Vừa xông lên, Trình Xuân Nha liền dùng sức kéo Nguyên Linh Bội lại, giúp cô ấy thoát khỏi móng vuốt của Ngũ Trí Cường.

Cô lập tức kéo Nguyên Linh Bội ra sau lưng mình, sau đó mới nhìn bọn Ngũ Trí Cường nói: “Mấy thằng đàn ông to xác đi bắt nạt một cô gái, các người định giở trò lưu manh à?”

“Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám vô pháp vô thiên như vậy, tôi thấy các người đúng là muốn c.h.ế.t rồi.”

“Không tống cổ mấy thứ sâu mọt xã hội như các người vào Cục Công an thì không biết sẽ còn bao nhiêu cô gái nữa phải chịu độc thủ của các người.”

“Ha ha!” Một tên đàn em sau lưng Ngũ Trí Cường cười phá lên: “Cường ca, thằng ngáo nào chạy ra đây vậy, trên người chẳng có mấy lạng thịt mà cũng đòi học đòi làm anh hùng cứu mỹ nhân.”

“Thằng nhãi, mày có biết bố của Cường ca là ai không?” Một tên đàn em khác của Ngũ Trí Cường vênh váo nhìn Trình Xuân Nha: “Nói ra dọa c.h.ế.t mày đấy, bố của Cường ca là Cục trưởng Cục Công an đấy.”

“Tống chúng tao vào Cục Công an à, mày nghĩ lúc đó Cục Công an sẽ bắt ai đây?”

Kiếp trước, Ngũ Trí Cường sở dĩ dám ngông cuồng như vậy, dám dẫn theo mấy tên đàn em đi cưỡng bức Nguyên Linh Bội mà sau đó vẫn bình an vô sự, đương nhiên là vì hắn có một người bố tốt.

Còn cha mẹ của Nguyên Linh Bội cũng vì nhận tiền của bố Ngũ Trí Cường nên mới không truy cứu chuyện con gái mình bị người ta làm nhục tập thể.

“Thì sao nào?” Trình Xuân Nha cười lạnh: “Chuyện này không để tôi gặp thì thôi, nhưng đã để tôi gặp rồi thì tôi tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.”

“Kệ bố mày là cục trưởng ch.ó má gì,” Trình Xuân Nha chỉ vào mặt Ngũ Trí Cường: “Tao nói cho mày biết, nếu chúng mày biết điều thì cút ngay cho tao, bằng không dù bố mày có là Ngọc Hoàng Thượng Đế thì tao vẫn sẽ đ.ấ.m cho mày rụng đầy răng.”

Hóa ra là có chỗ dựa à!

Giờ đây, Trình Xuân Nha có lý do để nghi ngờ rằng gã đàn ông trước mặt chính là kẻ đầu sỏ đã khiến Nguyên Linh Bội hóa điên ở kiếp trước.

“A!” Ngũ Trí Cường cười khẩy: “Hay lắm, hay lắm, chưa từng có ai dám uy h.i.ế.p tao như vậy.”

Ngay sau đó, vẻ mặt Ngũ Trí Cường trở nên hung tợn: “Muốn đ.á.n.h tao à, vậy để lão t.ử xem mày có mấy cân mấy lạng...”

“Bốp!”

Ngũ Trí Cường còn chưa nói dứt lời, Trình Xuân Nha đã tung một cú đ.ấ.m thẳng vào mặt gã.

Cú đ.ấ.m cực mạnh khiến m.á.u mũi Ngũ Trí Cường tuôn ra ngay lập tức.

Sau đó, Trình Xuân Nha không hề dừng tay, nào là đ.ấ.m móc trái, đ.ấ.m móc phải, rồi thêm mấy cú đá xoáy đẹp mắt, nhanh chóng hạ gục toàn bộ bọn Ngũ Trí Cường.

“Á á!”

Bọn Ngũ Trí Cường ngã lăn ra đất, rên rỉ không ngừng, còn Nguyên Linh Bội thì nhìn Trình Xuân Nha với ánh mắt đầy sùng bái.

“Còn không mau cút đi,” Trình Xuân Nha lạnh giọng. “Chẳng lẽ phải để tao đ.á.n.h cho chúng mày tàn phế thì mới cam tâm à?”

Bọn Ngũ Trí Cường vội vàng cố nén đau đớn gượng dậy, rồi cuống quýt leo lên xe đạp.

Có điều, trước khi đi, Ngũ Trí Cường không quên lườm Trình Xuân Nha một cái hung tợn: “Tao nhớ mặt mày rồi, mày cứ chờ đấy!”

Dứt lời, không cho Trình Xuân Nha cơ hội đáp lại, bọn Ngũ Trí Cường liền vội vàng đạp xe bỏ chạy.

“Thôi xong rồi, Ngũ Trí Cường chắc chắn sẽ không bỏ qua cho anh đâu,” Nguyên Linh Bội lo lắng nói. “Làm sao bây giờ đây! Đều tại tôi cả, nếu không phải vì tôi thì anh cũng sẽ không bị Ngũ Trí Cường ghi thù.”

Nguyên Linh Bội đương nhiên đã từng nghe ngóng về Ngũ Trí Cường, nên cô biết tên đàn em của gã không nói dối, bố của Ngũ Trí Cường đúng là Cục trưởng Cục Công an.

Cũng chính vì vậy mà Nguyên Linh Bội mới không kể chuyện bị Ngũ Trí Cường quấy rầy cho người nhà nghe.

Bởi vì cô biết rất rõ, nếu để người nhà biết kẻ quấy rầy mình có bố làm cục trưởng, họ chắc chắn sẽ khuyên cô chấp nhận Ngũ Trí Cường.

Thế nhưng một gã đàn ông như Ngũ Trí Cường, sao Nguyên Linh Bội có thể để mắt tới được chứ? Cô biết rõ, một người như Ngũ Trí Cường tuyệt đối không phải là mối tốt, hơn nữa cô ghét nhất chính là loại người như hắn.

“Yên tâm đi! Tôi không tin là không có vương pháp,” Trình Xuân Nha nói. “Cứ cho là hắn có ông bố làm cục trưởng thì đã sao, hắn tốt nhất đừng đến gây sự với tôi nữa, nếu không, tôi không ngại cho hắn biết tay một lần nữa đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tôi vẫn lo cho cô hơn,” Trình Xuân Nha lo lắng nhìn Nguyên Linh Bội. “Tôi chỉ lo hắn sẽ không buông tha cho cô thôi. Hôm nay tình cờ tôi gặp được, nhưng lần sau thì sao?”

“Nếu lần sau đám cặn bã đó lại quấy rầy cô, động tay động chân với cô thì phải làm sao đây.”

Vừa nói, Trình Xuân Nha vừa tỏ vẻ ảo não: “Lẽ ra vừa rồi tôi không nên để bọn chúng đi mới phải, lẽ ra nên tống chúng vào Cục Công an.”

“Thất sách, đúng là thất sách.”

Nguyên Linh Bội càng có cảm tình hơn với Trình Xuân Nha, hai mắt cô sắp long lanh như sao rồi.

“Anh không cần lo lắng cho tôi đâu,” Nguyên Linh Bội nói. “Anh cứ yên tâm! Tôi có thể tự bảo vệ mình, tuyệt đối sẽ không để Ngũ Trí Cường bắt nạt nữa đâu.”

Thật ra trong lòng Nguyên Linh Bội rất sợ hãi.

Nếu vừa rồi không có đồng chí này xuất hiện, cô thật sự không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Nhưng người ta đã giúp mình rồi, sao cô có thể để anh ấy phải lo lắng thêm cho mình nữa chứ?

“À đúng rồi, đồng chí, tôi vẫn chưa biết tên anh là gì?”

“Trình Xuân Nha, tôi tên là Trình Xuân Nha.”

“Trình Xuân Nha...” Nguyên Linh Bội hơi kinh ngạc, cô thật sự không ngờ một nam đồng chí dũng mãnh như vậy lại có cái tên nữ tính đến thế.

Đương nhiên, Nguyên Linh Bội không phải là người không biết điều đến mức đi hỏi đối phương tại sao lại có một cái tên nữ tính như vậy.

“Đồng chí Trình Xuân Nha, cảm ơn anh vừa rồi đã giải vây giúp tôi,” nói rồi, Nguyên Linh Bội vội vàng giới thiệu về mình: “Tôi tên là Nguyên Linh Bội, làm việc ở nhà máy gang thép Nam Hóa. Không biết ngày mai anh có rảnh không, tôi muốn mời anh một bữa cơm để cảm ơn.”

Trình Xuân Nha đương nhiên cũng khách sáo một chút.

Sau đó, cô giả vờ như không từ chối được, bèn đồng ý lời mời của Nguyên Linh Bội.

Hai người hẹn thời gian gặp mặt vào ngày kia, rồi Trình Xuân Nha đạp xe rời đi.

Nguyên Linh Bội nhìn theo bóng lưng Trình Xuân Nha đi xa, lúc này mới đi về phía nhà mình.

Dáng vẻ của cô lúc này trông như một kẻ mê trai, vừa nhìn là biết trái tim đã rung động, hoàn toàn bị Trình Xuân Nha hớp hồn.

Cũng phải thôi, màn anh hùng cứu mỹ nhân tuy đã là mô-típ cũ rích.

Nhưng không thể phủ nhận, đây là một chiêu cực kỳ hữu hiệu.

Đặc biệt là ở thời đại này.

Đối với các cô gái mà nói, sức sát thương phải gọi là chuẩn không cần chỉnh.

Sau khi chia tay Nguyên Linh Bội, Trình Xuân Nha cũng không về nhà ngay.

Mà cô dùng điểm tích lũy để mua một cái máy định vị, xác định vị trí của Ngũ Trí Cường.

Cô đương nhiên không thể để cho mối họa ngầm là Ngũ Trí Cường có cơ hội làm hại Nguyên Linh Bội.

Trình Xuân Nha quá hiểu loại cặn bã như Ngũ Trí Cường.

Nếu không xử lý triệt để loại cặn bã này, e rằng Nguyên Linh Bội sẽ thật sự gặp nguy hiểm.

Cho nên mới nói chứ.

Cứ hễ xuyên thành đàn ông là cô lại phải làm ăn thua lỗ.

Mới được bao lâu đâu chứ?

Cô đã tốn mất 400 điểm tích lũy rồi.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện