Thấy được cơ hội không bị mất tay, người đàn ông mặt sẹo vội vàng van xin:

- Đúng đúng đúng, hãy để tôi dùng tiền chuộc cánh tay này, van xin anh, để tôi dùng tiền chuộc cánh tay này!

Người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe nhìn Minh, rồi lại nhìn người đàn ông mặt sẹo, cuối cùng nhìn sang ông chủ Thọ, nói:

- Ra ngoài làm ăn, ai mà chẳng vì tiền! Đánh đập giết tróc thì không hay! Cái tay này tôi không cần nữa! Cứ giao lại cho sòng bạc giúp tôi xử lí nhé!

Người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe quả nhiên là người giàu kinh nghiệm và biết cách đối nhân xử thế. Trên bàn cược, ai cũng đã được lợi rồi, nhưng sòng bạc lại chưa được chút lợi ích nào.

Để sòng bạc đứng ra giải quyết chuyện này, chắc chắn người đàn ông mặt sẹo sẽ không bị mất tay, nhưng để chuộc tay cũng phải bỏ ra một số tiền lớn cho sòng bạc.

Minh đẩy ghế đứng lên, vẫy tay với Lisa:

- Lisa, đi về thôi!

Lisa ngoan ngoãn như con mèo con chạy đến bên cạnh Minh, hai tay ôm lấy eo hắn, cho hắn khoác tay lên người cô. Cả hai cùng nhau bước ra khỏi phòng vip.

Biết bao ánh mắt nhìn theo Minh và Lisa mang đầy vẻ thèm thuồng. Ai cũng nghĩ hắn và Lisa sẽ chuẩn bị làm cái chuyện đó cả đêm nay. Sự kích thích này khiến não bộ người ta hưng phấn, nhưng cơ thể cũng rất bức bối, cần được giải toả.

Lần lượt mọi người trong phòng cũng đứng lên, ôm lấy các cô gái của mình, rồi rời đi giống như Minh vừa rồi vậy.

Phòng nghỉ dành cho khách của các sòng bạc chắc chắn không thua gì bất kì một khách sạn năm sao nào.

Minh ôm Lisa đi lên thẳng phòng mà ông chủ Thọ đã chuẩn bị riêng cho hắn.

Vừa bước vào phòng, Minh đã đẩy Lisa ra, hắn bây giờ không phải là một thằng con trai chưa trải sự đời, cứ thấy người khác giới xinh đẹp là lại mê mẩn.

Đúng là Minh phải công nhận Lisa đẹp và rất quyến rũ, trong đời hắn chưa từng gặp người đẹp như Lisa, thậm trí cả nhìn trên internet hay tivi.

Nhưng hắn biết, nếu một người đàn ông mà coi trọng và chìm đắm vào sắc dục, thì sẽ trở thành nô lệ cho sắc dục, bị phụ nữ đẹp đùa giỡn trong lòng bàn tay. Minh đã từng bị Trang trêu đùa như thế, chỉ bởi vì hắn không kiềm chế được con thú trong lòng mình. Còn bây giờ thì khác rồi, tâm Minh vô cùng tĩnh lặng, dù Lisa có đẹp hơn đi nữa, hắn cũng sẽ không để cô nàng quyến rũ mình.

Bước vào căn phòng, Minh cảm nhận được sự thoải mái và dễ chịu vô cùng.

Tất cả là do tường và sàn trong căn phòng đều được ốp bằng cẩm thạch tự nhiên. Chiếc giường rộng lớn, có thể chứa đến năm người nằm vẫn thoải mái, còn được làm từ phỉ thúy băng chủng loại trong suốt.

Minh không khỏi cảm khái cuộc sống xa hoa của giới siêu giàu. Hắn nghĩ rằng, đây có lẽ là căn phòng cẩm thạch duy nhất trong thành phố H.

Ông chủ Thọ quả nhiên là người có mắt nhìn xa trông rộng, sau khi thấy được năng lực vượt xa người thường của Minh, ông ta đã để hắn ở căn phòng này.

Lisa đã ở trong sòng bạc nhiều năm mà cũng không biết căn phòng này lại xa hoa như vậy. Cô nàng nhìn Minh với vẻ e thẹn, cứ giống như là người thiếu nữ lần đầu biết yêu vậy.

Nếu Minh lúc này chịu nhìn cô nàng một cái, chắc chắn hắn cũng sẽ phải phì cười. Bởi vì một cô nàng vô cùng sexy quyến rũ lại cũng có lúc đáng yêu như vậy.

Đáng tiếc, ánh mắt của Minh đã hoàn toàn dành cho chiếc giường phỉ thúy băng chủng kia rồi.

Minh ngồi khoanh chân lên chiếc giường phỉ thúy, nhắm mắt dưỡng thần nhưng chưa nhập thiền định. Minh lên tiếng:

- Ông chủ Thọ đã đưa em cho tôi, vậy bây giờ em có phải người của tôi? Câu hỏi của Minh là muốn hỏi Lisa chọn là người của hắn, nghe lời hắn hay chọn là người của ông chủ Thọ ở bên hắn.

Lisa không hiểu ý của Minh mà lại hiểu nhầm sang ý khác. Tim cô nàng đập nhanh liên hồi, đôi má đã tô hồng bây giờ lại đỏ ửng, cô nàng đáp:

- Dạ! Em là người của anh!

Lisa vừa dứt lời, chiếc áo hai dây được làm hoàn toàn từ lụa trên cơ thể quyến rũ của cô nàng cũng vừa lúc rơi xuống đất. Cơ thể Lisa đẹp tựa như ngọc hoàn toàn phơi bày ra trước mặt Minh. Từng bước chân nhẹ nhàng như mèo con, không hề gây ra động tĩnh gì, đang bước về phía Minh.

Minh tuy nhắm mắt, nhưng hắn hoàn toàn cảm nhận được mọi chuyện đang xảy ra ở trong căn phòng, dù cho hành động của Lisa không gây ra bất kì một âm thanh nào.

Khi khoảng cách của Lisa đến chỗ Minh chỉ còn lại một bước chân cuối cùng, Minh bất chợt mở mắt.

Nhưng Lisa còn chưa kịp biểu lộ bất kì cảm xúc nào, một luồng áp lực vô hình từ trên người Minh toả ra, đã đẩy Lisa về vị trí cũ.

Giọng Minh cất lên:

- Mặc lại áo vào đi, em với tôi là không thể nào đâu!

Lisa vẫn chưa chịu mặc lại áo ngay, cô nàng nhìn Minh với cặp mắt long lanh vì những giọt nước mắt đang chực trào:

- Ông chủ Thọ đã tặng em cho anh! Bây giờ em đã là người của anh! Em không cầu có một danh phận! Em chỉ mong có thể làm anh vui vẻ bất cứ lúc nào anh muốn!

Những lời vừa rồi của Lisa chắc chắn có thể làm rất nhiều trái tim đàn ông tan chảy. Đây cũng là một chiêu quyến rũ đàn ông mà Lisa học được.

Thật ra, khi ông chủ Thọ đưa cô nàng cho Minh, thì cô nàng là người của Minh, nhưng lúc vừa rồi Minh từ chối, Lisa hoàn toàn có thể mặc lại áo rồi rời đi, trở về chỗ của ông chủ Thọ.

Nhưng Lisa vẫn quyết định ở lại, vì có lẽ trái tim cô nàng thật sự đã thuộc về hắn. Trước mặt cô nàng là một người đàn ông vừa trẻ vừa đẹp trai, vừa có khí chất và phong độ vượt trội tất cả những người cô nàng từng gặp mặt, lại biểu hiện ra tâm tính cùng tài năng hơn người. Thử hỏi trên thế gian có người con gái nào mà không si mê khi gặp hắn.

Đáng tiếc Lisa đã nhầm, Minh không hề chê bai nhan sắc của cô nàng, cũng không chê xuất thân của cô nàng là gái của sòng bạc bao nuôi. Hắn biết rõ cô nàng còn trinh.

Bởi vì nếu cô nàng không còn trinh tiết, cho dù cô nàng có đẹp và quyến rũ đến đâu, ông chủ Thọ sẽ không bao giờ đem tặng cho người khác, mà đã bắt cô nàng làm gái quán bar hay phục vụ KTV rồi.

Thậm chí, Lisa còn là cô gái mà ông chủ Thọ bao lâu nay không nỡ tặng đi, định để lại cho bản thân sử dụng. Chỉ là Minh xuất hiện, ông ta không thể không đem cô gái đẹp nhất mà ông ta có ra, ngay cả như thế, ông ta vẫn thấy chưa đủ, mà sắp xếp Minh ở trong căn phòng này.

Minh không giải thích với Lisa, bởi vì hắn hoàn toàn không cần giải thích, hắn ra lệnh:

- Mặc lại áo và ra ngoài giúp tôi để ý người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe. Nếu ông ta có chuyện, nhất định phải báo cho tôi luôn!

Dứt lời Minh lại nhắm mắt lại, không quan tâm một chút nào đến vẻ đẹp hoàn mỹ do ông trời ban tặng cho Lisa.

Cảm nhận được trong ánh mắt Minh không có một chút tà ý nào đối với cơ thể mình, Lisa chỉ đành nghe theo lời của hắn, mặc lại chiếc áo duy nhất mà cô nàng mang trên người ngày hôm nay, đi ra ngoài và tìm kiếm gương mặt của người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe.

Đợi cho Lisa rời đi, cùng hương thơm tự nhiên đầy quyến rũ trên cơ thể của cô nàng dần tiêu tan hết trong căn phòng. Minh một lần nữa mở mắt ra, buông những lời cảm thán:

- Đúng là vưu vật trên thế gian! Có lẽ cái gọi là trời sinh mị thể trong truyền thuyết chính là cô ấy! Đem đi tặng cho người khác quả thật có chút không nỡ! Chỉ là giữ lại bên cạnh sẽ làm ảnh hưởng đến tu luyện, thậm trí còn khiến bản thân thụt lùi về phía sau!

Chỉ vài câu tự nói với bản thân, Minh đã hoàn toàn loại Lisa ra khỏi tâm trí, tiếp tục nhắm mắt lại, Minh tự nói trong lòng:

- Công lực vẫn còn thua sư phụ một khoảng cách xa quá. Đến bây giờ cũng chỉ có thể đẩy lui người bình thường, đến bao giờ áp lực tạo ra từ ý của mình, mới có thể đè người khác quỳ xuống đất bất động, giống như sư phụ đây!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện