nhất định sẽ không để cha cậu đưa cậu về quê đâu.”

“Đúng rồi, cậu chưa xem phim bao giờ đúng không? Nhà tôi có vé xem phim, là phúc lợi cơ quan cha mẹ tôi phát.”

“Hay là thế này đi! Thứ bảy này, tôi mời cậu đi xem phim.”

“Được thôi, cậu cứ sắp xếp đi.” Trình Xuân Nha thản nhiên đáp.

Nghe Trình Xuân Nha đồng ý, Phó Thiếu Thắng càng vui hơn.

Thật ra lúc này, Phó Thiếu Thắng chỉ đơn thuần xem Trình Xuân Nha là bạn bè, chứ không hề có suy nghĩ nam nữ gì.

Đối với cậu ta, Trình Xuân Nha giống như một món đồ chơi yêu thích mà rất lâu rồi mới tìm được.

Biết làm sao được, đối với một cậu trai mười mấy tuổi, đôi khi việc thích một người lại kỳ quặc như vậy đấy.

Trình Xuân Nha thật sự quá hợp gu Phó Thiếu Thắng, khiến cậu ta nhất quyết phải kết bạn với cô bằng được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

...

Sáng hôm đó, cha Trình vừa đến cơ quan thì lập tức bị gọi vào văn phòng thị trưởng.

“Lão Trình này! Tôi nhớ hình như ông đã đón cô con gái ở quê lên thành phố rồi nhỉ!” Cha Phó dùng giọng điệu hỏi han chuyện nhà để nói với cha Trình. “Sao rồi, con gái ông lên thành phố đã quen chưa!”

“Cũng ổn, con bé quen nhanh lắm.” Cha Trình trong lòng ấm ức vô cùng, nhưng vẫn phải tươi cười nói.

Còn về lý do tại sao thị trưởng tự dưng lại hỏi đến con nhỏ c.h.ế.t tiệt kia, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là do Phó Thiếu Thắng.

Chuyện Phó Thiếu Thắng hôm qua đưa con gái lớn của ông về nhà, còn giúp nó làm bẽ mặt vợ ông, cha Trình đương nhiên đã biết.

Bởi vì người đàn bà Tư Âm kia làm sao có thể không kể lể cơ chứ?

“Quen là tốt rồi,” cha Phó cười nói. “Lão Trình à! Con cái chính là món nợ của cha mẹ đấy! Mà lại còn là món nợ không bao giờ trả hết được.”

“Con gái lớn của ông từ nhỏ đã sống với mẹ nó, giờ mẹ nó mất rồi, ông làm cha phải gánh vác nhiều hơn.”

“Đừng có học theo những người cha vô trách nhiệm, kiểu có mẹ kế là có cha dượng. Ông phải nhớ, trong người con gái lớn của ông vẫn luôn chảy dòng m.á.u của ông đấy.”

“Dù có không thích nó thế nào đi nữa, cũng không thể thay đổi được sự thật hai cha con huyết mạch tương thông.”

“Huống hồ cũng chỉ là thêm một đôi đũa thôi, ông khó khăn lắm mới ngồi được lên vị trí này, đừng vì lời nói bên gối của vợ mà làm ra chuyện khiến người ta khinh thường.”

“Ông phải biết, là cán bộ cơ quan nhà nước, vấn đề tư tưởng tác phong là rất quan trọng. Tôi vẫn luôn đ.á.n.h giá cao ông, hy vọng ông sẽ không làm tôi thất vọng.”

Cha Trình còn có thể nói gì hơn, chỉ đành cười làm lành: “Thị trưởng Phó, ngài cứ yên tâm! Tôi không phải loại người hồ đồ.”

“Như ngài nói, con gái lớn của tôi vẫn luôn mang dòng m.á.u của tôi, mẹ nó bây giờ cũng không còn nữa, tôi làm cha đương nhiên phải quan tâm nhiều hơn.”

Đối với câu trả lời của cha Trình, cha Phó trong lòng cũng khá hài lòng.

Bất kể lời cha Trình nói có thật lòng hay không, chỉ cần ông ta xem lời của vị thị trưởng này ra gì là được rồi.

Như vậy, ông cũng coi như đã hoàn thành nhiệm vụ con trai giao phó, bạn học của con trai ông chắc sẽ không cần phải lo lắng bị đưa về quê nữa.

Cũng vì có cha Phó ra mặt, vợ chồng cha Trình và Tư Âm không dám nghĩ đến chuyện đuổi Trình Xuân Nha đi nữa.

Quan lớn hơn một cấp đè c.h.ế.t người, Tư Âm luôn mong chồng mình có thể thăng tiến hơn nữa, nên đương nhiên không dám đắc tội với cha Phó.

...

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hai năm đã trôi qua.

Trình Xuân Nha cuối cùng cũng không cần phải tiếp tục kiếp đi học khổ sở.

Điều đáng nói là, trong hai năm, ngoại hình của Trình Xuân Nha đã có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Giống như vịt con xấu xí hóa thiên nga, cô của hiện tại đẹp đến mức vô lý.

“Xuân Nha, sắp tới cậu có dự định gì không?” Phó Thiếu Thắng đi đến bên cạnh Trình Xuân Nha nói, lúc này họ đang ở sân thể dục, chuẩn bị chụp ảnh tốt nghiệp. “Chúng ta tốt nghiệp cấp ba rồi, cha cậu có lo việc cho cậu trước chưa?”

“Cậu nghĩ Trình Thắng Lợi sẽ lo việc cho tôi sao?” Trình Xuân Nha đảo mắt. “Tôi đoán là vợ chồng ông ta đang tìm cách đăng ký cho tôi đi vùng kinh tế mới đấy.”

“Họ đã nhịn tôi hai năm rồi, khó khăn lắm mới đợi được đến lúc có lý do quang minh chính đại để tống tôi đi, sao có thể không sốt sắng đi chạy vạy quan hệ, để tìm cách đẩy kẻ chướng mắt này đi càng nhanh càng tốt chứ?”

Phó Thiếu Thắng lập tức sốt ruột: “Vậy phải làm sao, không thể thật sự để họ đưa cậu đi vùng kinh tế mới được!”

Đi vùng kinh tế mới là hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, nếu vợ chồng Trình Thắng Lợi đã quyết tâm muốn cho Xuân Nha đi làm thanh niên trí thức, thì dù cha cậu ta có ra mặt cũng không thể nói họ làm sai được.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện