Tóm lại, lời khó nghe nào cũng có.
Ai bảo Nguyên Linh Bội xinh đẹp làm gì, ở thời đại này, phụ nữ quá xinh đẹp đôi khi lại là một cái tội trong mắt người khác.
Suy cho cùng, cái thứ gọi là lòng ghen ghét thật sự là một thứ vô cùng đáng sợ.
Nói chung là thanh danh của Nguyên Linh Bội đã hoàn toàn thối nát.
Không chỉ người nhà không ưa cô, mà ngay cả khi vừa bước ra khỏi cửa, cô cũng phải chịu đựng những lời chỉ chỉ trỏ trỏ của người khác.
Đặc biệt là những người trong xưởng gang thép, họ nhìn cô như nhìn thấy ôn dịch, chỉ hận không thể tránh cô càng xa càng tốt.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã khiến Nguyên Linh Bội gần như phát điên.
Tối hôm nay, Nguyên Linh Bội trằn trọc mãi không ngủ được, liền dậy ra phòng khách định rót cốc nước uống.
Nào ngờ lại nghe thấy tiếng nói chuyện phát ra từ phòng cha mẹ.
Vì dạo này cả nhà đều tỏ thái độ ghét bỏ nên Nguyên Linh Bội không kìm được mà rón rén đi tới cửa phòng cha mẹ, áp tai vào cánh cửa để nghe lén họ nói chuyện.
Cô muốn biết liệu cha mẹ có đang nói xấu mình không.
“Ông nó à, chuyện con trai nói ông xem xét thế nào rồi?” Đây là giọng của mẹ cô. “Cái con bé vô dụng c.h.ế.t tiệt Linh Bội kia, vốn còn trông chờ vào cái mặt xinh đẹp của nó để mang về cho nhà ta một chàng rể vàng.”
“Thế mà nó lại làm hỏng bét cả. Tuy tôi cũng tin Linh Bội chắc chắn không có gì với thằng Ngũ Trí Cường kia, với cái tính của con bé c.h.ế.t tiệt đó, chắc chắn là không thèm ngó tới loại lưu manh như Ngũ Trí Cường.”
“Nhưng cũng chính vì thế mà tôi mới tức, lưu manh thì đã sao?”
“Nhà người ta có ông bố làm cục trưởng, hơn nữa nó còn là con một, cho dù nó có lông bông thế nào đi nữa thì cũng thừa sức xứng với con Linh Bội nhà mình.”
“Vậy mà con bé c.h.ế.t tiệt kia lại cứ làm cao, không chịu qua lại với Ngũ Trí Cường. Ông nói xem, nếu nó sớm qua lại với Ngũ Trí Cường thì có khi thằng bé đã không mất tích.”
“Mà Ngũ Trí Cường không mất tích thì con bé c.h.ế.t tiệt Linh Bội kia cũng sẽ không đến nỗi thanh danh thối nát như bây giờ.”
“Ông tự xem đi, với cái danh tiếng của Linh Bội hiện giờ, còn có mối hôn sự tốt đẹp nào rơi vào tay nó được nữa.”
“Thế nên tôi thấy chuyện con trai nói chúng ta có thể đồng ý. Dù sao cũng không thể trông mong con bé c.h.ế.t tiệt kia tìm cho nhà ta một chàng rể vàng được nữa.”
“Vậy thì chi bằng tận dụng phế vật, để con bé c.h.ế.t tiệt kia giúp anh trai nó lấy lòng ông chủ nhiệm ủy ban, trải đường cho con đường làm quan của anh nó.”
“Con trai đã nói rồi đấy, chỉ cần nhà ta chịu đưa Linh Bội đi, thì chức phó chủ nhiệm ủy ban kia chắc chắn sẽ thuộc về con trai chúng ta.”
“Để tôi nghĩ thêm đã!” Đây là giọng của bố cô. “Dù sao nó cũng là con gái ruột của chúng ta, đem con gái cho lão già chủ nhiệm ủy ban đó chà đạp, lòng tôi thật sự không yên.”
“Có gì mà không yên,” mẹ cô tức giận nói. “Chúng ta sinh nó, nuôi nó lớn xinh đẹp thế này, bây giờ chỉ là bảo nó giúp anh trai một chút thôi, con bé c.h.ế.t tiệt đó phải chấp nhận.”
“Đương nhiên, nó không chấp nhận cũng chẳng sao, cùng lắm thì lúc đó bỏ chút t.h.u.ố.c cho nó hôn mê bất tỉnh là được chứ gì!”
“Tôi nói cho ông biết, chuyện này liên quan đến tiền đồ của con trai chúng ta, ông làm bố thì đừng có cản đường con.”
“Nhưng lỡ sau này Linh Bội sống c.h.ế.t đòi tự t.ử thì sao?” Giọng bố cô vẫn chưa thể quyết tâm. “Dù sao nó cũng là con gái mình, nếu Linh Bội không chấp nhận được việc bị một lão già làm nhục, sau này cứ đòi sống đòi c.h.ế.t thì phải làm sao?”
“Linh Bội là do bà mang nặng đẻ đau, nếu con bé c.h.ế.t tiệt đó thật sự tự sát, chẳng lẽ bà làm mẹ lại không đau lòng sao?”
“Tôi đương nhiên là đau lòng, dù sao cũng là cục thịt từ bụng tôi rơi ra, nếu Linh Bội thật sự tìm đến cái c.h.ế.t, sao tôi có thể không đau lòng cho được,” mẹ cô nói. “Nhưng mà được cái này thì mất cái kia thôi.”
“Vì tiền đồ của con trai, tôi làm mẹ cũng đành phải hy sinh con gái. Huống chi chỉ cần chúng ta trông chừng Linh Bội cẩn thận, còn sợ con bé c.h.ế.t tiệt đó đòi sống đòi c.h.ế.t à.”
“Hơn nữa, chuyện này chỉ cần nghĩ thoáng ra thì cũng chẳng có gì to tát. Chỉ cần chúng ta trông chừng được Linh Bội, tôi tin là lâu dần nó sẽ nghĩ thông thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đến lúc đó lại tìm cho con bé c.h.ế.t tiệt kia một mối hôn sự không tệ, cũng coi như chúng ta làm cha mẹ không bạc đãi con gái mình.”
“Tóm lại tôi nói cho ông biết nhé!” Mẹ cô có vẻ không vui, đẩy chồng một cái. “Vì con trai chúng ta, ông già c.h.ế.t tiệt này đừng có mà hồ đồ.”
“Ông phải biết, sau này chúng ta phải dựa vào con trai. Con gái dù có hiếu thuận đến đâu thì cuối cùng cũng là người nhà khác, sao có thể so sánh với con trai được.”
“Biết rồi, tôi có nói không đồng ý đâu,” bố cô bực bội đáp. “Cứ theo lời con trai nói đi, đưa Linh Bội cho ông chủ nhiệm ủy ban chơi không một lần. Nuôi con bé c.h.ế.t tiệt đó lớn thế này rồi, cũng đến lúc nó báo đáp gia đình này một chút.”
Nguyên Linh Bội run rẩy toàn thân, lảo đảo trở về phòng mình.
Cô phải mím chặt môi để không bật khóc thành tiếng.
Thật đáng sợ, thật sự quá đáng sợ.
Nguyên Linh Bội không thể nào ngờ được, người nhà của mình lại đáng sợ đến thế.
Phải làm sao bây giờ, rốt cuộc phải làm sao bây giờ.
Rốt cuộc cô phải làm gì bây giờ đây! ...
Sáng sớm hôm sau, Nguyên Linh Bội không ăn sáng mà ra khỏi nhà luôn.
Cô đến xưởng gang thép xin nghỉ một ngày, rồi bắt xe buýt đi về phía Tây thành phố.
Đúng vậy, người duy nhất Nguyên Linh Bội có thể nghĩ đến lúc này chỉ có Trình Xuân Nha.
Cô có một niềm tin khó hiểu đối với Trình Xuân Nha, tin rằng Trình Xuân Nha chắc chắn có thể giúp mình.
Vì Trình Xuân Nha từng nói cho Nguyên Linh Bội biết chỗ mình làm việc nên cô rất dễ dàng tìm được tiệm cơm quốc doanh nơi Trình Xuân Nha công tác.
Khi Nguyên Linh Bội xuất hiện, Trình Xuân Nha đương nhiên giả vờ vô cùng kinh ngạc.
“Linh Bội, sao cô lại đến đây?”
“Đồng chí Trình,” Nguyên Linh Bội vừa nhìn thấy Trình Xuân Nha, nước mắt liền không kìm được mà tuôn rơi. “Hu hu! Rốt cuộc tôi phải làm sao bây giờ? Tôi phải làm sao đây!”
Trình Xuân Nha phải dỗ dành Nguyên Linh Bội một lúc lâu mới khiến cô bình tĩnh lại được.
Sau khi nghe xong câu chuyện của Nguyên Linh Bội.
Thật ra, Trình Xuân Nha cũng không thấy sốc.
Không phải cha mẹ nào cũng yêu thương con cái của mình.
Đặc biệt là ở thời đại này, tư tưởng trọng nam khinh nữ đã ăn sâu vào tiềm thức của mọi người, bất kể là người thành phố hay nông thôn.
Và một số bậc cha mẹ trọng nam khinh nữ cực đoan, vì con trai, họ hoàn toàn không màng đến sống c.h.ế.t của con gái.
Chỉ cần tốt cho con trai, thì việc đẩy con gái vào chỗ c.h.ế.t cũng chỉ là chuyện thường tình mà thôi.
Nhưng xem ra tình hình này.
Có vẻ như kiếp trước Nguyên Linh Bội phát điên không chỉ vì đám người của Ngũ Trí Cường.
E rằng nguyên nhân thật sự khiến cô phát điên lại chính là người nhà của mình.
Dù trong lòng không hề kinh ngạc, nhưng Trình Xuân Nha vẫn giả vờ tức giận: “Nực cười, thật nực cười, sao lại có loại cha mẹ, loại anh trai như vậy chứ.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









