Ở trong căn phòng toàn là cẩm thạch, Minh cảm thấy tinh thần sảng khoái vô cùng, dễ dàng nhập vào thiền định.
Dần dần, ý thức của Minh đối với xung quanh biến mất, hắn ngã người ra chiếc giường phỉ thúy băng chủng, nằm trên giường với tư thế thoải mái nhất.
Không biết đã trải qua thời gian bao lâu, Minh dường như cảm nhận được có một bàn tay mềm mại đang liên tục lay cơ thể hắn.
Minh mở mắt ra, là Lisa, gương mặt cô nàng đang cách mặt hắn chỉ có chưa đến một gang tay, một phần của mái tóc mềm mượt đang xoã xuống, hương thơm dịu nhẹ lại đầy quyến rũ, khiến Minh không thể kìm chế được dục vọng trong cơ thể nữa.
Tay trái Minh nắm lấy cánh tay Lisa đang lay trên ngực hắn. Tay phải Minh nhẹ nhàng kéo đầu Lisa cúi xuống thêm nữa.
Minh như hoá thành một con thú hoang, mạnh bạo hôn ngấu nghiến đôi môi căng mọng của Lisa.
Chiếc áo hai dây trên người Lisa một lần nữa tuột xuống.
Minh ôm lấy cơ thể mềm mại và ấm áp của Lisa thật chặt. Ngọn tà hoả trong cơ thể hắn càng lúc càng bốc cháy mãnh liệt. Khiến cho cơ thể hắn nóng ran lên, quần áo trên người không thể không cởi ra.
Đến khi trên người Minh cũng chỉ còn lại một chiếc quần lót, tưởng chừng như là hắn sẽ cùng Lisa vượt qua giới hạn, thì bỗng nhiên một luồng khí thanh mát từ bụng hắn phát ra, đi khắp toàn thân hắn, khiến cho đầu óc hắn thanh tỉnh phần nào.
Minh vội vàng đẩy cơ thể Lisa đang dính chặt lấy cơ thể hắn ra. Bây giờ không phải là lúc hắn trầm luân vào chuyện trai gái.
Bị Minh đẩy ra, Lisa vô cùng bất ngờ, rõ ràng vừa rồi hắn đối với cô rất cuồng nhiệt mà, rõ ràng vừa rồi chỉ thiếu một chút nữa thôi là cô đã trở thành người của hắn.
Lisa đâu cam tâm khi cảm xúc đang thăng hoa lại phải ngắt quãng như vậy. Hai tay cô nàng vòng ra sau cổ Minh, cơ thể tiếp tục áp sát vào hắn, ngực cô nàng ưỡn ra như đang mời gọi hắn úp mặt vào.
Nhưng đáng tiếc, Minh đã lấy lại được một phần tỉnh táo, hắn không đẩy Lisa ra, nhưng cơ thể hắn lại như con lươn trơn tuột ra khỏi vòng tay Lisa. Minh mặc lại quần áo chỉ trong nháy mắt, khiến Lisa chỉ biết ngồi trên giường thẫn thờ và thất vọng.
Minh lên tiếng:
- Tôi bảo em ra ngoài để ý người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe. Em quay về là có chuyện gì? Lisa vẫn chưa mặc lại áo, cô nói với giọng có chút giận dỗi:
- Em nghe lời anh ra ngoài tìm người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe rồi quan sát ông ta từ xa. Thấy ông ta định rời đi cùng cô gái của mình, thì bị người của anh Khánh chặn lại, rồi dẫn lên phòng riêng. Sau đó, ngoài ông chủ Thọ và anh Khánh, còn có ông chủ Vinh cũng đi vào trong căn phòng đó. Em cảm thấy dường như có chuyện, nên quay lại báo cho anh, thì thấy anh đang ngủ.
Minh cũng cảm thấy kì lạ, cảm giác dễ chịu thoải mái mà căn phòng này mang lại, khiến hắn dễ dàng nhập vào thiền định, lại có thể khiến hắn rơi vào giấc ngủ mà thoát khỏi trạng thái thiền, đặc biệt khiến tâm trí hắn u mê, sinh ra tà niệm, chút nữa thì đã đi quá giới hạn với Lisa.
Nhưng bây giờ không phải lúc suy nghĩ đến sự kì quái đó, Minh có chuyện quan trọng hơn phải làm, hắn nói:
- Mặc lại áo vào, rồi dẫn đường cho anh!
Ra khỏi căn phòng cẩm thạch, Minh thực hành phương pháp hít thở sâu, để loại bỏ uế khí trong người.
Sòng bạc bây giờ đã không còn người chơi, quanh sòng chỉ toàn là những thằng giang hồ đang làm việc ngầm cho sòng bạc. Hết khách, không phải vì sòng bạc không mở cửa hai tư trên hai tư, mà là do sòng bạc có chuyện riêng cần giải quyết.
Minh ôm eo Lisa bước từng bước chậm rãi, tuy thời gian bị tiêu tốn khá nhiều trong căn phòng cẩm thạch, nhưng Minh cũng không cần thiết phải vội vàng làm gì, đến sớm không bằng đến đúng lúc mà.
Trên đường đi, Minh nói giọng vừa đủ để chỉ có Lisa nghe thấy:
- Ông chủ Vinh lại là ai nữa?
Lisa nghe Minh hỏi, cũng thì thầm vào tai hắn trả lời:
- Ông chủ Vinh là bạn thân của ông chủ Thọ, cũng có cổ phần ở trong sòng bạc này. Tuy nhiên, ông ta còn làm cả về mảng internet nữa. Những cô gái trẻ đẹp rơi vào tay ông ta chỉ có một kết cục, đầu tiên là trở thành đồ chơi của ông ta, sau khi ông ta chơi chán thì bắt đi đóng phim, cuối cùng là trở thành nữ dealer trên các nền tảng cờ bạc online của ông ta, đến khi nhan sắc phai tàn cũng là lúc tàn đời.
Minh biết Lisa vẫn còn đang nói giảm nói tránh, hoặc là cô nàng chỉ biết sơ sơ như thế thôi. Còn thủ đoạn của dân anh chị trong xã hội đen còn tàn nhẫn, man rợ và độc ác hơn rất nhiều. Hắn đoán, có lẽ ông chủ Vinh có mặt ở đây là vì cô gái đi cùng người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe.
Càng đi đến gần căn phòng Lisa nói là người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe đang ở trong đó, Minh càng cảm nhận được có càng nhiều những ánh mắt như thú dữ đang nhìn vào hắn.
Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở nhìn mà thôi. Minh biết đám đàn em của ông chủ Thọ không dám động thủ với hắn. Chắc chắn tất cả bọn chúng đều biết Minh là khách quý của ông chủ Thọ. Mà cho dù không biết, nhìn Lisa ở bên cạnh hắn, có bao giờ ông chủ Thọ để cô nàng tiếp không phải khách vip chưa, hơn nữa cũng chỉ là tiếp khách mà thôi, duy nhất chỉ có Minh hôm nay mới được thân cận với cô nàng như thế.
Những căn phòng riêng của sòng bạc đều được trang bị hệ thống cách âm tuyệt đối, người bình thường cho dù áp sát tai vào nghe cũng không thể nào nghe thấy bên trong nói gì. Nhưng thính giác của Minh rất nhạy, mà trên đời này lại chẳng có bức tường nào là không lọt gió cả, dù cho có hiểu theo nghĩa đen hay nghĩa bóng đều đúng.
Ở khoảng cách còn khoảng ba căn phòng nữa, Minh giữ Lisa cùng mình dừng lại, ở đây hắn đã có thể nghe rõ những lời bên trong căn phòng riêng kia.
Lisa cũng rất thông minh, biết Minh đang tập trung làm chuyện gì đó, nên cô nàng cứ ngoan ngoãn tựa vào người hắn, nghe tiếng tim đập của hắn mà cảm nhận đến tiếng tim đập của mình, hoàn toàn không có ý định lên tiếng làm phiền Minh.
Còn Minh, hắn biết rõ những suy nghĩ mộng mơ của Lisa, nhưng lúc này hắn không những cần phải ôm cô nàng như vậy, mà còn phải thân mật với cô nàng hơn, nếu không hắn sẽ bị mấy tên đàn em của ông chủ Thọ tiến đến quấy rối.
Ép Lisa sát vào tường, Minh đặt lên môi cô nàng một nụ hôn sâu, sau đó ưỡn ngực ra cho cô nàng thể hiện. Lúc này, Minh mới tập trung tinh thần nghe những gì đang xảy ra trong căn phòng kia.
Có lẽ vì đến muộn, câu chuyện trong căn phòng riêng kia cũng đang dần đi đến hồi kết. Minh nghe thấy tiếng của một đôi nam nữ đang bị người khác chia cắt: “ Anh Nam! Anh Nam... Ely! Ely ... ”. Giọng của người nam chính là giọng của người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe. Vậy chắc chắn người nữ tên Ely kia chính là cô gái đi cùng ông ta.
Sau đó, Minh lại nghe thấy tiếng của một người đàn ông khác, giọng nói rất khó nghe, có lẽ là giọng của người được gọi là ông chủ Vinh mà Minh chưa hề được gặp:
- Anh Sói Ba Đầu! Anh thật chẳng biết điều gì cả! Anh Thọ đã bảo chúng ta có lợi thì cùng kiếm rồi! Anh xem thế này được không? Đợi phim của cô ta quay xong, tôi sẽ cho anh xem đầu tiên!
Giọng của người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe lại vang lên:
- Ông chủ Vinh, xin ông đừng đùa với tôi nữa! Ông chủ Thọ, nể tình tôi đã giúp ông nhiều lần, xin ông nói giúp cho tôi mấy câu với ông chủ Vinh!
“ Đùa cái địt mẹ nhà mày! ” đi theo đó là một tiếng chai bia bị đập vỡ. Ông chủ Vinh lại lên tiếng:
- Con mẹ mày Sói Ba Đầu! Mày tưởng mày bây giờ còn giống như trước đây sao, nói chuyện với chúng tao như thế được à? Anh Sói chắc chắn phải chết trong tù rồi, còn ai có thể chống lưng cho mày được ở vùng Đông Bắc này nữa chứ? Mày bây giờ không phải sói, mà là chó mày hiểu chưa!
Minh còn nghe thấy tiếng đấm đá ở trong phòng truyền ra. Nhưng điều quan trọng lại là hai tiếng “ Anh Sói ” quen thuộc. Không cần biết “ Anh Sói ” trong lời bọn họ có phải là “ Anh Sói ” mà Minh quen biết hay không. Nhưng chỉ cần có thế thôi, hắn lại có thêm một lí do nữa để cứu người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe được gọi là Sói Ba Đầu kia.
Dần dần, ý thức của Minh đối với xung quanh biến mất, hắn ngã người ra chiếc giường phỉ thúy băng chủng, nằm trên giường với tư thế thoải mái nhất.
Không biết đã trải qua thời gian bao lâu, Minh dường như cảm nhận được có một bàn tay mềm mại đang liên tục lay cơ thể hắn.
Minh mở mắt ra, là Lisa, gương mặt cô nàng đang cách mặt hắn chỉ có chưa đến một gang tay, một phần của mái tóc mềm mượt đang xoã xuống, hương thơm dịu nhẹ lại đầy quyến rũ, khiến Minh không thể kìm chế được dục vọng trong cơ thể nữa.
Tay trái Minh nắm lấy cánh tay Lisa đang lay trên ngực hắn. Tay phải Minh nhẹ nhàng kéo đầu Lisa cúi xuống thêm nữa.
Minh như hoá thành một con thú hoang, mạnh bạo hôn ngấu nghiến đôi môi căng mọng của Lisa.
Chiếc áo hai dây trên người Lisa một lần nữa tuột xuống.
Minh ôm lấy cơ thể mềm mại và ấm áp của Lisa thật chặt. Ngọn tà hoả trong cơ thể hắn càng lúc càng bốc cháy mãnh liệt. Khiến cho cơ thể hắn nóng ran lên, quần áo trên người không thể không cởi ra.
Đến khi trên người Minh cũng chỉ còn lại một chiếc quần lót, tưởng chừng như là hắn sẽ cùng Lisa vượt qua giới hạn, thì bỗng nhiên một luồng khí thanh mát từ bụng hắn phát ra, đi khắp toàn thân hắn, khiến cho đầu óc hắn thanh tỉnh phần nào.
Minh vội vàng đẩy cơ thể Lisa đang dính chặt lấy cơ thể hắn ra. Bây giờ không phải là lúc hắn trầm luân vào chuyện trai gái.
Bị Minh đẩy ra, Lisa vô cùng bất ngờ, rõ ràng vừa rồi hắn đối với cô rất cuồng nhiệt mà, rõ ràng vừa rồi chỉ thiếu một chút nữa thôi là cô đã trở thành người của hắn.
Lisa đâu cam tâm khi cảm xúc đang thăng hoa lại phải ngắt quãng như vậy. Hai tay cô nàng vòng ra sau cổ Minh, cơ thể tiếp tục áp sát vào hắn, ngực cô nàng ưỡn ra như đang mời gọi hắn úp mặt vào.
Nhưng đáng tiếc, Minh đã lấy lại được một phần tỉnh táo, hắn không đẩy Lisa ra, nhưng cơ thể hắn lại như con lươn trơn tuột ra khỏi vòng tay Lisa. Minh mặc lại quần áo chỉ trong nháy mắt, khiến Lisa chỉ biết ngồi trên giường thẫn thờ và thất vọng.
Minh lên tiếng:
- Tôi bảo em ra ngoài để ý người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe. Em quay về là có chuyện gì? Lisa vẫn chưa mặc lại áo, cô nói với giọng có chút giận dỗi:
- Em nghe lời anh ra ngoài tìm người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe rồi quan sát ông ta từ xa. Thấy ông ta định rời đi cùng cô gái của mình, thì bị người của anh Khánh chặn lại, rồi dẫn lên phòng riêng. Sau đó, ngoài ông chủ Thọ và anh Khánh, còn có ông chủ Vinh cũng đi vào trong căn phòng đó. Em cảm thấy dường như có chuyện, nên quay lại báo cho anh, thì thấy anh đang ngủ.
Minh cũng cảm thấy kì lạ, cảm giác dễ chịu thoải mái mà căn phòng này mang lại, khiến hắn dễ dàng nhập vào thiền định, lại có thể khiến hắn rơi vào giấc ngủ mà thoát khỏi trạng thái thiền, đặc biệt khiến tâm trí hắn u mê, sinh ra tà niệm, chút nữa thì đã đi quá giới hạn với Lisa.
Nhưng bây giờ không phải lúc suy nghĩ đến sự kì quái đó, Minh có chuyện quan trọng hơn phải làm, hắn nói:
- Mặc lại áo vào, rồi dẫn đường cho anh!
Ra khỏi căn phòng cẩm thạch, Minh thực hành phương pháp hít thở sâu, để loại bỏ uế khí trong người.
Sòng bạc bây giờ đã không còn người chơi, quanh sòng chỉ toàn là những thằng giang hồ đang làm việc ngầm cho sòng bạc. Hết khách, không phải vì sòng bạc không mở cửa hai tư trên hai tư, mà là do sòng bạc có chuyện riêng cần giải quyết.
Minh ôm eo Lisa bước từng bước chậm rãi, tuy thời gian bị tiêu tốn khá nhiều trong căn phòng cẩm thạch, nhưng Minh cũng không cần thiết phải vội vàng làm gì, đến sớm không bằng đến đúng lúc mà.
Trên đường đi, Minh nói giọng vừa đủ để chỉ có Lisa nghe thấy:
- Ông chủ Vinh lại là ai nữa?
Lisa nghe Minh hỏi, cũng thì thầm vào tai hắn trả lời:
- Ông chủ Vinh là bạn thân của ông chủ Thọ, cũng có cổ phần ở trong sòng bạc này. Tuy nhiên, ông ta còn làm cả về mảng internet nữa. Những cô gái trẻ đẹp rơi vào tay ông ta chỉ có một kết cục, đầu tiên là trở thành đồ chơi của ông ta, sau khi ông ta chơi chán thì bắt đi đóng phim, cuối cùng là trở thành nữ dealer trên các nền tảng cờ bạc online của ông ta, đến khi nhan sắc phai tàn cũng là lúc tàn đời.
Minh biết Lisa vẫn còn đang nói giảm nói tránh, hoặc là cô nàng chỉ biết sơ sơ như thế thôi. Còn thủ đoạn của dân anh chị trong xã hội đen còn tàn nhẫn, man rợ và độc ác hơn rất nhiều. Hắn đoán, có lẽ ông chủ Vinh có mặt ở đây là vì cô gái đi cùng người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe.
Càng đi đến gần căn phòng Lisa nói là người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe đang ở trong đó, Minh càng cảm nhận được có càng nhiều những ánh mắt như thú dữ đang nhìn vào hắn.
Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở nhìn mà thôi. Minh biết đám đàn em của ông chủ Thọ không dám động thủ với hắn. Chắc chắn tất cả bọn chúng đều biết Minh là khách quý của ông chủ Thọ. Mà cho dù không biết, nhìn Lisa ở bên cạnh hắn, có bao giờ ông chủ Thọ để cô nàng tiếp không phải khách vip chưa, hơn nữa cũng chỉ là tiếp khách mà thôi, duy nhất chỉ có Minh hôm nay mới được thân cận với cô nàng như thế.
Những căn phòng riêng của sòng bạc đều được trang bị hệ thống cách âm tuyệt đối, người bình thường cho dù áp sát tai vào nghe cũng không thể nào nghe thấy bên trong nói gì. Nhưng thính giác của Minh rất nhạy, mà trên đời này lại chẳng có bức tường nào là không lọt gió cả, dù cho có hiểu theo nghĩa đen hay nghĩa bóng đều đúng.
Ở khoảng cách còn khoảng ba căn phòng nữa, Minh giữ Lisa cùng mình dừng lại, ở đây hắn đã có thể nghe rõ những lời bên trong căn phòng riêng kia.
Lisa cũng rất thông minh, biết Minh đang tập trung làm chuyện gì đó, nên cô nàng cứ ngoan ngoãn tựa vào người hắn, nghe tiếng tim đập của hắn mà cảm nhận đến tiếng tim đập của mình, hoàn toàn không có ý định lên tiếng làm phiền Minh.
Còn Minh, hắn biết rõ những suy nghĩ mộng mơ của Lisa, nhưng lúc này hắn không những cần phải ôm cô nàng như vậy, mà còn phải thân mật với cô nàng hơn, nếu không hắn sẽ bị mấy tên đàn em của ông chủ Thọ tiến đến quấy rối.
Ép Lisa sát vào tường, Minh đặt lên môi cô nàng một nụ hôn sâu, sau đó ưỡn ngực ra cho cô nàng thể hiện. Lúc này, Minh mới tập trung tinh thần nghe những gì đang xảy ra trong căn phòng kia.
Có lẽ vì đến muộn, câu chuyện trong căn phòng riêng kia cũng đang dần đi đến hồi kết. Minh nghe thấy tiếng của một đôi nam nữ đang bị người khác chia cắt: “ Anh Nam! Anh Nam... Ely! Ely ... ”. Giọng của người nam chính là giọng của người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe. Vậy chắc chắn người nữ tên Ely kia chính là cô gái đi cùng ông ta.
Sau đó, Minh lại nghe thấy tiếng của một người đàn ông khác, giọng nói rất khó nghe, có lẽ là giọng của người được gọi là ông chủ Vinh mà Minh chưa hề được gặp:
- Anh Sói Ba Đầu! Anh thật chẳng biết điều gì cả! Anh Thọ đã bảo chúng ta có lợi thì cùng kiếm rồi! Anh xem thế này được không? Đợi phim của cô ta quay xong, tôi sẽ cho anh xem đầu tiên!
Giọng của người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe lại vang lên:
- Ông chủ Vinh, xin ông đừng đùa với tôi nữa! Ông chủ Thọ, nể tình tôi đã giúp ông nhiều lần, xin ông nói giúp cho tôi mấy câu với ông chủ Vinh!
“ Đùa cái địt mẹ nhà mày! ” đi theo đó là một tiếng chai bia bị đập vỡ. Ông chủ Vinh lại lên tiếng:
- Con mẹ mày Sói Ba Đầu! Mày tưởng mày bây giờ còn giống như trước đây sao, nói chuyện với chúng tao như thế được à? Anh Sói chắc chắn phải chết trong tù rồi, còn ai có thể chống lưng cho mày được ở vùng Đông Bắc này nữa chứ? Mày bây giờ không phải sói, mà là chó mày hiểu chưa!
Minh còn nghe thấy tiếng đấm đá ở trong phòng truyền ra. Nhưng điều quan trọng lại là hai tiếng “ Anh Sói ” quen thuộc. Không cần biết “ Anh Sói ” trong lời bọn họ có phải là “ Anh Sói ” mà Minh quen biết hay không. Nhưng chỉ cần có thế thôi, hắn lại có thêm một lí do nữa để cứu người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe được gọi là Sói Ba Đầu kia.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









