"Tôi... Tôi không sao," cha Trình khó nhọc lên tiếng. "Nghỉ một lát là khỏe thôi. Giờ bà đỡ tôi dậy, đưa tôi ra ghế sofa nằm một lúc là được."

Nghe chồng nói vậy, Tư Âm vội cùng con gái đỡ ông ra ghế sô pha nằm xuống.

...

Cùng lúc đó, tại nhà họ Phó.

Về đến nhà, Phó Thiếu Thắng biết cha mình đã về, đang xem tài liệu trong phòng sách nên liền đến tìm ông.

"Con lại gây ra chuyện gì rồi?" Thấy con trai bước vào, cha Phó liếc mắt nhìn anh một cái rồi nói, sau đó lại dời mắt về tập tài liệu trên tay.

"Cha, cha phải quản cho kỹ cấp dưới của mình đi! Chính là cái cha Phó thị trưởng Trình ấy, trông thì ra vẻ đạo mạo nhưng thực chất chẳng phải là người."

Vừa nói, Phó Thiếu Thắng vừa thêm mắm dặm muối kể lại mọi chuyện.

Tóm lại, anh cố nói cha Trình xấu xa hết mức có thể.

"Cha, những gì con nói đều là thật. Cha Phó thị trưởng Trình đó là một kẻ tiểu nhân hiểm độc, sau này cha nên để ý ông ta một chút, kẻo bị đ.â.m sau lưng."

"Hừ! Đến con gái ruột của mình mà cũng tính kế như vậy thì còn chuyện xấu xa nào mà ông ta không dám làm nữa."

"Với lại, con chỉ sợ kẻ tiểu nhân hiểm độc đó một kế không thành lại bày kế khác."

"Bạn học Trình Xuân Nha và con giờ là bạn tốt của nhau. Con không thể trơ mắt nhìn bạn tốt của mình bị người cha không phải người đó đưa về quê được."

"Cha," Phó Thiếu Thắng vòng ra sau lưng cha mình, cực kỳ nịnh nọt mà xoa bóp vai cho ông. "Con trai cha khó khăn lắm mới gặp được một người bạn hợp cạ, cha làm cha phải giúp con trai mình chứ."

"Không thể nào trơ mắt nhìn con trai ngoan của cha phải xa cách bạn tốt của mình được!"

"Cha, Phó thị trưởng Trình đó là cấp dưới của cha, cha giúp con cảnh cáo ông ta một chút đi! Cũng để cho ông ta biết, sau lưng Trình Xuân Nha không phải là không có người chống đỡ."

"Muốn giở trò đưa Trình Xuân Nha về quê thì cũng phải xem cha là thị trưởng đây có đồng ý hay không đã."

"Được rồi, con cút nhanh cho ta," cha Phó nhức đầu nói. "Con coi cha là cái gì hả? Đó là chuyện nhà của Phó thị trưởng Trình, cha lấy tư cách gì mà can thiệp vào chuyện nhà người ta."

Miệng thì nói vậy, nhưng thực chất cha Phó đã nghe lọt tai lời con trai nói, ấn tượng về Trình Thắng Lợi lập tức xấu đi.

Về chuyện của cha Trình, dĩ nhiên cha Phó cũng có nghe qua.

Ông biết người vợ hiện tại của ông ta không phải là vợ cả, mà là người ông ta lấy khi vào bộ đội, còn người vợ cưới ở quê thì đã bị bỏ rơi.

Đối với chuyện cha Trình bỏ vợ cả để lấy vợ mới, cha Phó cũng không tiện nói gì.

Rốt cuộc, chuyện như vậy thực sự quá nhiều, cũng không tiện phán xét những người anh hùng đã đổ m.á.u đổ mồ hôi trên chiến trường.

Nhưng việc tính kế con gái ruột của mình như vậy đã khiến cha Phó có cái nhìn không tốt về Trình Thắng Lợi.

Nếu đã thực sự không thích đứa con gái lớn, thì đáng lẽ không cần đón con bé lên thành phố làm gì. Đằng này, ông ta vừa đón con bé từ quê lên, lại vừa tính kế đưa nó về.

Làm vậy chẳng qua là không muốn để người khác nói mình nhẫn tâm, bỏ mặc con gái ruột ở quê mà thôi.

Vì cái gọi là sĩ diện mà lại tốn công tính kế con gái ruột của mình như thế, đúng là không phải con người.

Còn nói là đá hỏng lan can cầu thang để bôi nhọ con gái ruột, Trình Thắng Lợi đúng là lý do vớ vẩn nào cũng bịa ra được.

"Cha, không thể nói thế được," Phó Thiếu Thắng vội nói. "Chức vụ trong cơ quan chính phủ không giống bình thường, là cán bộ mà không làm gương, không đi đầu thì sao được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Chuyện này nói gì thì nói cha cũng phải quản. Cha là thị trưởng, lại nỡ lòng nhìn một cô bé bị người ta tính kế như vậy sao? Lương tâm của cha không thấy c.ắ.n rứt à?"

"Cút, cút ra ngoài cho ta," cha Phó gắt gỏng. "Đúng là kiếp trước mắc nợ, nên kiếp này mới sinh ra cái thằng báo đời như con."

Nghe vậy, Phó Thiếu Thắng biết là xong chuyện rồi, vội cười hì hì: "Biết rồi ạ, cha, con cút ngay đây."

"Thằng nhóc thối này." Nhìn con trai chạy đi, cha Phó bất đắc dĩ mỉm cười.

Ngay sau đó, vẻ mặt ông lại trở nên nghiêm túc.

Xem ra đúng là nên gõ đầu Trình Thắng Lợi một phen mới được.

Dù sao đó cũng là con gái ruột của ông ta, làm cha mà lại không dung chứa nổi đứa con gái do vợ trước sinh ra, đúng là có vấn đề về tư tưởng và tác phong.

...

Hơn tám giờ tối, Tư Âm và Trình Thắng Lợi đang nói chuyện trong phòng ngủ của hai vợ chồng.

"Xem ra thật sự không thể để Xuân Nha ở lại nhà này nữa rồi," cha Trình nói với vẻ mặt u ám. "Hôm nay con ranh đó dám động tay động chân với tôi, chứng tỏ chẳng có chuyện gì mà nó không dám làm."

"Tôi thì không sao, nhưng chỉ sợ bà và hai đứa nhỏ..."

"Nhưng mà..." Tư Âm nói với vẻ mặt sầu não. "Những lời Xuân Nha nói trước đây không phải ông không biết. Nếu thật sự đưa nó về quê, nó chắc chắn sẽ chạy đến tòa thị chính làm ầm lên."

"Nếu thật sự như vậy, ảnh hưởng sẽ rất lớn. Ông phải biết là có bao nhiêu người đang nhòm ngó vị trí của mình, không tìm được điểm yếu để công kích thì thôi, chứ một khi có được điểm yếu, chẳng phải họ sẽ như ch.ó điên mà c.ắ.n chặt lấy ông không buông sao?"

Nếu không có mối lo này, Tư Âm đã chẳng phải sầu não như vậy rồi! Cha Trình cũng phiền não: "Dù sao cũng phải thử xem thế nào đã. Tôi không tin con ranh Xuân Nha đó thật sự có bản lĩnh lớn đến mức chạy đến tòa thị chính làm ầm lên."

Nói rồi, cha Trình nắm c.h.ặ.t t.a.y Tư Âm: "Cho dù chuyện chúng ta lo lắng thật sự xảy ra, tôi vẫn phải làm như vậy."

"Cùng lắm thì cái chức Phó thị trưởng này tôi không làm nữa. Đối với tôi, bà và hai đứa nhỏ mới là quan trọng nhất. Tôi không thể nào vì giữ cái chức quan này mà mặc kệ an nguy của bà và các con được."

Tư Âm rất không đồng tình với lời chồng nói, bà ta không muốn chức quan của ông bị ảnh hưởng: "Không được, chuyện này chúng ta không thể hành động theo cảm tính, phải nghĩ ra một biện pháp vẹn toàn mới được."

"Tóm lại ông nghe tôi, tạm thời cứ nén giận đã. Tôi không tin là chúng ta không nghĩ ra được cách nào hay ho cả."

"Haiz! Biết rồi, vậy lại chịu đựng con ranh đó thêm một thời gian nữa, đợi nghĩ ra cách vẹn toàn rồi hẵng tống cổ nó đi," cha Trình thở dài.

Từ đây có thể thấy, thực chất cha Trình rất coi trọng chức quan của mình, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ông ta thật sự không muốn lấy nó ra đ.á.n.h cược.

...

Sáng hôm sau, Phó Thiếu Thắng đã đến cổng nhà họ Trình chờ từ sớm.

Trình Ngạo Mân nhìn qua cửa sổ, thấy Phó Thiếu Thắng đang đứng ở cổng dưới lầu, sự ghen ghét khiến mặt mũi cô ta gần như méo mó.

Vì vậy, khi từ trong phòng đi ra và nhìn thấy Trình Xuân Nha, cô ta liền quên ngay nỗi sợ hãi đối với chị mình, lập tức châm chọc mỉa mai: "Chị đúng là cao tay thật, khiến anh Phó đến đưa đón chị đi học thật cơ đấy."

"Vậy mà hôm qua chị còn không biết xấu hổ dùng những lời đó để sỉ nhục tôi và mẹ tôi. Bản thân cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, sao còn có mặt mũi mắng chúng tôi..."

"Chát!"

Trình Xuân Nha thẳng tay tát một cái.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện