Chính là hai chị em Linh và Trang, hai người con gái đã từng ăn nằm với Minh.

Cả Linh và Trang đều trông đã trưởng thành lên nhiều, cũng xinh đẹp hơn. Còn Minh khí chất cũng đã thay đổi rất nhiều, gương mặt Minh trông trẻ hơn trước đây, cũng phong độ hơn, không còn là một thanh niên hiền lành tốt tính bị Trang dắt mũi nữa. Tuy nhiên cả hai bên đều vẫn nhận ra nhau.

Khi hai chị em nhìn thấy Minh cũng bất ngờ không kém gì Minh.

Nhưng cả hai bên đều hiểu rằng, lúc này không phải lúc nhận nhau, nhất định phải giữ bình tĩnh.

Nhưng ông trời thì luôn muốn trêu đùa người khác, trong hai nhóm, không chỉ có Minh và hai chị em Linh - Trang quen biết nhau, mà những thiếu gia công tử kia cũng quen cô bé Linh đang ở bên cạnh hắn.

( Trong chương này và một vài chương sau có sự xuất hiện của hai nhân vật Linh, nên để tránh nhầm lẫn, khi hai nhân vật xuất hiện cùng lúc tác sẽ theo thứ tự xuất hiện trước sau viết là Linh A và Linh B )

Cậu thiếu gia hai tay ôm hai chị em Linh A và Trang đi đến trước mặt nhóm của Minh, nói:

- Xin chào!

Cả nhóm Minh không ai đáp lời. Thấy vậy cậu thiếu gia kia lại nói:

- Vợ tương lai của anh! Em ghen rồi đúng không? Linh B bên cạnh Minh lúc này mới nói với giọng cáu gắt:

- Ai là vợ tương lai của loại cặn bã như mày chứ? Cút đi! Tao không muốn nhìn thấy cái mặt mày!

Thấy Linh B tỏ thái độ khó chịu, cậu thiếu gia đó đẩy Linh A và Trang ra khỏi vòng tay của hắn, sau đó vươn tay ra định nắm lấy tay Linh B.

Nhưng Minh đã đứng chắn trước người cô bé, đưa tay nắm chặt cổ tay cậu thiếu gia kia, không cho cậu ta chạm vào Linh B.

Cậu thiếu gia đó tức giận trợn mắt lên nhìn Minh, ra lệnh cho Minh:

- Buông tay ra!

Minh không thích bị người khác sai khiến, hơn nữa hắn đã chủ động đứng ra, hắn sẽ không vì một câu nói của cậu thiếu gia đó mà làm theo.

Minh dùng sức của vai, vật ngã cậu thiếu gia đó, ném cậu ta ra xa năm sáu mét, nói:

- Em gái tao không muốn nhìn thấy cái mặt mày!

Minh vẫn còn nương tay, nếu không chỉ cần một đòn, Minh đã có thể đánh chết tên thiếu gia yếu đuối này.

Lúc này, nhóm thiếu gia công tử cũng đẩy đám nhân viên nữ mà chúng đang ôm ra, định lao đến chỗ nhóm của Minh, có thằng còn đã chửi: “ cái địt mẹ! ” rồi.

Nhưng Linh B lúc này lại dũng cảm đứng ra, đứng chắn trước anh chị và bạn bè đồng nghiệp của mình.

Có vẻ như đám thiếu gia công tử này e ngại gia thế của Linh B, cho nên không ai dám manh động, một người trong số đó lên tiếng:

- Linh à, bọn anh chỉ muốn chạy qua xem anh Cường thôi. Em đừng làm khó bọn anh!

Thì ra thằng thiếu gia bị Minh ném như ném rác tên là Cường.

Lúc này, Cường cố gắng chống người đứng lên, nhìn Minh hắn chửi:

- Địt con mẹ mày, mày biết bố mày là ai không? Bảo vệ đâu, không thấy ông đây bị đánh à, đánh nó cho tao!

Cường vừa dứt lời, Minh đã xuất hiện ở bên cạnh hắn, một cú đấm móc được Minh tung ra vào giữa khu vực ngực và bụng Cường.

Một cú này của Minh đấm vào, chỗ bị đấm trên cơ thể Cường lõm vào cả chục centi, Cường cũng trực tiếp ngất lịm đi.

Lúc này không chỉ nhóm thiếu gia kia, mà tất cả bảo vệ của KTV cũng xông qua. Nhưng Minh chỉ dùng một ánh mắt đầy kiên định liếc qua tất cả một lượt.

Ánh mắt của Minh tuy không có chứa bất kì một tia phẫn nộ nào, nhưng cả người Minh toả ra khí thế bất phàm, một luồng uy áp vô hình toả ra, chấn nhiếp tất cả những người đang định xông lên.

Minh cực kỳ tự tin, lúc hắn ở trong tù, trong lúc tập luyện, đã từng một mình đánh với cả nghìn người xông lên một lúc. Cái KTV này tính cả bảo vệ và nhân viên dọn phòng nam cũng chưa đến năm mươi người. Không đủ để Minh đánh.

Ném cơ thể đang mềm nhũn của Cường sang một bên, lúc này taxi cũng đã đến, Minh nói với bốn nhân viên của mình:

- Các em, đi về thôi, muộn rồi!

Năm người đi lên taxi mà không một ai dám đứng ra ngăn cản, vừa sợ khí thế bất phàm của Minh, vừa sợ đắc tội gia thế cực khủng của Linh B.

Tuy nhiên, vẫn có không ít người trong bóng tối âm thầm đi theo sau chiếc xe taxi của nhóm Minh.

Về đến quán ăn nhỏ của Minh, cả năm người cùng xuống xe. Đợi tài xế taxi lái xe rời đi, Minh mở cửa quán, nói:

- Bốn đứa vào trong giúp anh thu dọn bãi chiến trường kia đi! Anh có chút việc, lát anh quay lại!

Nói rồi, Minh quay người bước đi, đi vào trong bóng tối. Hắn cảm nhận được cả hai chị em Linh và Trang đều đã đi theo đến đây. Và đương nhiên cũng có không ít những ánh mắt bất thiện đang ở trong bóng tối đang nhìn chằm chằm vào quán của hắn.

Bước chân của Minh rất đều, nhìn thì tưởng chậm nhưng lại cực kì nhanh, thân hình hắn thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma ở trong bóng tối.

Mỗi lần Minh đi vào một góc khuất rồi đi ra, trong góc khuất đó lại xuất hiện một cái xác không hồn.

Minh không muốn giết người, nhưng nếu có người dám có ý định xấu đối với hắn và những người hắn quan tâm, thì hắn sẽ không chần chừ mà ra tay.

Minh đi một vòng quanh con phố ẩm thực sinh viên, khi hắn trở lại trước cửa quán ăn của mình, cũng có nghĩa là đã không còn bất kì ánh mắt bất thiện nào đang nhìn vào hắn hay quán ăn của hắn.

Đẩy cửa bước vào trong, bốn đứa nhân viên của Minh vẫn còn đang dọn dẹp, tuy nhiên bọn chúng lại không hề trò chuyện với nhau.

Thấy Minh đã quay lại, cả bốn đứa đều dừng công việc đang làm lại nhìn hắn.

Minh cười hiền lành, nói:

- Còn chưa dọn xong nữa à? Thôi, mấy đứa để đấy rồi về đi! Để anh dọn nốt cho!

Minh Anh là người hiểu chuyện, cô bé là người đầu tiên trả lời Minh:

- Dạ vâng ạ!

Nói rồi Minh Anh dẫn đầu rời đi. Hoàng và Dũng thấy vậy cũng bỏ lại công việc rồi đi về. Còn Linh có vẻ như vẫn chưa chịu về. Minh cười nói với ba đứa em:

- Đi về chọn đường sáng mà đi, đừng đi vào chỗ tối không có đèn!

Đợi ba người đi xa, Minh quay lại nhìn Linh, cười hỏi:

- Có chuyện muốn nói với anh à?

Linh gật gật đầu, nhưng vẫn chưa nói gì.

Minh lại nói:

- Vậy dọn dẹp cùng anh, vừa làm anh em mình vừa nói chuyện!

Nói rồi Minh bắt đầu dọn dẹp, Linh đi đến bên cạnh hắn, không làm gì, chỉ đi theo sau lưng hắn.

Minh cũng mặc kệ cô bé, có lẽ trong lòng cô bé có nhiều tâm sự, chưa biết phải nói ra với hắn như thế nào.

Đến khi Minh dọn xong, Linh vẫn im lặng, chưa nói với hắn lời nào.

Minh cười với cô bé, nói:

- Để anh đưa em về nhé!

Linh lại gật gật đầu một cách ngoan ngoãn.

Cả hai đều có xe máy, nhưng cả hai đều lựa chọn để xe máy ở quán, còn bản thân thì đi bộ.

Hai anh em bước đi song song trên con đường từ quán ăn về tới nhà Linh. Đương nhiên là do Linh chỉ đường rồi.

Về đến cổng nhà Linh, cô bé vẫn chưa nói gì với Minh, hắn lại phải nói:

- Em vào nhà đi! Anh đi về đây!

Thấy Minh quay đi, Linh không kìm được nữa, vội vàng nói:

- Người mà em kể với anh nắm giữ tám phần kinh tế thành phố B!

Minh quay ra nhìn Linh, hắn đang đợi cô bé nói tiếp. Cô bé nhìn hắn nói:

- Là bố của Cường, cái thằng bị anh đánh ấy!

Minh vẫn cười như không quan tâm đến điều đó, hắn nói với Linh:

- Vào nhà đi! Ngày mai nhớ đến quán làm việc, không được nghỉ đâu đấy!

Linh ngơ ngác “ dạ ” một tiếng, cô bé đang thắc mắc không biết có phải vừa rồi cô bé nghe nhầm không, hay là Minh thật sự không quan tâm đến thế lực đứng sau Cường.

Nhưng khi Linh hết ngơ ngác thì Minh đã quay người bỏ đi xa rồi.

Linh không hề biết, Minh không thể nào rời đi, có lẽ bố của Cường sẽ không đụng vào cô bé, nhưng hắn vẫn còn ba đứa em khác cần phải lo lắng.

Hơn nữa, ở thành phố B, vẫn còn hai cô gái nữa mà Minh quan tâm đang sinh sống.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện