"Hu hu! Đồng chí Trình, tôi phải làm sao bây giờ," Nguyên Linh Bội lại bật khóc. "Bây giờ tôi sợ về nhà lắm, cứ nghĩ đến những lời cha mẹ nói tối qua là tôi lại sợ đến mức không kìm được mà run lên cầm cập."

"Sáng sớm nay, tôi đã phải nhân lúc cha mẹ chưa dậy để vội vàng chạy ra khỏi nhà."

"Hu hu! Tôi phải làm sao bây giờ, tôi phải làm sao bây giờ đây!"

"Đừng sợ, có tôi ở đây rồi. Tôi tuyệt đối sẽ không để người nhà của cô làm hại cô đâu." Trình Xuân Nha đau lòng an ủi Nguyên Linh Bội.

Lẽ ra lúc này, Trình Xuân Nha nên một tay kéo Nguyên Linh Bội vào lòng mà an ủi.

Đảm bảo sẽ lập tức chinh phục được trái tim cô ấy.

Nhưng biết làm sao được, thời đại này không cho phép mà.

"Đồng chí Trình, tôi tin anh." Nguyên Linh Bội không hề nghi ngờ lời của Trình Xuân Nha. "May mà có anh, nếu không chắc tôi chỉ còn nước đi tìm c.h.ế.t thôi."

Đó là cha mẹ và anh cả của cô.

Chưa nói đến việc cô có thể phản kháng hay không, mà cho dù có phản kháng thì cũng làm được gì chứ? Suy cho cùng, ngày nào cô cũng phải về nhà, dù có phòng bị thế nào cũng khó lòng đề phòng được.

Vậy nên nếu không có đồng chí Trình, Nguyên Linh Bội thật sự chỉ có một con đường c.h.ế.t.

"Nói bậy gì thế?" Vẻ mặt Trình Xuân Nha trở nên thâm tình. "Không được nói những lời xui xẻo như vậy nữa, chỉ cần có tôi ở đây thì không ai có thể làm hại cô, cho dù là người nhà của cô cũng không được."

Ánh mắt thâm tình của Trình Xuân Nha lập tức khiến Nguyên Linh Bội xấu hổ, cô vội vàng cúi gằm mặt, không dám ngẩng đầu nhìn anh.

Trong mắt Trình Xuân Nha lóe lên một tia sáng.

Cô cảm thấy mình nên thừa thắng xông lên, nhân cơ hội này trực tiếp cưa đổ Nguyên Linh Bội.

"Đồng chí Nguyên, thật ra mấy ngày nay tôi vẫn luôn nghĩ về cô." Giọng Trình Xuân Nha không khỏi ngượng ngùng. "Kể từ ngày đó gặp cô, hình bóng của cô cứ luôn hiện hữu trong đầu tôi."

"Chỉ vì tôi đã từng ly hôn nên tôi cảm thấy mình không xứng với một cô gái tốt đẹp như cô."

"Nhưng dù vậy, tôi vẫn sẽ cố hết sức mình, cho dù phải trả giá bằng cả tính mạng, tôi cũng muốn bảo vệ cô, tuyệt đối không cho phép bất cứ ai làm hại cô."

"Đồng chí Trình, anh đừng nói vậy," Nguyên Linh Bội lí nhí. "Một người đàn ông tốt như anh, xứng với bất kỳ người phụ nữ nào."

"Nếu phải nói không xứng, thì cũng là tôi không xứng với anh, sao có thể là anh không xứng với tôi được chứ?"

Đây là những lời thật lòng của Nguyên Linh Bội.

Ai bảo cô lại có những người nhà không bằng cầm thú như vậy, điều này khiến Nguyên Linh Bội khó mà không tự ti trước mặt Trình Xuân Nha.

Cho nên nếu nhất định phải nói ai không xứng, thì đó cũng là cô không xứng với Trình Xuân Nha.

Cùng lúc đó, trái tim Nguyên Linh Bội còn đập thình thịch.

Căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

Đương nhiên, trong lòng cũng ngọt ngào không tả xiết.

Cô thật không ngờ, hóa ra Trình Xuân Nha cũng thích mình, chứ không phải chỉ mình cô đơn phương yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.

"Đồng chí Nguyên, cô đừng bao giờ nói vậy," Giọng Trình Xuân Nha tỏ ra càng thêm ngượng ngùng. "Cô là một cô gái rất tốt, chỉ là... không biết, cô có bằng lòng cùng tôi trở thành một đôi bạn đời cách mạng, để tôi chăm sóc cô cả đời không?"

"Tôi đảm bảo với cô, chỉ cần cô đồng ý gả cho tôi, tôi nhất định sẽ đối tốt với cô cả đời, tiền kiếm được đều giao cho cô giữ, cô bảo tôi đi hướng đông, tôi tuyệt đối không dám đi hướng tây."

Mẹ nó, răng ê hết cả.

Cho nên nói!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Làm một người đàn ông, đặc biệt là khi muốn tán một cô gái, thật sự phải hy sinh quá lớn.

"Anh... anh..." Nguyên Linh Bội xấu hổ đến mức không nói nên lời, cô thật sự muốn gật đầu đồng ý ngay lập tức.

Nhưng lại cảm thấy ngại ngùng không dám nói ra.

Cô lo rằng nếu gật đầu đồng ý nhanh như vậy, liệu Trình Xuân Nha có cảm thấy mình quá dễ dãi không.

"Đồng chí Nguyên, cô không tin lời tôi sao?" Giọng Trình Xuân Nha trở nên sốt ruột. "Nếu cô không tin, tôi có thể thề cho cô nghe ngay bây giờ."

"Hoàng thiên ở trên, hậu thổ ở dưới." Trình Xuân Nha lập tức giơ tay lên định thề. "Tôi, Trình Xuân Nha xin thề, nếu những lời tôi vừa nói có một câu giả dối, thì hãy để tôi..."

"Em không cho anh thề." Nguyên Linh Bội vội vàng ngẩng đầu, dùng tay bịt miệng Trình Xuân Nha lại. "Em... em tin lời anh nói, anh không được thề bậy."

Trình Xuân Nha mừng như điên, kéo tay Nguyên Linh Bội khỏi miệng mình: "Nói vậy là em đồng ý rồi, đồng ý hẹn hò với anh, đồng ý kết thành bạn đời cách mạng với anh rồi!"

"Em... em..." Nguyên Linh Bội ngượng đến mức cả khuôn mặt đỏ bừng lên. "Aiya! Anh xấu quá đi! Anh làm thế này thì người ta biết trả lời anh thế nào?"

"Phải phải phải, đều là lỗi của anh," Trình Xuân Nha cười nói. "Buổi sáng chắc em chưa ăn gì phải không! Mau vào với anh, anh đi nấu cho em một bát mì."

Nơi Trình Xuân Nha và Nguyên Linh Bội đang đứng là con hẻm phía sau tiệm cơm quốc doanh, hơn nữa nhà bếp của tiệm còn mở một cánh cửa ở đây.

Cứ như vậy, Trình Xuân Nha đưa Nguyên Linh Bội vào bếp của tiệm cơm quốc doanh, rồi trực tiếp nấu cho cô một bát mì ngay trong bếp.

Sau khi Nguyên Linh Bội ăn mì xong, Trình Xuân Nha lại xin phép nghỉ, định đưa cô đi dạo một vòng quanh Tây Thành.

Mà nói đi cũng phải nói lại.

Đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh thời này có quyền lực khá lớn.

Ít nhất là với việc Trình Xuân Nha thường xuyên xin nghỉ như vậy, ngay cả giám đốc tiệm cơm quốc doanh cũng không dám nói gì nhiều.

Trình Xuân Nha đưa Nguyên Linh Bội đi dạo một vòng quanh Tây Thành, mãi đến khoảng bốn giờ chiều mới đạp xe đưa cô về.

Mất hơn một tiếng đồng hồ, Trình Xuân Nha mới đưa Nguyên Linh Bội về đến nhà.

Đương nhiên cũng không đưa cô ấy đến tận cổng khu nhà, dù sao thì mối quan hệ của họ bây giờ cũng không thích hợp để người nhà Nguyên Linh Bội biết.

Nhìn Nguyên Linh Bội đi vào cổng khu nhà từ xa, Trình Xuân Nha mới đạp xe rời đi.

Dĩ nhiên, cô không về nhà ngay.

Mà lại bỏ điểm tích lũy ra mua máy định vị, tìm ra gã chủ nhiệm của hội Hồng Ủy kia, và cả anh trai của Nguyên Linh Bội.

Mẹ kiếp, đúng là cái động không đáy.

Thế là 400 điểm tích lũy lại bay mất.

Hai người thì đương nhiên phải mua hai cái máy định vị, nên tốn 400 điểm là phải rồi.

Cứ như vậy, khi Trình Xuân Nha rời khỏi Nam Thành, gã chủ nhiệm hội Hồng Ủy và anh trai của Nguyên Linh Bội đã bị lửa thiêu c.h.ế.t.

Chỉ là người đang yên đang lành, bỗng nhiên tự bốc cháy.

Nghe nói đã gây ra một sự hoảng loạn rất lớn.

Suy cho cùng thì chuyện này cũng quá đáng sợ, người ta đang đạp xe trên đường ngon lành, bỗng nhiên tự bốc cháy.

Thử hỏi xem, có thể không dọa người qua đường sợ c.h.ế.t khiếp được không?

Khi Trình Xuân Nha về đến nhà, mẹ Trình đang đứng ở cổng lớn trừng mắt nhìn con trai mình.

"Cái thằng nhóc thối này, con lại đi đâu mà giờ này mới về hả?" Mẹ Trình nhìn con trai, bực bội nói. "Muốn về muộn thì sáng ra đi cũng không biết nói một tiếng, làm mẹ ở nhà lo sốt vó, cứ sợ con ở ngoài có xảy ra chuyện gì không."

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện