Trình Xuân Nha tìm thấy bọn Ngũ Trí Cường ở một góc hẻo lánh trong sân.
Cô tung người nhảy vào trong sân.
Lúc này, bọn Ngũ Trí Cường đang hùng hổ c.h.ử.i bới trong phòng.
“Cường ca, nhất định phải xử c.h.ế.t thằng nhãi đó, nếu không thì sau này chúng ta còn làm ăn gì nữa!”
“Đúng vậy, nhất định phải xử c.h.ế.t thằng khốn đó! Mẹ nó, đ.á.n.h chúng ta thì thôi đi, đằng này nó còn dám ra tay nặng như vậy với Cường ca. Chỉ riêng điểm này thôi đã đủ để g.i.ế.c c.h.ế.t thằng khốn đó rồi.”
“Còn con đàn bà Nguyên Linh Bội nữa,” kẻ mở miệng nhắc đến Nguyên Linh Bội là một gã đàn ông có vóc dáng tương đối thấp bé trong đám. “Cường ca, với điều kiện của anh, loại phụ nữ nào mà chẳng tìm được?”
“Con đàn bà Nguyên Linh Bội đó quá không biết điều, không những dám từ chối Cường ca, nó còn dám tỏ vẻ coi thường anh nữa.”
“Quan trọng nhất là, lúc thằng đó đ.á.n.h chúng ta, Nguyên Linh Bội còn tỏ vẻ hả hê nữa chứ.”
“Cho nên Cường ca à, anh cũng đừng mềm lòng với con đàn bà Nguyên Linh Bội đó nữa. Với loại đàn bà như nó, cứ dùng vũ lực trực tiếp, chơi chán rồi bỏ là được.”
“Đúng vậy! Cường ca, con đàn bà Nguyên Linh Bội đó thật sự quá không biết điều. Nếu anh thật sự thích thì cứ trói nó đến đây mà chơi thẳng tay là được, cần gì phải lãng phí thời gian theo đuổi nó làm gì.” Lập tức có kẻ hùa theo.
Những người khác cũng gật đầu đồng tình.
Với loại đàn bà không biết điều như Nguyên Linh Bội, đúng là không cần phải khách sáo làm gì.
“Mẹ nó,” Ngũ Trí Cường hung hăng c.h.ử.i một tiếng. “Cứ làm theo lời chúng mày nói đi. Tìm lúc nào đó bắt con Nguyên Linh Bội đó đến đây, cho anh em chúng ta xả láng một phen.”
“Cường ca oai phong.” Những tên còn lại đều hưng phấn hô lớn.
Ai bảo Nguyên Linh Bội xinh đẹp như vậy chứ. Cường ca chịu để bọn họ cùng chơi, chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến cả đám phấn khích rồi.
Bên ngoài, Trình Xuân Nha đã nghe thấy hết những âm thanh bên trong.
Vậy là đã rõ như ban ngày rồi.
Kiếp trước Nguyên Linh Bội rơi vào kết cục điên loạn, chính những kẻ này là thủ phạm.
Trình Xuân Nha không xông vào ngay.
Thay vào đó, cô châm một điếu thuốc, chờ bọn Ngũ Trí Cường ra ngoài rồi tiễn chúng về trời.
Khoảng nửa tiếng sau, bọn Ngũ Trí Cường mới từ trong phòng đi ra.
Khi nhìn thấy Trình Xuân Nha đang đứng trong sân, đứa nào đứa nấy đều hoảng sợ.
Tại sao thằng khốn này lại ở đây? Rốt cuộc nó tìm đến đây bằng cách nào? Còn nữa, thằng khốn này đã đến đây bao lâu rồi? Tại sao ở trong phòng mà bọn họ không nghe thấy một tiếng động nào?
Rõ ràng cổng sân đã đóng rồi mà?
Nếu thằng khốn này trèo tường vào thì không thể nào không có chút động tĩnh nào được.
“Tại sao mày lại ở đây?” Ngũ Trí Cường cố gắng giữ bình tĩnh. Gã nhìn Trình Xuân Nha với vẻ mặt nặng nề, nói: “Anh bạn, chúng ta đâu có thù sâu oán nặng gì với nhau đâu nhỉ!”
“Mày thật sự định vì một con đàn bà mà sống mái với bọn tao đến cùng à?”
“Còn nữa, bố tao là Cục trưởng Cục Công an đấy. Trừ khi mày g.i.ế.c được tao, nếu không một khi đã kết t.ử thù, mày nghĩ tao sẽ tha cho mày sao?”
Ngũ Trí Cường tuy sợ hãi nhưng cũng không tin thằng khốn này có lá gan lớn đến vậy.
Rốt cuộc, g.i.ế.c người là phạm pháp, Ngũ Trí Cường không tin thằng khốn này dám làm thế.
Hơn nữa bọn họ đông người như vậy, cho dù thằng khốn này có lợi hại đến đâu cũng không thể nào g.i.ế.c hết cả đám trong nháy mắt được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
G.i.ế.c người và đ.á.n.h người là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Thằng khốn này có thể một mình đ.á.n.h lại cả đám bọn họ, nhưng tuyệt đối không thể một mình xử lý hết tất cả, khiến bọn họ ngay cả cơ hội chạy trốn cầu cứu cũng không có.
“Ha ha!” Trình Xuân Nha lại rút một điếu t.h.u.ố.c khác ra châm lửa. “Chẳng phải chúng ta đã là kẻ thù không đội trời chung rồi sao? Tôi vốn là người rất sợ phiền phức, để sau này không bị đám cặn bã các người làm phiền nữa...”
“...thì tôi thấy rất cần thiết phải dọn dẹp sạch sẽ đám cặn bã các người ngay bây giờ.”
“Cường ca, giờ làm sao đây?” một tên đàn em bên cạnh Ngũ Trí Cường nói nhỏ. “Xem ra thằng khốn này định làm thật rồi, nó không định tha cho chúng ta đâu!”
“Còn làm sao được nữa,” Ngũ Trí Cường nói. “Lát nữa mấy đứa chúng mày cố gắng cầm chân thằng khốn đó, câu giờ cho tao chạy trốn. Chỉ cần tao thoát ra được là có thể xử c.h.ế.t thằng khốn này.”
Sắc mặt những tên khác đều biến đổi.
Ai mà chẳng sợ c.h.ế.t, nên khi nghe Ngũ Trí Cường nói vậy, những tên còn lại trong lòng đều rất phản kháng.
Nhưng chúng cũng biết phải làm theo lời Ngũ Trí Cường, vì ai bảo gã có một người cha tốt chứ, bọn chúng đâu dám đắc tội.
“Được rồi, đã cho các người chút thời gian để trăng trối rồi đấy,” Trình Xuân Nha lấy điếu t.h.u.ố.c ra khỏi miệng. “Vậy nên cứ yên tâm lên đường đi! Kiếp sau nhớ đừng có ngông cuồng quá.”
“Nếu không lại đắc tội với người không nên đắc tội thì các người lại chẳng được c.h.ế.t yên lành đâu.”
Dứt lời, Trình Xuân Nha không cho bọn Ngũ Trí Cường cơ hội nói thêm, liền kích hoạt dị năng tiễn cả đám lên đường.
Bọn Ngũ Trí Cường bị lửa thiêu sống, chỉ còn lại những đống tro tàn trên mặt đất.
“Vù vù!”
Sau đó, một cơn gió lớn bất chợt thổi tới, cuốn bay những đống tro tàn trên mặt đất đi mất.
Sau khi xử lý xong bọn Ngũ Trí Cường, Trình Xuân Nha đốt sạch cả xe đạp của chúng rồi mới rời khỏi nơi này.
...
Chiều hôm sau, Trình Xuân Nha lại xin nghỉ.
Cũng may là nguyên chủ đã dạy được một người đồ đệ giỏi, nếu không cô cứ xin nghỉ thường xuyên thế này thì làm sao được.
Trình Xuân Nha đạp xe một tiếng đồng hồ đến bên ngoài xưởng thép Nam Hoa, chờ Nguyên Linh Bội tan làm.
Khi Nguyên Linh Bội tan làm từ xưởng thép đi ra, cô nhanh chóng nhìn thấy Trình Xuân Nha.
Cô vui vẻ chạy lại trước mặt: “Ngại quá! Đồng chí Trình, để anh phải chờ lâu rồi.”
“Không có, không có,” Trình Xuân Nha vội nói. “Tôi cũng vừa mới đến thôi, không chờ lâu đâu.”
Vừa nói, cô vừa leo lên xe đạp: “Mau lên đi! Tôi đèo cô.”
Mặt Nguyên Linh Bội hơi ửng hồng.
Cô đang ngại ngùng, dù sao thì trước giờ cô chưa từng ngồi sau xe đạp của người đàn ông nào.
Nhưng dù ngại ngùng, Nguyên Linh Bội vẫn ngồi lên xe của Trình Xuân Nha.
Sau khi Nguyên Linh Bội đã ngồi lên xe, Trình Xuân Nha liền lập tức đạp xe về phía tiệm cơm quốc doanh.
“Đồng chí Trình, anh làm việc ở đơn vị nào vậy?” Để bầu không khí giữa hai người không quá ngượng ngùng, Nguyên Linh Bội bèn chủ động bắt chuyện.
“Tôi làm đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh,” Trình Xuân Nha vừa đạp xe vừa trả lời. “Nhưng không phải tiệm cơm quốc doanh bên này của cô, mà là tiệm ở bên Tây Thành. Tôi là người ở bên đó.”
“Hôm qua tôi qua bên này là để thăm một người bạn bị ốm, không ngờ lại tình cờ gặp đúng lúc đồng chí Nguyên bị người ta bắt nạt.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









